Phản Phái: Khí Vận Chi Tử Quá Nhiều, Ta Nằm Thẳng

Chương 22. Mệt mỏi quá, hủy diệt đi cho rồi (2)

[Chúc mừng ký chủ kích hoạt bạo kích, khiến Khí Vận Chi Tử nảy sinh cảm xúc hối hận tột cùng! Ký chủ nhận được +100 khí vận giá trị! Do đây là lần đầu tiên ký chủ nhận được lượng khí vận giá trị đạt mốc ba chữ số trong một lần, phần thưởng đặc biệt: Thăng cấp Trận Pháp lên cảnh giới Đại Thành!]

"..."

Ôi, mệt mỏi quá, hủy diệt đi cho rồi.

"Ca ca, có phải muội đáng ghét lắm không?" Bạch Vũ Mạt cúi gầm mặt. Bạch Phong có thể cảm nhận rõ ràng tâm trạng của nàng đang sa sút một cách trầm trọng, "Rõ ràng huynh đối xử tốt với muội như thế, hồi nhỏ có đồ gì ngon, đồ gì chơi vui huynh cũng nhường cho muội trước tiên. Vậy mà muội lại chỉ vì một chuyện không có bằng chứng rõ ràng mà hoài nghi huynh, thậm chí suốt mấy năm qua còn chủ động cắt đứt liên lạc..."

"Huynh không hề trách muội. Nếu đặt vào vị trí của huynh, có khi huynh còn hành xử cực đoan hơn muội ấy chứ. Được rồi, muội đừng nói nữa, chúng ta tìm chỗ nào ngồi nghỉ một lát được không?"

Bạch Phong đã nhận thấy ánh mắt dò xét của người qua đường xung quanh. Những ánh mắt đó găm vào người hắn cứ như đang nhìn một tên tra nam phụ bạc vậy. Nếu hắn là tra nam thật thì đã tốt, đằng này đây là em gái ruột của hắn, lại còn là một bao cát khí vận chuyên môn nhồi nhét khí vận giá trị cho hắn nữa chứ!

"Huynh lúc nào cũng chỉ biết an ủi muội. Muội biết chứ, những năm qua muội chẳng khác nào một kẻ vô ơn bạc nghĩa... Có lẽ, đoạn Tiên Cốt này vốn không nên thuộc về muội..."

"Đừng nói bậy nữa! Đi, chúng ta qua bên kia nghỉ một chút."

Bạch Phong thở hắt ra một hơi, cố nén cơn giận trong lòng, không nói hai lời liền nắm tay Bạch Vũ Mạt kéo đi, nhanh chóng rời khỏi khu phố đông đúc đầy rẫy thị phi này.

Hắn không hề chú ý tới, ngay khoảnh khắc hai người rời đi, từ đằng xa có một ánh mắt nảy lửa đang nhìn chằm chằm vào lưng hắn.

...

Nhờ vào sự thông thuộc đường xá, Bạch Phong dắt nàng rẽ trái rẽ phải, đi tới một bờ cầu vắng vẻ, ánh đèn lờ mờ mới dừng lại.

Hắn quay đầu nhìn lại, thấy Bạch Vũ Mạt vẫn giữ nguyên vẻ mặt ủ rũ, đôi mắt vô thần đầy vẻ u sầu, trong lòng hắn bỗng bùng lên một ngọn lửa giận không chỗ phát tiết. Nếu không phải lúc nãy hắn kịp thời ngắt lời nàng, e là hệ thống lại tìm ra đủ loại lý do kỳ quặc để nhồi thêm khí vận giá trị cho hắn rồi.

Đến đất sét còn có ba phần tính nóng, huống chi là một con người bằng xương bằng thịt như hắn. Nhất là cô em gái này, chỉ trong một ngày đã "khuyến mãi" cho hắn tận một trăm tám mươi điểm khí vận giá trị, hắn thực sự chỉ muốn đè nàng ra đùi mà tét mông cho một trận ra trò!

"Được rồi, muội bớt suy nghĩ vớ vẩn đi." Bạch Phong đặt mông ngồi xuống bậc thềm đá, bực bội nói: "Muội tưởng huynh làm vậy là vì muội sao? Huynh là vì chính bản thân mình đấy! Với người khác thì huynh không biết, nhưng đối với huynh, huynh chẳng thèm thèm khát gì cái Tiên Cốt kia cả. Muội đừng có tự đề cao bản thân quá mức. Huynh còn bằng lòng nói chuyện với muội, chỉ đơn giản vì muội là em gái của huynh thôi."

"Mới dỗ dành được hai câu đã khóc sướt mướt, sao thế? Muốn huynh phải khúm núm quỳ lạy dỗ dành muội tiếp à? Hồi nhỏ phạm sai lầm muội còn biết sửa sai, sao bây giờ ngoài khóc lóc ra muội chẳng biết làm cái gì khác thế? Muội còn chẳng bằng một góc của muội hồi bé!"

"Mẹ kiếp, sao ta lại có cô em gái như muội chứ! Nếu muội đã không dám đối mặt với huynh thì đi đi, cút về Thiên Kiếm Tông đi, đừng có lượn qua lượn lại trước mặt huynh nữa, nhìn mà ngứa mắt!"

Bạch Phong càng nói càng hăng, lửa giận bốc lên ngùn ngụt. Lúc này dù hệ thống có nhồi thêm bao nhiêu khí vận giá trị hắn cũng bất chấp, hôm nay hắn nhất định phải xả sạch cục tức này mới thôi. Nếu Bạch Vũ Mạt còn dám khóc lóc ỉ ôi không chịu đi, hắn thề sẽ lôi nàng lại xốc lên mà đánh mấy phát vào mông thật đau!

Thế nhưng, tình cảnh hắn dự đoán đã không xảy ra. Bạch Vũ Mạt không những không hề rơi lệ, trái lại còn mở to hai mắt nhìn chằm chằm vào hắn.

Sau đó, nàng khẽ lau giọt lệ còn đọng nơi khóe mắt, rồi đột nhiên bật cười khúc khích: "Ca ca, huynh thực sự vẫn giống hệt ngày xưa, chẳng thay đổi gì cả."

Bạch Phong: "?"

Huynh mắng muội xối xả một tràng như thế, mà muội lại đáp lại huynh bằng cái thái độ này đấy à?

Được lắm, được lắm, huynh dỗ dành ngon ngọt rã cả bọt mép thì chẳng có tác dụng gì, mắng cho mấy câu thì lại tươi cười hớn hở đúng không?

"Ca ca nói đúng lắm, đã làm sai thì phải sửa, tự trách bản thân chẳng giải quyết được vấn đề gì cả." Bạch Vũ Mạt cũng ngồi xuống bậc thềm bên cạnh hắn, ngước đầu nhìn những ngôi sao lấp lánh trên bầu trời đêm, "Muội sẽ không về Thiên Kiếm Tông vội đâu, muội muốn thực hiện lời hứa năm xưa với huynh."

Bạch Phong: "?"

Muội thì hiểu cái lông gà ấy!