Phản Phái: Khí Vận Chi Tử Quá Nhiều, Ta Nằm Thẳng
Chương 33. Sau Này Cẩn Thận Một Chút, Đừng Để Ta Bắt Được! (1)
"Dĩ nhiên rồi. Không biết Bạch công tử thích kiểu 'bù đắp' nào đây?"
Thu Nhi cười mỉm chi, lả lướt đi đến cạnh Bạch Phong. Ả chậm rãi ngồi xuống, khẽ bắt chéo chân, tà váy lụa đen mềm mại như dòng nước trượt nhẹ xuống, để lộ ra một mảng đùi trắng nõn nà, lung linh dưới ánh nắng.
Giọng nói của ả dường như mang theo một loại ma lực mê hồn, khiến người nghe chỉ muốn chìm đắm vào đó, nguyện quỳ gối dưới chân ả làm nô lệ.
Thế nhưng, Bạch Phong vẫn liên tục vận chuyển Rèn Thần Pháp trong đầu, thần trí hoàn toàn tỉnh táo, không hề bị lung lạc mảy may.
"Đúng là một tiểu yêu tinh quấn người. Đã vậy, để ta xem thử dung nhan dưới tấm mạng che mặt của Thu Nhi cô nương rốt cuộc thế nào nhé?"
"Công tử thật là nôn nóng." Thu Nhi che miệng cười khẽ, phát ra những tiếng khúc khích êm tai, "Nếu công tử bằng lòng hứa với ta một chuyện, đừng nói là mạng che mặt, ngay cả những chỗ khác... muốn xem cũng được mà~"
Giọng nói ấy nhẹ bẫng, mềm mại như bông, nhưng lại tựa như một chiếc móc câu mảnh khảnh móc chặt lấy tâm can người nghe, không ngừng cào gãi. Nếu đổi lại là một tên công tử bột định lực kém cỏi, e rằng lúc này đã sớm dâng hiến hết thảy bí mật của bản thân ra rồi.
Tê... Đúng là đụng phải yêu nữ thật rồi.
Bạch Phong cảm nhận rõ ràng luồng âm thanh kỳ lạ kia đang không ngừng dao động, rõ ràng là ả ta đang thi triển một loại mị công cực kỳ lợi hại.
Ả lải nhải nãy giờ thực chất là muốn dùng mị công để ăn mòn ý chí của hắn, tiến tới khống chế hoàn toàn thần hồn hắn.
Nhưng thật đáng tiếc, hắn cũng đang cần câu giờ!
Thế là, Bạch Phong nương theo lời ả, làm bộ say đắm hỏi: "Ồ? Không biết Thu Nhi cô nương muốn tại hạ làm việc gì?"
Thu Nhi khẽ nở nụ cười đắc ý, bàn tay ngọc ngà thò vào giữa khe ngực căng đầy, lôi ra một xấp giấy Tuyên thành dày cộp.
Bạch Phong liếc mắt một cái liền nhận ra ngay. Đó chẳng phải là xấp bản thảo tranh ecchi mà hắn đã còng lưng vẽ suốt thời gian qua hay sao!
Đậu đen rau muống! Ngươi xem chùa thì thôi đi, giờ lại còn dám trộm cả bản thảo của ta! Sau này cứ cẩn thận đấy, đừng để ta bắt được!
"Ai mà ngờ được vị Xuân Thu đại sư danh chấn thiên hạ lại chính là đại thiếu gia của Bạch gia chứ?"
Thu Nhi đung đưa xấp giấy trước mặt Bạch Phong, một mùi hương ngào ngạt, kích thích khứu giác tỏa ra từ đó, khiến huyết khí người ta sôi sục: "Tiểu nữ tử ngưỡng mộ ngài đã lâu, Xuân Thu lão sư, hay là cùng tiểu nữ tử rời đi nhé? Chúng ta cùng đi chiêm ngưỡng những phong cảnh tuyệt mỹ hơn~"
"Thu Nhi cô nương, điều kiện nàng đưa ra đúng là khiến người ta khó lòng từ chối."
Đầu của Bạch Phong khẽ lắc lư theo nhịp tay đưa qua đưa lại của ả, ánh mắt dại ra, hoàn toàn là bộ dạng của một kẻ đã bị mị thuật mê hoặc đến mất hết lý trí.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc tiếp theo!
Hắn đột ngột bật dậy khỏi ghế đá, đôi mắt dại khờ lập tức khôi phục vẻ sắc lạnh như băng. Phù lục trong tay hắn lóe lên một luồng sáng chói mắt, thân hình hắn gần như trong chớp mắt đã dịch chuyển đến ngay sát cổng viện.
"Nhưng mà, ta cự tuyệt!"
Vừa dứt lời, đại trận cách âm và phong tỏa linh lực bao quanh sân viện đột ngột đổ sụp, vỡ tan thành vô số đốm sáng lấp lánh.
Cùng lúc đó, Bạch Phong nhanh tay lẹ mắt ném mạnh xấp phù lục ra ngoài, hóa thành vô số luồng kiếm khí sắc bén bao bọc lấy xung quanh thân thể hắn như một cái kén bảo vệ.
Hắn hít một hơi thật sâu, dùng hết bình sinh hét lớn:
"CỨU MẠNG VỚI!!! CÓ YÊU NỮ MƯU SÁT ĐẠI THIẾU GIA!!!"
Chuỗi động tác liên hoàn, mượt mà như nước chảy mây trôi của Bạch Phong trực tiếp làm cho Thu Nhi đứng hình tại chỗ. Ả hoàn toàn không thể ngờ tới Bạch Phong lại không hề bị mị công của mình ảnh hưởng, càng không ngờ tới hắn lại có thể dễ dàng phá giải đại trận của ả như vậy.
Chuyện này làm sao có thể xảy ra được!
Chính vì một thoáng ngây người ấy, ả đã hoàn toàn bỏ lỡ cơ hội ra tay tốt nhất. Lúc này, ả đã cảm nhận được có vài luồng thần thức cường đại, tràn ngập sát khí từ sâu trong phủ đang khóa chặt lấy mình.
Ả nhìn về phía Bạch Phong đang được tầng tầng kiếm khí bảo vệ cẩn mật, trên mặt không hề có vẻ tức giận, ngược lại còn nở một nụ cười đầy tà mị: "Ai cũng đồn đại công tử Bạch gia là một kẻ phế vật vô dụng, xem ra đám người kia đều mù mắt cả rồi."