Phản Phái: Khí Vận Chi Tử Quá Nhiều, Ta Nằm Thẳng
Chương 34. Sau Này Cẩn Thận Một Chút, Đừng Để Ta Bắt Được! (2)
"Bạch Phong công tử, vị trí bên cạnh ta sẽ luôn để trống chờ ngươi. Muốn gặp ta thì cứ đến Thánh Tâm Tông nhé... Ta sẽ luôn đợi ngươi..."
Chưa đợi ả nói dứt câu, một luồng kiếm quang kinh thiên động địa đã xé rách không khí, hung hăng trảm thẳng vào cổ ả.
Tuy nhiên, ngay khi kiếm quang chém qua, thân ảnh của Thu Nhi bỗng nhạt nhòa rồi biến mất như một làn khói. Kiếm khí chém hụt, oanh kích xuống mặt đất tạo thành một rãnh sâu hoắm, đất đá văng tung tóe.
"Thế mà lại để ả chạy thoát!"
Bạch Thiên Hữu đáp xuống cạnh Bạch Phong, sắc mặt âm trầm đến đáng sợ. Ông quay sang phân phó: "A Phúc, mau tra cho ta! Ta muốn biết ả yêu nữ này làm thế nào trà trộn được vào Bạch phủ!"
"Vâng, lão gia."
Vị quản gia trung thành xuất hiện như một bóng ma, khẽ gật đầu rồi lập tức biến mất tại chỗ.
"Phong nhi, con không sao chứ?"
Bạch Thiên Hữu quay sang nhìn con trai mình, sát khí ngập trời trên mặt lập tức tiêu tán sạch sẽ, thay vào đó là sự lo lắng.
"Con không sao, may mà con đi trước một bước, có chút hiểu biết về trận pháp."
Bạch Phong thở phào nhẹ nhõm, phẩy tay tán đi luồng kiếm khí hộ thể. Hắn vẫn còn chút sợ hãi, thầm nghĩ bản thân trước nay đã quá chủ quan vào hệ thống an ninh của Bạch gia. Nếu không, hắn đã sớm bố trí dăm ba chục cái sát trận trong phòng mình, để cho ả yêu nữ kia có đi mà không có về rồi.
Đồng thời hắn cũng tự kiểm điểm lại bản thân.
"Còn không phải tại cái viện của con nằm ở xó xỉnh quá hẻo lánh sao!" Bạch Thiên Hữu thấy con trai vẫn bình an vô sự thì khôi phục lại vẻ nghiêm khắc thường ngày, "Từ hôm nay trở đi, dọn đồ đạc sang căn phòng sát vách phòng ta mà ở."
"Hả?"
Bạch Phong tuy có chút không tình nguyện vì sợ mất đi sự riêng tư, nhưng hắn cũng không phản đối. Giữa việc vẽ tranh ecchi và cái mạng nhỏ của mình, cái nào quan trọng hơn hắn vẫn tự phân biệt được.
Một lát sau, quản gia A Phúc đã quay trở lại bên cạnh Bạch Thiên Hữu, cung kính báo cáo: "Lão gia, đã tra rõ. Ả yêu nữ đó chính là Bách Mạo thánh nữ của Thánh Tâm Tông. Ả đã đến Thanh Hồng thành từ một năm trước và âm thầm khống chế Thu Phong lâu."
"Lại là Bách Mạo thánh nữ..."
Bạch Thiên Hữu khẽ nhíu mày, cảm thấy có chút đau đầu. Người này thực lực chiến đấu tuy không quá nổi trội, nhưng công pháp tu luyện lại vô cùng quỷ dị, không chỉ có thể tùy ý thay đổi dung mạo, mà thậm chí còn có thể đọc được ký ức của kẻ bị ả thay thế.
Ông quay đầu nhìn Bạch Phong, nghi hoặc hỏi: "Con rốt cuộc đã chọc giận gì ả?"
"À... mấy thứ con vẽ bị ả nhắm trúng. Ả bảo muốn dẫn con đi chiêm ngưỡng phong cảnh tuyệt mỹ gì đó."
Bạch Phong gãi đầu, vừa xấu hổ vừa bực bội.
Đậu đen rau muống, mấy ả yêu nữ này bị gì thế không biết? Trai đẹp, công tử ngoài đời thực đầy ra không chịu đi trêu ghẹo, rảnh rỗi chạy tới rình mò tranh ecchi của ta làm cái gì? Xem chùa đã đành, giờ còn muốn bắt cóc luôn cả tác giả nữa chứ? Trong thực tế đám nam nhân không đủ thỏa mãn các ngươi nữa hay sao?
Bạch Thiên Hữu dở khóc dở cười quát: "Đã bảo con đừng vẽ mấy cái thứ đó nữa mà không nghe. Nhìn xem, giờ bị yêu nữ theo đuôi rồi đấy!"
"Ai mà ngờ được yêu nữ không thích người thật ngoài đời, lại đi mê mẩn tranh vẽ của con chứ!" Bạch Phong lẩm bẩm đầy bất bình.
Bạch Thiên Hữu nhếch môi, lộ ra nụ cười đầy ẩn ý: "Ai bảo không mê người thật? Giờ ả chẳng phải đang tìm đến tận nơi muốn 'thịt' con luôn đấy thôi?"
Bạch Phong: "..."
Đậu đen rau muống, rốt cuộc ông có phải cha ruột của tôi không thế hả trời!
Tuy rằng lần này may mắn thoát nạn, nhưng không có gì đảm bảo cho những lần sau. Với tính cách quật cường và quỷ quyệt của đám ma đầu yêu nữ, ả nhất định sẽ không dễ dàng bỏ qua cho hắn như vậy.
Bạch gia cũng không thể lúc nào cũng căng mình ra đề phòng, dù sao trên đời này làm gì có đạo lý nghìn ngày phòng trộm. Chỉ cần một ngày sơ hở, e rằng hắn sẽ không có được sự may mắn như hôm nay nữa.
Nhưng trốn đi đâu mới là an toàn nhất đây?
Chẳng lẽ... mình thực sự phải gia nhập Thiên Kiếm Tông sao?
Thiên Kiếm Tông là một quái vật khổng lồ của Bắc Vực, lại là minh chủ đứng đầu chính đạo, kinh nghiệm đối phó với Ma môn có thể nói là phong phú nhất thiên hạ. Nếu nói trêu chọc phải Ma đạo thì chạy đi đâu lánh nạn là an toàn nhất, không nghi ngờ gì chính là Thiên Kiếm Tông.
Bạch Phong nhăn nhó mặt mày, đầy vẻ do dự.
Cái này chẳng khác nào việc bắt hắn phải chọn lựa giữa một bãi phân đầy ruồi nhặng với một bãi phân ít mùi hơn một chút vậy. Đúng là tiến thoái lưỡng nan mà!