"Mấy ngày gần đây rốt cuộc là bị cái gì ám mà phiền phức cứ dồn dập kéo đến thế này? Chẳng lẽ là cái hệ thống rách kia lại giở trò?"

Nghĩ đến một chuỗi rắc rối liên tiếp xảy ra gần đây, Bạch Phong không nhịn được lầm bầm chửi thề vài câu.

[Ting! Bản hệ thống tuyệt đối không can thiệp vào bất kỳ hành vi nào của ký chủ, xin ký chủ tự trọng, chớ đổ lỗi cho hệ thống.]

Bạch Phong: "..."

Nuốt ngược một bụng "đậu đen rau muống" vào trong, khi tính mạng nhỏ của mình đang bị đe dọa trực tiếp, hắn không thể không nghiêm túc cân nhắc lại chuyện gia nhập Thiên Kiếm tông.

Thực ra ngay từ đầu, hắn không muốn gia nhập Thiên Kiếm tông chẳng qua là để tránh né các Khí Vận Chi Tử. Nhưng tránh né bọn họ cũng chỉ là phương tiện, mục đích cuối cùng của hắn vẫn luôn là bình an sống đến lúc già rồi nhắm mắt xuôi tay.

Nhưng giờ đây, khi hoàn cảnh thực tế đã xung đột trực tiếp với mục tiêu sống của mình, hắn buộc phải thay đổi sách lược.

Thêm nữa, tương lai có khi lại có thêm một tên Khí Vận Chi Tử xa lạ nào đó đến Bạch gia ăn chực nằm chờ mấy ngày. Cứ nghĩ tới việc phải gồng mình lên ứng phó với đám "con cưng của trời" này, hắn đã thấy đau hết cả đầu. Chi bằng cứ gia nhập Thiên Kiếm tông, xem ra đây cũng không phải là một lựa chọn quá tồi.

Dù sao ở đó cũng có hai Khí Vận Chi Tử hắn quen biết, quan hệ đôi bên lại tương đối hữu hảo. Có hào quang của bọn họ che chở, hắn hoàn toàn có thể tới Thiên Kiếm tông tiếp tục sự nghiệp nằm thẳng của mình.

Nghĩ thông suốt mọi chuyện, Bạch Phong lập tức đi tìm Bạch Thiên Hữu khi ông vẫn còn đang bận rộn ngập đầu, dứt khoát bày tỏ ý định:

"Cha, ta muốn tới Thiên Kiếm tông. Nhưng chuyện này tuyệt đối đừng rêu rao ra ngoài, tốt nhất cha hãy sắp xếp cho ta một thế thân ở lại Bạch gia, còn ta sẽ âm thầm lén lút rời đi."

Bạch Thiên Hữu nghệt mặt ra: "?"

Có cần đến mức đó không? Chẳng phải chỉ là bị Bách Mạo Thánh Nữ của Thánh Tâm tông nhắm vào thôi sao? Có cần phải lén lút như đi ăn trộm thế kia để đến Thiên Kiếm tông không chứ? Chẳng lẽ tiểu tử nhà ngươi nghĩ Bạch gia không bảo vệ nổi ngươi?

Mà trước đó chính miệng ngươi sống chết không chịu đi cơ mà?

Bạch Thiên Hữu thật không ngờ một con yêu nữ lại có thể dọa con trai mình đến mức này, sợ hãi tới mức chủ động đòi đi Thiên Kiếm tông tu luyện. Nếu không phải con yêu nữ kia mưu đồ bất chính với con trai ông, ông thật muốn tới trước mặt ả dập đầu cảm tạ một phen.

Bạch Thiên Hữu phất tay: "Không cần phiền phức thế, vài ngày nữa ta sẽ đích thân dẫn ngươi đi."

Nhưng Bạch Phong lại lắc đầu quầy quậy: "Không được đâu cha, ta bị chứng ám ảnh yêu nữ rồi, giờ nhìn ai ta cũng thấy giống yêu nữ hết."

Bạch Thiên Hữu: "..."

Thế ngươi nhìn ta có giống yêu nữ không?

Cuối cùng, Bạch Thiên Hữu chỉ biết thở dài. Ai bảo ông chỉ có độc một mụn con trai này chứ? Để hắn đi Thiên Kiếm tông cũng tốt, như vậy ông mới có thể rảnh tay điều tra triệt để vụ này.

"Được rồi, lát nữa ta sẽ chuẩn bị cho ngươi một cỗ xe ngựa, bảo Đại trưởng lão đi cùng hộ tống."

"Không được, xe ngựa phô trương quá, dễ bị chú ý. Ta cùng Đại trưởng lão đi bộ đi!"

"..."

Đường đường là con trai của Bạch Thiên Hữu ta, ngươi có thể bớt nhát gan một chút được không hả!

...

Phía ngoài thành Thanh Hồng.

Tại một cánh rừng rậm rạp, một bóng đen đột nhiên từ trên trời rơi xuống.

Tấm lưng vốn dĩ nuột nà, kiều diễm của ả lúc này bị một vết chém thâm sâu, máu thịt be bét phá hỏng, trông vô cùng ghê rợn.

Người này chính là Bách Mạo Thánh Nữ, hay còn gọi là Thu Nhi cô nương. Xem ra dù thoát khỏi Bạch gia, ả cũng phải trả một cái giá không hề nhỏ.

Tấm phù lục màu vàng kim trên tay ả hóa thành tro tàn rồi tiêu tán trong gió. Ánh mắt vốn quyến rũ lẳng lơ giờ hiện lên vài phần ngưng trọng: "Không hổ là Chiến thần của Bạch gia, ra tay thật độc ác."

Ả lấy ra một viên đan dược, hé mở bờ môi đỏ mọng nuốt xuống.

Bàn tay ngọc ngà khẽ vuốt ve vết thương dữ tợn sau lưng. Rất nhanh, miệng vết thương bắt đầu khép lại, ngay cả luồng kiếm khí bá đạo đang tàn phá bên trong cũng bị ả cưỡng ép bức ra ngoài.

Bách Mạo Thánh Nữ khoác lên mình một chiếc trường bào viền vàng. Khoảnh khắc chiếc bào khoác lên người, khí chất của ả lập tức thay đổi hoàn toàn, nháy mắt hóa thành một nữ thương nhân khôn ngoan, sắc sảo.

"Vẫn còn thiếu vài tên tùy tùng." Ả quay đầu nhìn về phía sau. Trên con lộ lớn phía xa, vừa vặn có một đoàn xe thương hội đang đi tới. "Hửm~ Có mồi rồi."

Ả làm sao có thể dễ dàng bỏ qua chuyện này. Ả dự định sẽ quay lại thành Thanh Hồng một chuyến.