Phản Phái: Khí Vận Chi Tử Quá Nhiều, Ta Nằm Thẳng

Chương 43. Mau Giao Vật Khống Chế Bạch Sư Tỷ Ra Đây! (1)

Bạch Phong theo chân Sở Ngưng Yên đi tới Thanh Trúc Phong. Việc đầu tiên hắn làm khi đặt chân tới nơi này chính là mở hệ thống lên, quét qua một lượt.

"Vận khí không tệ, ngoại trừ Bạch Vũ Mạt ra thì không thấy thêm tên Khí Vận Chi Tử nào khác."

Nhưng cũng không loại trừ khả năng bọn chúng đang ở bên ngoài chưa về.

Bạch Phong lặng lẽ quan sát bốn phía. Đúng như cái tên Thanh Trúc Phong, ngọn núi này phủ kín một màu xanh mướt của những rặng trúc thanh tao.

"Tình hình của ngươi tương đối đặc thù, ta cần phải thỉnh thị Tông chủ một tiếng. Mấy ngày này, ngươi cứ tạm thời ở lại Thanh Trúc Phong đi."

Sở Ngưng Yên vừa nói vừa liếc nhìn Bạch Vũ Mạt đang cố kìm nén cảm xúc, khẽ mỉm cười: "Ngươi cứ ở gian phòng sát vách Vũ Mạt đi. Hai huynh muội các ngươi vừa vặn cũng có thể hàn huyên tâm sự."

Bạch Phong thoáng khựng lại. Khi biết mình phải ở tạm Thanh Trúc Phong vài ngày, hắn đã sớm đoán được sự sắp xếp này.

Nhưng đây không hẳn là chuyện xấu. Ở một môi trường xa lạ và đầy rẫy hiểm họa như thế này, có một Khí Vận Chi Tử giữ quan hệ tốt với mình trái lại còn là một chỗ dựa vững chắc.

"Vâng, đa tạ Sở trưởng lão."

"Ừm, ta đi bẩm báo với Tông chủ, không quấy rầy hai huynh muội các ngươi nữa." Sở Ngưng Yên hài lòng gật đầu, quay sang dặn dò Bạch Vũ Mạt vài câu: "Vũ Mạt, dẫn Bạch Phong đi dạo quanh Thiên Kiếm Tông nhiều một chút, cho hắn quen thuộc các khu vực trong tông môn."

Nàng bảo Bạch Vũ Mạt dẫn Bạch Phong đi làm quen với tông môn không chỉ đơn thuần vì họ là huynh muội, mà còn có ý định dập tắt những lời đồn nhảm ngoài kia.

Dù sao Bạch Phong cũng đã gia nhập Thiên Kiếm Tông, lại thêm thiên phú trận pháp yêu nghiệt của hắn, những lời đồn thổi vô căn cứ kia tốt nhất nên biến mất càng sớm càng tốt.

Bạch Vũ Mạt hiểu ý sư phụ, vội vàng gật đầu: "Vâng, thưa sư phụ."

Sau khi Sở Ngưng Yên rời đi, Bạch Phong quay sang nhìn Bạch Vũ Mạt, liền phát hiện nàng cũng đang nhìn chằm chằm vào mình.

"Dẫn ta tới chỗ ở trước đi."

Bạch Phong thầm thở dài trong lòng. Giờ phút này, hắn nhìn cô em gái này cũng không còn thấy ngứa mắt như trước nữa. Nhất là ở nơi đất khách quê người này, sự hiện diện của Bạch Vũ Mạt lại vô tình mang đến cho hắn một chút cảm giác an toàn.

Ngoài ra còn có tên fan cuồng Lâm Viêm kia nữa, đó cũng là một Khí Vận Chi Tử có thể làm lá chắn bảo hộ cho hắn.

Ừm, phải tìm cơ hội qua chào hỏi hắn một tiếng mới được.

...

Các gian phòng trên Thanh Trúc Phong đều rất đơn sơ, hầu hết được dựng bằng tre trúc và vài tấm ván gỗ ghép lại.

Bài trí bên trong cũng giản dị không kém, chỉ có những vật dụng sinh hoạt cơ bản nhất: một chiếc giường nhỏ, chiếc bàn gỗ, vài cái ghế cùng một chiếc bồ đoàn để ngồi tĩnh tọa.

"Cũng không tệ, rất gần gũi với thiên nhiên." Bạch Phong nhận xét.

"Quả thực có chút đơn sơ..." Bạch Vũ Mạt gãi gãi má, có chút ngượng ngùng.

Sư phụ nàng là người theo lối cổ điển, không thích những thứ trang trí hoa mỹ, lòe loẹt mà đề xướng tu tâm dưỡng tính, cảm ngộ thiên địa giữa tự nhiên. Điều này dẫn đến việc ngọn núi của nàng, cũng như các đệ tử dưới trướng, đều ít nhiều bị ảnh hưởng bởi phong cách thanh bần này.

"Không sao, thế này là tốt rồi, coi như đổi gió một chút." Bạch Phong xua tay. Dù sao hắn cũng chỉ ở tạm vài ngày, coi như đi du lịch nghỉ dưỡng vậy.

"Đúng rồi ca ca, muội dẫn huynh đi dạo quanh tông môn nhé?" Ánh mắt Bạch Vũ Mạt ngập tràn mong đợi. "Nhưng nếu huynh thấy mệt thì để ngày mai cũng được, dạo này muội rảnh rỗi lắm."

"Đi dạo chút đi, ta cũng đang tò mò về Thiên Kiếm Tông đây."

Vừa vặn hắn cũng cần thăm dò xem số lượng Khí Vận Chi Tử ở đây thế nào. Dù sao đây cũng là nơi hắn sẽ gắn bó lâu dài, không điều tra rõ ràng sao được.

"Vâng! Vậy chúng ta bắt đầu từ Nhiệm Vụ Đường trước nhé. Nhiệm Vụ Đường nằm ngay gần chủ phong, rất dễ tìm..."

Bạch Phong vừa nghe nàng giới thiệu, vừa âm thầm quan sát máy dò tìm Khí Vận Chi Tử của hệ thống.