Phản Phái: Khí Vận Chi Tử Quá Nhiều, Ta Nằm Thẳng
Chương 44. Mau Giao Vật Khống Chế Bạch Sư Tỷ Ra Đây! (2)
Vốn tưởng rằng một đại tông môn như Thiên Kiếm Tông sẽ tràn ngập Khí Vận Chi Tử, nhưng ngoài dự liệu, đi suốt một quãng đường dài hắn lại chẳng phát hiện được mấy mống.
Chẳng lẽ bọn họ rủ nhau ra ngoài làm nhiệm vụ hết rồi? Hay là bận bế quan tu luyện không ra ngoài đi dạo? Hoặc giả, bọn Khí Vận Chi Tử chỉ thích chui rúc ở mấy tông môn nhỏ lẻ rách nát để giả heo ăn hổ chứ không thích tới đại tông môn? Bạch Phong thầm nghĩ trong lòng.
Nhưng đối với hắn, đây lại là một tin tức cực kỳ tốt. Bất kể là lý do gì, số lượng Khí Vận Chi Tử ít ỏi đồng nghĩa với việc cuộc sống của hắn tại Thiên Kiếm Tông sẽ dễ thở hơn rất nhiều.
"Nơi này là Đan Phong, sau này huynh muốn mua đan dược thì cứ tới đây." Bạch Vũ Mạt đi một quãng đường dài vẫn không thấy mệt, nụ cười rạng rỡ luôn nở trên môi. "Ca ca, huynh muốn đi đâu nữa không?"
"Ừm, hết rồi, chúng ta về thôi."
Gương mặt Bạch Phong có chút mất tự nhiên. Hắn cứ có cảm giác các đệ tử Thiên Kiếm Tông xung quanh nhìn hắn như muốn ăn tươi nuốt sống vậy, thật là rợn cả tóc gáy.
"Ta có nhìn lầm không? Bạch sư tỷ của Thanh Trúc Phong đang cười kìa, lại còn cười vui vẻ như vậy! Đáng ghét, chẳng lẽ tin đồn kia là giả sao?"
"Bạch sư tỷ chắc chắn là bị ép buộc! Đúng thế, tên khốn Bạch Phong kia, mau giao vật khống chế Bạch sư tỷ ra đây!"
Ngoại trừ những kẻ không chịu tin vào mắt mình, cũng có một số ít đệ tử đóng vai "Gia Cát Lượng vuốt đuôi" phân tích đầy vẻ lý trí:
"Haiz, thật ra trước đây ta đã thấy tin đồn kia quá vô lý rồi. Nếu chuyện đoạt Tiên Cốt là thật thì sao Bạch sư tỷ còn có thể thân thiết với người của Bạch gia như vậy?"
"Đúng thế, ta cũng nhìn ra từ lâu rồi, chỉ là lúc đó dư luận một chiều quá nên không dám lên tiếng thôi."
"Ở đâu ra mấy tên vuốt đuôi thế này? Cút xéo giùm cái!"
"Ta không tin! Chắc chắn là diễn kịch! Dùng đầu ngón chân nghĩ cũng biết chuyện đoạt Tiên Cốt không thể nào không liên quan đến tên Bạch Phong kia!"
Làm người trong cuộc, Bạch Phong chỉ biết giả điếc không nghe thấy. Thành kiến của con người như một ngọn núi lớn, đâu dễ lay chuyển như vậy. Dù sao đợi Tông chủ Thiên Kiếm Tông sắp xếp xong xuôi, hắn sẽ ru rú trong nhà không bước ra ngoài nửa bước, triệt để cắt đứt cơ hội kiếm chuyện của lũ đệ tử cực đoan kia.
Bạch Vũ Mạt cũng chẳng thèm bận tâm những lời bàn tán xung quanh. Nàng hiểu rõ dưới sức ảnh hưởng thâm căn cố đế của tin đồn, dù nàng có đứng ra giải thích thì bọn họ cũng sẽ tự suy diễn thành nàng bị Bạch Phong uy hiếp. Vậy thì chi bằng cứ dành sự quan tâm cho Bạch Phong, thời gian trôi qua, tin đồn tự khắc sẽ tự sụp đổ.
"Vậy chúng ta về thôi."
Bạch Vũ Mạt liếc nhìn mấy tên đệ tử đang gào thét to nhất, rồi đột nhiên vươn tay khoác lấy cánh tay Bạch Phong. Gặp ánh mắt nghi hoặc của hắn, nàng tinh nghịch thè lưỡi: "Đi thôi ca ca, tối nay huynh muốn ăn gì?"
"Ta nhớ phòng ở đâu có nhà bếp?"
"Chúng ta có thể tự làm mấy món đơn giản mà!"
Đối với hành động của Bạch Vũ Mạt, Bạch Phong không hề né tránh. Tuy hắn có thể lờ đi những lời xì xào bàn tán, nhưng điều đó không có nghĩa hắn là kẻ không có tính khí. Đã có kẻ không vừa mắt khi thấy hắn và Bạch Vũ Mạt thân thiết, vậy thì hắn càng phải tỏ ra thân mật hơn nữa. Chỉ cần lũ người kia thấy ngứa mắt là hắn sướng rồi!
Quả nhiên đúng như hắn dự đoán, đa số đệ tử xung quanh đều trợn mắt há mồm, lộ ra vẻ mặt khiếp sợ không thể tin nổi. Đặc biệt là những kẻ vừa gào thét to nhất, mặt mũi giờ đã méo xệch, thế giới quan như sụp đổ.
Thế nhưng, khi họ còn chưa kịp rời khỏi Đan Phong, một bóng người đột nhiên nhảy ra chặn đường.
"Bạch Phong, ngươi quả là hảo thủ đoạn!" Tên đệ tử kia nheo mắt đầy giận dữ. "Ngươi lừa được người khác, chứ không lừa được ta!"
Nói xong, gã quay sang nhìn Bạch Vũ Mạt: "Bạch sư muội! Nơi này là Thiên Kiếm Tông, muội không cần phải sợ Bạch gia nữa! Dù hắn có dùng thủ đoạn bỉ ổi gì khống chế muội, chúng ta cũng sẽ đòi lại công đạo cho muội! Muội phải tin tưởng tông môn!"
Bạch Vũ Mạt: "?"