Phản Phái: Khí Vận Chi Tử Quá Nhiều, Ta Nằm Thẳng

Chương 8. Rốt cuộc ngươi là phản phái hay ta là phản phái? (2)

"Thu Nhi cô nương, ta nguyện làm chó của nàng!"

Dưới sảnh bỗng chốc náo loạn như vỡ tổ. Bạch Phong đang bưng chén trà cũng phải khựng lại một nhịp.

Hắn đến đây không ít lần, nhưng cảnh tượng cuồng nhiệt đến mất trí thế này thì đúng là lần đầu tiên được thấy.

Sự tò mò trỗi dậy, hắn chậm rãi bước đến bên cửa sổ, nhìn xuống nữ tử đang ngồi ôm đàn tỳ bà phía dưới. Nàng đeo một tấm lụa mỏng che nửa khuôn mặt, khoác trên mình một bộ váy dài màu đen tuyền. Tuy là váy dài nhưng thiết kế lại vô cùng táo bạo, khác hẳn với y phục thông thường.

Lớp vải đen ôm sát chỉ che đi một nửa bầu ngực căng tròn, để lộ ra mảng da thịt trắng ngần như tuyết. Hai sợi dây quai mảnh mai vòng qua cổ, tôn lên bờ vai thon thả cùng xương quai xanh tinh tế.

Phần thân dưới được bao bọc bởi lớp váy dài, nhưng chất liệu vải lại hơi mỏng và có độ xuyên thấu nhẹ, mờ mờ ảo ảo hiện ra đôi chân ngọc thon dài, khiến người ta nhìn vào mà ngứa ngáy cào cào trong lòng.

Y phục không hề thêu thùa hoa văn cầu kỳ, nhưng khi vận lên người nàng lại toát ra một thứ mị lực vừa cao quý vừa quyến rũ, khiến người ta không thể dời mắt.

Khi nàng vừa xuất hiện, sảnh dưới vốn đang ồn ào huyên náo bỗng chốc im bặt như tờ.

Thế nhưng, khác với đám đàn ông đang đờ đẫn nhìn ngắm phía dưới, biểu cảm của Bạch Phong lại trở nên vô cùng vi diệu. Đậu đen rau muống! Đây chẳng phải là bộ y phục trong cuốn tranh ecchi của mình sao? Mấy người bắt chước thì cũng phải sửa đổi đi một chút chứ, sao lại rập khuôn y xì đúc thế này!

Cũng may khi vẽ tranh ecchi, hắn chủ yếu vẽ y phục của thế giới này, chỉ khi nào linh cảm bùng nổ mới phá cách vẽ vài bộ độc lạ, ví như bộ Thu Nhi đang mặc.

Hắn không dám bê nguyên xi thời trang của Lam Tinh sang đây là bởi vì chúng quá mức kích thích đối với người dân thế giới này. Hắn vốn định tiến hành từng bước một, giờ xem ra quyết định đó là hoàn toàn đúng đắn. Nếu không, cái lông cừu Lam Tinh này đã bị đám người này vặt sạch từ lâu rồi.

Đời này hắn ghét nhất hai loại người: một là kẻ vặt lông cừu của hắn, hai là kẻ không cho hắn vặt lông cừu. Vặt thì vặt đi, ít nhất cũng phải trả tiền bản quyền chứ? Mua thêm vài cuốn truyện ủng hộ tác giả thì chết ai à!

Nhận ra điều này không chỉ có một mình Bạch Phong. Đám đông phía dưới sau khi hoàn hồn cũng bắt đầu xôn xao bàn tán:

"Bộ y phục này... hình như từng xuất hiện trong tác phẩm của Xuân Thu đại sư đúng không? Quả nhiên gu thẩm mỹ của Xuân Thu đại sư là đỉnh cấp!"

"Chính xác! Ta nhớ không lầm thì ở kỳ thứ 11, trang thứ 4!"

"Xuân Thu đại sư, ngài chính là thần của lòng ta!"

"Khoan đã, trọng điểm là bộ y phục kia kìa. Chẳng lẽ Thu Nhi cô nương cũng là độc giả của Xuân Thu đại sư?"

"Nói bậy bạ gì đó! Thu Nhi cô nương băng thanh ngọc khiết như vậy, sao có thể đọc mấy thứ sách cấm đó được!"

Mọi người xung quanh nghe vậy đều ngẩn người ra. Họ ngẩng đầu nhìn tấm biển hiệu "Thu Phong lâu" để chắc chắn mình không đi nhầm chỗ, rồi lại nhìn gã thư sinh đang cuồng nhiệt gào thét kia, vô thức lùi lại vài bước để giữ khoảng cách.

"Đúng là đồ thần kinh! Thu Phong lâu sao lại để lọt cái loại dở hơi này vào thế không biết?"

"Tránh xa hắn ra một chút, đứng gần loại người này ta cảm giác chỉ số thông minh của mình cũng bị kéo thấp xuống."

Sự ồn ào bên dưới không hề ảnh hưởng đến Thu Nhi. Nàng đặt những ngón tay thon dài lên dây đàn, khẽ gảy một nhịp. Âm thanh trong trẻo vang lên, lập tức dập tắt mọi tiếng tranh cãi, bàn tán xôn xao.

Bạch Phong nghe tiếng đàn vang lên liền quay trở lại ghế ngồi.

Tiếng đàn quả thực xuất chúng, dường như còn ẩn chứa một loại mị lực kỳ lạ khiến người nghe vô thức chìm đắm vào đó.

Thế nhưng nàng ta dám vặt lông cừu của hắn, lại còn dùng chính bộ y phục hắn thiết kế để kiếm tiền của hắn!

Nghĩ đến đây, trong lòng hắn vẫn có chút bực bội.

Mất cả hứng! Không nghe nữa, đi về!

Bạch Phong lẳng lặng đẩy cửa phòng bao bước ra ngoài. Lúc này, ngay cả các thị nữ cũng đang say sưa chìm đắm trong tiếng đàn, chẳng ai chú ý đến một kẻ đang lén lút chuồn đi.

Chỉ duy nhất Thu Nhi đang biểu diễn trên đài là khẽ liếc mắt, dõi theo bóng lưng hắn rời đi.

"Thôi, về nhà nằm phơi nắng cho lành."

Bạch Phong lắc đầu ngán ngẩm bước xuống lầu. Nhưng vừa đi được vài bước, hắn đã chạm mặt mấy kẻ đang đi tới từ phía đối diện.

Bọn chúng mặc y phục giống hệt tên Khí Vận Chi Tử lúc nãy, xem ra đều là đệ tử nội môn của Thiên Kiếm tông.

Là đám tiểu đệ của Khí Vận Chi Tử sao?

Còn chưa kịp suy nghĩ nhiều thì đối phương đã chủ động nhắm vào hắn:

"Hừ, đúng là đồ phế vật. Ban ngày ban mặt lại la cà ở cái chốn trăng hoa này, thật khiến cho Bạch sư muội phải xấu hổ thay!"

Bạch Phong: "?"

Ta đi nghe hát thì liên quan gì đến dòng họ nhà ngươi?

Mẹ kiếp, lão tử là kẻ sở hữu Phản Phái Hệ Thống đàng hoàng, thế mà lại bị một lũ tép riu nhảy ra trào phúng thế này à?

Rốt cuộc ngươi là phản phái hay ta mới là phản phái vậy hả?