Phản Phái: Khí Vận Chi Tử Quá Nhiều, Ta Nằm Thẳng
Chương 9. Ngươi đang sủa cái gì thế? (1)
"Sao thế? Câm họng rồi à?" Gã đệ tử kia vẫn giữ vẻ mặt hùng hổ dọa người. "Vì mưu cầu sức mạnh mà nhẫn tâm đào cả Tiên Cốt của em gái ruột. Sự việc bại lộ lại sa đọa đến mức này, đúng là bôi tro trát trấu vào mặt Bạch sư muội! Nếu ta là ngươi, ta đã sớm tự vẫn cho rảnh nợ rồi!"
Bạch Phong xem như đã hiểu rõ. Tên này rõ ràng là kiếm chuyện, mà tỉ lệ cao lại chính là một con liếm cẩu của em gái hắn.
Mẹ kiếp, Khí Vận Chi Tử ta không dám đụng vào, chứ cái loại liếm cẩu như ngươi cũng dám nhảy nhót trước mặt lão tử à?
Nếu là liếm cẩu của Khí Vận Chi Tử khác thì ta còn phải đắn đo suy nghĩ, chứ là liếm cẩu của em gái ta thì hôm nay ta không đập cho ngươi ra bã thì ta không phải Bạch Phong!
"Ở đâu ra cái loại ngu ngốc này, thật là xúi quẩy!" Bạch Phong không nói hai lời, trực tiếp rút trường kiếm ra. "Khôn hồn thì cút ngay cho lão tử, bằng không đừng trách ta tiễn ngươi một đoạn."
"Tốt, tốt lắm!" Gã đệ tử kia thấy Bạch Phong dám dùng thái độ đó nói chuyện với mình thì tức cực hóa cười: "Xem ra tên phế vật nhà ngươi vẫn chưa nhận thức được khoảng cách giữa chúng ta. Hôm nay, ta sẽ thay Bạch sư muội dạy dỗ ngươi một trận ra trò!"
"Trần sư huynh, như vậy không ổn đâu?" Một đệ tử đi cùng tỏ vẻ do dự. Dù sao đây cũng là chuyện nội bộ gia tộc của Bạch sư muội, người ngoài như bọn họ nhúng tay vào e là không tiện.
Nhưng Trần sư huynh lúc này làm sao nghe lọt tai, hắn tự có một bộ logic của riêng mình: "Có gì mà không ổn? Hắn là kẻ suýt chút nữa đã hủy hoại Bạch sư muội, ngươi nghĩ muội ấy còn nhận người ca ca này sao?"
Biết đâu Bạch sư muội chỉ vì vướng bận gia tộc nên mới không tiện ra tay, vậy thì để hắn làm thay nàng là được chứ gì!
Nghĩ đến cảnh Bạch sư muội có thể vì chuyện này mà chú ý đến mình, thậm chí nảy sinh hảo cảm, lồng ngực Trần sư huynh liền nóng lên, kích động khôn tả.
"Đồ ngu, đánh nhau mà còn đứng đó lải nhải, ngươi coi ta là NPC đứng im đợi chạy hết lời thoại chắc?"
Không biết từ lúc nào, Bạch Phong đã áp sát tới trước mặt Trần sư huynh, trực tiếp tung một cước đá bay gã ra ngoài.
Trần sư huynh vội vàng lộn một vòng trên không trung rồi vững vàng đáp đất. Khuôn mặt gã tràn đầy giận dữ vì đối thủ đánh lén không nói võ đức, nhưng trong lòng lại dấy lên một tia nghi hoặc —— rõ ràng đối phương chỉ là một tên phế vật Trúc Cơ sơ kỳ, sao có thể tung ra một cước khiến một kẻ Trúc Cơ viên mãn như gã bị đá bay?
Như đọc được sự nghi ngờ trong mắt đối phương, Bạch Phong lướt nhanh tới, tốc độ nhanh đến mức tạo thành tàn ảnh: "Là do trang bị đấy, tiểu tử!"
Tuy thiên phú của hắn bình thường, nhưng gia thế của hắn lại cực kỳ giàu có. Có biết hai chữ "Bạch gia" ở Bắc Vực có hàm lượng kim tiền thế nào không?
Nếu không phải vì tu vi Trúc Cơ kỳ chưa thể sử dụng tiên khí, thì trên người hắn ít nhất cũng phải có một món Bán Tiên Khí hộ thân rồi.
Trần sư huynh vội vàng vung kiếm chống đỡ. Rõ ràng đối phương chỉ có tu vi Trúc Cơ sơ kỳ, vậy mà áp lực đè xuống lại khiến gã nghẹt thở. Trường kiếm của Bạch Phong không chỉ nhanh mà lực đạo còn vô cùng khủng khiếp, chấn cho cánh tay gã tê dại.
Ở góc độ gã không nhìn thấy, mấy tấm phù lục giấu trong y phục của Bạch Phong đang tỏa ra kim quang nhàn nhạt, liên tục gia tăng tốc độ và sức mạnh cho hắn. Cộng thêm một thân đầy bảo khí linh binh hộ trì, việc áp chế một tên Trúc Cơ viên mãn đối với hắn dễ như trở bàn tay.
Bị đẩy lui liên tục, Trần sư huynh cũng không màng đến thể diện nữa. Gã vận khí đan điền, bộc phát toàn bộ uy áp của Trúc Cơ viên mãn, luồng linh lực cuồng bạo trực tiếp đẩy lùi Bạch Phong vài bước.
"Được, khá lắm!"
Sắc mặt Trần sư huynh âm trầm như nước. Gã không ngờ mình lại nhìn lầm, đối phương hoàn toàn không giống một tên phế vật như lời đồn, trái lại căn cơ cực kỳ vững chắc, không hề có dấu hiệu hư phù của việc cắn thuốc thăng cấp.
Nghĩ đến đây, gã nheo mắt đầy nham hiểm: "Giấu nghề sâu thật đấy! Nếu hôm nay không phải ta ra tay, e là tất cả mọi người đều bị ngươi lừa rồi. Những lời đồn ngươi là phế vật cắn thuốc chắc chắn là do tự ngươi tung ra đúng không? Xem ra ngươi vẫn chưa từ bỏ ý định dòm ngó Tiên Cốt của Bạch sư muội!"
Bạch Phong: "?"
Đồ thần kinh! Ta rảnh rỗi sinh nông nổi hay sao mà tự bôi nhọ mình là phế vật?