Quỷ Mộ Táng Âm Hôn Khế

Chương 91. Người Cậy Thế Quỷ

Ngày hôm sau bốn năm giờ ta đã dậy.

Tìm đến quán cơm mà ông chủ nhà trọ nói.

Người trong quán cơm bọn họ đang cõng từng sọt từng sọt thức ăn chuẩn bị lên núi.

Ông chủ quán cơm ở một bên cầm danh sách kiểm kê.

Lúc này liền đến lượt Quỷ Thoại liên thiên của ta lên sân khấu rồi.

Ta trước tiên đi bán thảm với ông chủ, tốn một phen mỏi miệng cuối cùng cũng gia nhập quán cơm với mức giá hai ngàn tệ một tháng.

Sau đó lại tìm đến một đại gia đang cõng sọt.

“Đại gia, những thức ăn này giao lên núi sao?”.

Đại gia xoa xoa bả vai nói: “Đúng vậy, đây đều là người ta đặt trước, trước tám giờ phải giao lên cho người ta, đây không phải đợi ông chủ kiểm kê xong, liền giao lên sao”.

Ta mặt dày nói: “Đại gia, hay là chuyến này ta thay ngài lên đó đi, ta là người mới đến chỗ chúng ta”.

“Đối với xung quanh đây không quen thuộc, ông chủ còn muốn thử việc ta mấy ngày, mấy ngày này ta phải biểu hiện tốt một chút”.

“Để ta thay ngài cõng lên đi, cũng để ta làm quen một chút”.

Đại gia dở khóc dở cười: “Tiểu tử ngươi, cõng thứ này vừa không kiếm được tiền, lại mệt muốn chết, ngươi ở trong quán rửa bát thái rau không tốt sao?”.

Ta thẳng lưng: “Ta không vấn đề gì, ta chính là muốn trải nghiệm một chút, đại gia nói thật, lần đầu tiên ta nhìn thấy ngài giống như nhìn thấy gia gia ta vậy thân thiết, chỉ tiếc là gia gia ta đi sớm”.

“Ta còn chưa ra đời, lão nhân gia đã mất rồi, vừa nãy ta nhìn thấy ngài phải cõng một sọt thức ăn lớn như vậy, nhịn không được nhớ tới những khổ cực mà gia gia ta từng chịu khi nuôi sống phụ thân ta”.

“Đại gia ngài cứ yên tâm giao cho ta đi, cũng để tiểu tử vắt mũi chưa sạch này chịu chút khổ”.

Dưới sức ảnh hưởng của Quỷ Thoại đại gia đã tin rồi, vỗ vỗ bả vai ta liên tục cảm thán:

“Tiểu tử ngươi trạc tuổi tôn tử ta, nhưng tiểu tử ngươi lại hiểu chuyện hơn nhiều”.

“Tôn tử ta có một nửa hiểu chuyện như ngươi thì tốt rồi, gia gia ngươi lão ca ca đó của ta vậy mà lại đi sớm như vậy, tiểu tử ngươi mệnh khổ a”.

Sau một phen thở dài, đại gia đi hỏi qua ông chủ xong, liền không cự tuyệt nữa.

Giúp đỡ để ta cõng sọt lên.

Nhìn có vẻ đơn giản, nhưng thứ này thật sự cõng lên mới biết nặng.

Vừa cõng lên suýt chút nữa đè sập cả người ta.

Sau đó đại gia lại dạy ta một số kỹ xảo, ví dụ như dùng chỗ nào để dùng sức, đi bao lâu thì nghỉ ngơi vân vân.

Lão chuyên môn đi tìm một ít vải vụn lót trên bả vai ta, những lão thủ như bọn họ trên bả vai đều có vết chai dày.

Đại gia nói giống như người mới như ta cõng một lần trên bả vai đều phải cọ xát đến chảy máu.

Lần thứ hai vẫn sẽ cọ xát đến chảy máu, dần dần đợi vết chai xuất hiện, da mài dày lên là tốt rồi.

Rất nhanh tiểu đội gồm mấy người giao thức ăn đã xuất phát.

Ngoại trừ ta ra, còn có ba bốn vị lão ca ca.

Bọn họ cũng khá chiếu cố người mới là ta, không đi quá nhanh, theo tốc độ của ta, vừa đi vừa trò chuyện.

Ta hỏi qua bọn họ thời gian, cứ đi chậm rãi như vậy cũng có thể đến trên núi trước tám giờ.

Lần leo núi ngày hôm qua kém xa so với chuyến này hôm nay.

Cõng một sọt thức ăn leo lên, hai chân ta đều đang run rẩy.

Lão ca ca bên cạnh đưa cho ta một chai nước, nói:

“Tiểu tử thể lực được đấy, người bình thường lần đầu tiên cõng vừa đi vừa nghỉ chắc chắn sẽ quá giờ”.

“Hài tử lớn lên ở nông thôn làm việc nhiều, chút việc này tính là gì?.” Ta một hơi uống cạn chai nước theo sát bước chân của mấy vị lão ca ca.

Trên đầu chúng ta đều đội nón lá, các lão ca ca cũng quen đường quen nẻo không thèm để ý đến đạo đồng liền tự mình đi vào.

Giữa đường ta vẫn luôn nơm nớp lo sợ, cho đến khi hoàn toàn đi vào, sự vui mừng mới nở rộ trong đáy lòng.

Cuối cùng cũng vào được rồi, không uổng phí một phen mỏi miệng và mang vác nặng nề leo núi của ta.

Chúng ta cõng thức ăn đến nhà bếp là có thể rời đi rồi.

Đương nhiên bọn họ rời đi, ta quyết đoán không thể đi theo, nếu không thì uổng phí rồi.

Thế là ta liền mượn cớ nói có chút việc cần làm trên núi, cần phải buổi chiều mới xuống núi.

Quỷ Thoại vừa nói mấy vị lão ca ca tự nhiên không nghi ngờ gì, bảo ta cẩn thận một chút bọn họ liền xuống núi.

Bọn họ đi rồi, ta cũng bắt đầu hành động, trốn vào một góc thay quần áo một chút.

Lắc mình một cái biến thành trang phục giống hệt đạo sĩ trên núi đều là đạo bào màu trắng.

Không thay đạo bào thì với cách ăn mặc đó của mình, chưa đi được mấy bước đã bị bắt lại.

Đạo bào này là ta mua từ tiệm may dưới chân núi, đạo bào của đạo sĩ trên núi cũng là mua từ đó.

Thay quần áo xong vừa bước ra, liền nghe thấy bên cạnh ho khan một tiếng, quay đầu nhìn lại lại là Sùng Minh đạo sĩ.

Y ngồi xổm bên gốc cây, cười híp mắt nhìn chằm chằm ta: “Thí chủ xin mời về cho”.

Nếu ta có thể đánh lại đám đạo sĩ này ta tuyệt đối phải đánh cho Sùng Minh một trận.

Đạo sĩ này xấu xa lắm, y dường như biết trước ta sẽ đi vào bằng cách nào.

Mà y thì biết cũng không nói, chuyên môn đợi ta tốn một phen công sức sắp đi vào sắp vui mừng.

Đột nhiên xuất hiện giáng cho ta một đòn nặng nề.

Sùng Minh này quả thực là tà môn!

Ta đều nghi ngờ trên núi này có phải khắp nơi đều là camera không, bất luận đi đâu cũng không tránh khỏi y.

Sùng Minh quả thực là giun sán trong bụng ta.

Gân xanh trên trán ta giật giật chỉ có thể ngoan ngoãn ra khỏi sơn môn.

Nơi này nhiều đạo sĩ như vậy bản thân không có cách nào xông vào, trà trộn vào cũng không tránh khỏi Sùng Minh đạo sĩ.

Nửa ngày sau đó ta lục tục lại áp dụng vài phương pháp khác.

Không phải là không khả thi thì là sau khi đi vào bị Sùng Minh tóm được.

Cuối cùng ta dứt khoát từ bỏ, không nghĩ đến chuyện trà trộn vào nữa.

Mà là nghĩ đến việc áp dụng một chút phương pháp cực đoan.

Buổi tối ta đến trước sơn môn.

Hai đạo đồng ở cửa chớp chớp mắt nhìn ta, Sùng Minh đạo sĩ từ sớm đã đợi ta ở cửa núi.

Bất đắc dĩ cười nói: “Thí chủ vẫn không từ bỏ sao?”.

“Muộn thế này rồi vẫn là xin mời về cho”.

Ta không để ý đến Sùng Minh quay đầu bước đi, Sùng Minh cũng tưởng ta sẽ biết khó mà lui.

Nhưng nhìn kỹ lại phát hiện ta cũng không rời đi.

Mà là chạy về phía sườn đạo quán, một lát sau lại chạy về, dần dần xoay quanh đạo quán mấy vòng.

Hơn nửa giờ sau ta lại quay về trước sơn môn, đặt mông ngồi xuống.

Sùng Minh híp mắt hồ nghi: “Hành vi lần này của Trương thí chủ, ta thật sự là...”.

Câu tiếp theo y không nói ra được nữa, đôi mắt đang híp mãnh liệt mở to nhìn về phía rừng trúc, đường lên núi, sườn đạo quán vân vân.

Hai đạo đồng không nhìn thấy cảnh tượng này, trong mắt bọn họ trước sơn môn chỉ có một mình ta đang ngồi.

Đạo đồng nghi hoặc nói: “Sùng Minh tiểu sư thúc ngài sao vậy?”.

Trong mắt Sùng Minh có thể nhìn thấy quỷ ảnh liên miên bất tuyệt phảng phất như một bức tường đen kịt.

Âm khí hóa thành lốc xoáy cuốn lên từng trận cuồng phong khó hiểu trên đỉnh núi.

Trong đêm tối chim chóc bay vút lên cao.

Phục Lung Sơn buổi tối sẽ không có khách hành hương, cứ đến tối con đường bậc thang dài dằng dặc đó sẽ không có một bóng người.

Nhưng giờ phút này trên con đường bậc thang đi thẳng đến sơn môn này lại đứng rất nhiều người.

Không, không thể gọi là người!

Quỷ ảnh mông lung không rõ dần dần bức cận sơn môn, mà quỷ ảnh hai bên đạo quán đồng loạt tụ tập về phía sơn môn.

Thần thái Sùng Minh khó có thể tin, bước chân theo bản năng lùi lại hai bước: “Chuyện gì vậy?”.

“Đây là cô hồn dã quỷ? Sao lại có nhiều như vậy?”.

“Nhiều quỷ như vậy tại sao lại tụ tập về phía sơn môn?”.

Đạo đồng đỡ lấy Sùng Minh: “Tiểu sư thúc ngài sao vậy? Cho dù là nổi gió cũng không đến mức bộ dạng này chứ”.

Sùng Minh đứng vững thân mình, ánh mắt kiên nghị rất nhanh đã đưa ra quyết định: “Mau! Các ngươi mau đi”.

“Các ngươi mau về mời sư phụ ta qua đây!”.