Sau khi Sùng Minh hét lên.
Hai đạo đồng cũng cảm thấy càng lúc càng âm lãnh, nhận ra không đúng liền vội vàng chạy vào trong.
Ta ngồi ở sơn môn cũng nhịn không được run rẩy một cái.
Những quỷ ảnh đó cách ta càng lúc càng gần, thực tế người thật sự nên sợ hãi là ta.
Những thứ bẩn thỉu này đều là nhắm vào ta mà đến.
Ta vốn dĩ là một miếng mồi siêu cấp thơm ngon, bây giờ ta đã tháo Xá Lợi Tử xuống rồi.
Lại ở dưới núi, còn lượn lờ mấy vòng quanh đạo quán, bọn chúng không chú ý tới ta mới là lạ.
Cho nên ta ở đâu, bọn chúng sẽ ùa đến đó.
Nước cờ hiểm liều mạng này, lấy mạng mình dẫn quỷ đến sơn môn, mượn thế của vô số quỷ để xông vào Phục Lung Sơn một lần nữa.
Mặc dù những con quỷ này đều là một số cô hồn dã quỷ, nhưng thanh thế to lớn.
Sùng Minh không còn ý cười, ngưng trọng trừng mắt nhìn ta: “Ngươi đã làm gì?”.
Bây giờ y còn không nhìn ra manh mối thì y chính là kẻ ngốc rồi.
Ta vô cùng bất đắc dĩ dang tay: “Sùng Minh đạo trưởng ta cũng hết cách rồi, đã thỉnh giáo các ngươi không nói, cũng không cho ta vào”.
Hai tay chống lên đầu gối chậm rãi đứng dậy: “Vậy ta chỉ có thể mượn những quỷ bằng hữu này để xông vào Phục Lung Sơn một phen rồi”.
Những quỷ ảnh đó cách ta càng lúc càng gần, thậm chí không đến mười giây ta có thể bị những quỷ ảnh này vùi lấp.
Ta vẫn gắt gao nhìn chằm chằm Sùng Minh, trên mặt không có chút sợ hãi nào.
Sùng Minh hai tay vò vò tóc, phiền não nói: “Không muốn sống nữa sao? Vào đi”.
Ta giống như đã chuẩn bị từ sớm, như thỏ khôn lao ra.
Lấy Xá Lợi Tử đã chôn sẵn dưới tảng đá cách đó không xa ra, sau đó chạy vào sơn môn.
Ta khẩn trương thở hổn hển: “Đa tạ Sùng Minh đạo trưởng”.
Sùng Minh đạo sĩ liếc ta một cái: “Ngươi thật sự cho rằng chỉ mấy cô hồn dã quỷ này có thể uy hiếp Phục Lung Sơn?”.
Ta cười nhạt:
“Tuyệt đối không thể nào, Phục Lung Sơn là nơi nào, chỉ mấy con quỷ này, một mình Sùng Minh đạo trưởng là đủ rồi”.
“Nhưng ta không phải dùng những con quỷ này để bức bách đạo trưởng, mà là mạng của ta”.
Sùng Minh đạo sĩ thầm mắng: Kẻ điên.
Ta tiếp tục nói: “Ta mượn những con quỷ này để cược chính là mạng của ta”.
“Ta cược Phục Lung Sơn, ta cược Sùng Minh đạo trưởng sẽ không trơ mắt nhìn ta bị những con quỷ này giết chết”.
“Bây giờ xem ra là ta cược đúng rồi”.
Sùng Minh không hồi đáp chỉ là khó chịu với ta.
“Ai, thí chủ vẫn là không muốn từ bỏ sao?” Bóng dáng Trần Chân Nhân chậm rãi từ xa đi tới.
Ta thu lại vẻ cợt nhả, cúi gập người thật sâu:
“Dẫn động bầy quỷ là chủ ý ta nghĩ ra, tất cả đều là chuyện ta làm, ta biết chuyện này sẽ mạo phạm Phục Lung Sơn, sau này bất kỳ hình phạt nào Trương A Tứ đều chấp nhận”.
“Tìm được người nhà xong cho dù muốn ta bị nhốt ở Phục Lung Sơn cả đời Trương A Tứ cũng không có nửa lời oán hận”.
“Ta chỉ hy vọng Chân Nhân có thể nói cho ta biết sự thật!”.
“Bọn họ là người thân cuối cùng của ta!”.
Trần Chân Nhân thương cảm thở dài: “Không nói cho ngươi biết là vì tốt cho thí chủ ngươi, cũng có một phần nguyên nhân là của Phục Lung Sơn”.
“Có một số chuyện không thể đi truy cứu sâu, cuối cùng người bị thương vẫn là thí chủ ngươi”.
“Về chuyện của hắn là điều cấm kỵ của Phục Lung Sơn, chỉ có rất ít người biết, cho nên trước đó ta nhiều lần cự tuyệt, ta bảo Sùng Minh ngăn cản ngươi đi vào”.
“Nhưng bây giờ xem ra thí chủ là ôm tâm thế quyết chết để đến điều tra”.
Ta nghiêm túc nói: “Có thể tìm được người nhà, lỗi lầm hôm nay ta nguyện lấy cái chết để tạ tội”.
Trần Chân Nhân lắc đầu: “Không cần như vậy, cũng là chúng ta ép ngươi quá chặt”.
“Đã thí chủ có quyết tâm này, Phục Lung Sơn tự nhiên cũng không sợ mất mặt mũi gì đó, ngươi đi theo ta”.
Sắc mặt Sùng Minh chợt biến: “Sư phụ!”.
“Người chắc chắn chứ?”.
Trần Chân Nhân bỏ lại một câu: “Hắn có liên quan đến hắn”.
Chỉ là một câu nói lại khiến Sùng Minh ngẩn người tại chỗ rất lâu.
...
Trần Chân Nhân dẫn ta đi về phía sâu trong đạo quán.
Ta nói ra chút nghi hoặc: “Chân Nhân muốn dẫn ta đi đâu?”.
“Dẫn ngươi đi gặp hắn”.
“Ai?”.
Đồng tử Trần Chân Nhân vô thần, giọng nói tang thương nói: “Bạch Y Đạo Nhân trong miệng ngươi...”.
Ta trầm mặc một lúc lâu, đại não suy nghĩ, tâm trạng đều như hồ dán hỗn loạn, đặc sệt không chịu nổi.
Lão muốn dẫn ta đi gặp Bạch Y Đạo Trưởng, đạo trưởng hắn về Phục Lung Sơn rồi!
Sau đó ta gần như không chú ý đến con đường phía trước, vẫn luôn đi theo Trần Chân Nhân.
Nếu Bạch Y Đạo Trưởng đã về núi, vậy người để lại tờ giấy trên cửa nhà ta trước đó là ai?
Quỷ mạo danh phụ mẫu ta lại báo cáo cho ai?
Chưa biết, quá nhiều bí ẩn.
Chúng ta xuyên qua từng tòa kiến trúc, cuối cùng dừng lại ở một ngôi miếu thờ phụng.
Không thắp đèn ta không nhìn rõ trên bàn thờ phụng thứ gì.
Trần Đạo Trưởng lật tấm ván sàn trước bàn thờ lên lộ ra một bậc thang dẫn xuống dưới.
Bên trong tối om, nhưng Trần Chân Nhân lại nhàn nhã bước vào.
Ta xoa xoa mặt vài cái, lấy thêm can đảm cũng đi theo xuống,
Dưới chân là bậc thang, nhưng trước mắt lại là một mảnh tối đen.
Chỉ có thể một tay vịn tường, tay kia lấy điện thoại ra soi sáng, lúc này mới có thể chậm rãi đi xuống.
Chưa đi được mấy bước, ta ngẩng đầu nhìn Trần Chân Nhân một cái, lại phát hiện lão đã cách ta một đoạn rất xa.
Phải biết rằng Trần Chân Nhân không có bất kỳ phương tiện chiếu sáng nào, hơn nữa hai tay chắp sau lưng, bước chân mảy may không loạn.
Nhưng so với lão, ta cầm điện thoại cũng không đuổi kịp lão.
Kết quả vẫn là Trần Chân Nhân cố ý đợi ta một lát, ta mới đuổi kịp lão.
Lúc mới vào tối đến mức không nhìn thấy năm ngón tay, nhưng càng đi xuống dưới sự tối tăm lại giảm đi vài phần.
Đợi đi đến cuối, một căn phòng sáng ánh đèn vàng hiện ra trước mắt.
Trần Chân Nhân đi xuống trước đợi ta, sau khi ta đi xuống cái nhìn đầu tiên là không mở mắt ra được.
Sự tối tăm trước đó đột nhiên đến nơi sáng sủa tự nhiên khó thích ứng, chớp mắt vài cái sau đó mắt mới từ từ có thể tiếp nhận.
Ta mới từ trái sang phải nhìn bao quát xung quanh, căn phòng đại khái khoảng hai mươi mét vuông.
Chính giữa căn phòng là một bức Bát Quái Đồ khổng lồ, rìa Bát Quái Đồ có mấy lão đạo trạc tuổi Trần Chân Nhân ngồi vây quanh.
Bọn họ so với Trần Chân Nhân tiên phong đạo cốt thì có vẻ hơi lôi thôi.
Râu ria xồm xoàm, tóc tai rối bù, đạo phục màu trắng trên người cũng không biết dính phải thứ gì, chỗ đỏ chỗ vàng.
Mà phía trước mấy lão đạo, cũng chính là trung tâm Bát Quái Đồ là một tấm vải đỏ, dưới tấm vải đỏ dường như có thứ gì đó.
Ánh mắt ta ngưng tụ đến đó.
Tấm vải đỏ đang động, không phải, là thứ bên trong đang động.
Đó hình như là người!
Nhận ra động tĩnh, mấy lão đạo đồng loạt quay đầu nhìn về phía ta.
Những đôi mắt đó trống rỗng, cứng đờ, phảng phất như không giống người sống, một luồng hàn ý khó hiểu dâng lên.
Cảm giác đó giống như một người đã chết bảy ngày nửa đêm đứng trước giường nhìn ngươi.
Trần Chân Nhân lên tiếng nói: “Hắn muốn gặp Sùng Dương”.
Ta bắt được cái tên này, Sùng Dương... dường như là cùng bối phận với Sùng Minh.
Quả thực Bạch Y Đạo Trưởng lớn hơn Sùng Minh không quá nhiều, khoảng bốn mươi tuổi.
Nói như vậy, Sùng Dương hẳn chính là đạo hiệu của Bạch Y Đạo Trưởng rồi.
Mấy lão đạo cứng đờ trầm mặc nửa ngày mới lên tiếng:
“Người ngoài tại sao muốn gặp Sùng Dương?”.
“Hắn từ đâu biết được Sùng Dương?”.
“Hắn gặp Sùng Dương có mục đích gì?”.
“Sùng Dương không tiện gặp người ngoài”.
Trần Chân Nhân:
“Hai người bọn họ có sâu xa, sâu xa từ rất sớm”.
“Hắn là ôm tâm thế quyết chết mà đến”.
“Vừa nãy ở bên ngoài chính là hắn”.
Hai câu đầu mấy lão đạo không có phản ứng.
Nhưng câu cuối cùng giống như chọc trúng điểm hứng thú của bọn họ, đồng loạt nhìn về phía ta.
Đánh giá một lúc lâu, bọn họ gật đầu: “Có thể gặp”.
Bốn lão đầu duy trì tư thế ngồi xếp bằng nhích người nhường ra một lối đi cho ta.
Trần Chân Nhân đưa tay chỉ về phía người ở giữa: “Đi đi, hắn ở ngay đó”.
Ta nhắm mắt vài giây, bình ổn tâm thần, làm rõ suy nghĩ.
Cho dù kích động đến đâu, khẩn trương đến đâu cũng phải biết rõ mình đang làm gì, không thể bị cảm xúc chi phối, nếu không sẽ uổng công đến đây.
Mở mắt ra lần nữa, ta giống như đã có mục tiêu cất bước đi đến trước tấm vải đỏ đó.
Người dưới tấm vải đỏ đã là đang ngồi xếp bằng.
Ta đưa tay nắm lấy một góc tấm vải đỏ chuẩn bị lật lên, mấy lão đạo không nói gì, chỉ là Trần Chân Nhân nhíu mày một cái.
Đây không phải là lòng hiếu kỳ đang quấy phá, mà là cần thiết.
Không nhìn thấy Bạch Y Đạo Nhân ta vĩnh viễn không thể tin tưởng đám đạo nhân này.
Trùm tấm vải đỏ này, ai biết người bên dưới là ai?
Dựa vào nghe giọng nói? Ta bị giọng nói lừa còn ít sao.
Tấm vải đỏ bị ta từng chút một lật lên, rõ ràng ta chỉ lật một góc.
Nhưng dường như thứ bên trong rất trơn, “xoạt” một cái toàn bộ tấm vải đỏ trượt xuống.
Ta ngây như phỗng nhìn thứ dưới tấm vải đỏ, là người?
Không! Không biết có nên gọi là người hay không.
Tròng mắt trắng dã miễn cưỡng treo trong hốc mắt đỏ ngòm phảng phất như bất cứ lúc nào cũng có thể rơi ra.
Khuôn mặt này không có da mặt!
Mất đi đôi môi, hàm răng giống như khô lâu lộ ra ngoài.
Khoang miệng thông suốt, có thể nhìn rõ đại não, cổ họng vân vân.
Toàn thân huyết nhục, thớ thịt lộ ra ngoài, trên dưới thình lình không có một chút da, tóc nào.
Sự khác biệt giữa hắn và khô lâu chỉ là có thêm chút huyết nhục.
Ta không thể tưởng tượng nổi, càng khó có thể tin được trạng thái này của hắn vẫn còn sống.
Hắn đột nhiên cử động, hắn mất đi lớp da bọc ngoài bắt đầu nói chuyện.
Sự phồng xẹp của thớ thịt, lưỡi đang vận động vân vân, có thể nhìn thấy rõ ràng.
“Mười bảy năm trước nó đã lột da của ta...”.