Kẻ không da nói chuyện rất chậm, cũng rất gian nan.
Một câu nói đơn giản hắn ấp a ấp úng một phút mới có thể miễn cưỡng ghép thành câu.
“Mười bảy năm trước nó đã lột da của ta...”.
Mà chính là một câu nói đã khiến mọi suy nghĩ của ta đứt đoạn, gáy lạnh toát đã lâu không thấy, trái tim cũng nhịn không được đập thình thịch.
Một câu này ẩn chứa quá nhiều điều...
Nó là ai? Nó đã lột da của ai?
Mười bảy năm trước?
Nghĩ không thông, không thể hiểu nổi, ta chỉ có thể tiếp tục nghe Kẻ không da trước mặt tiếp tục nói.
Hàm răng trần trụi va đập lên xuống, lưỡi cuộn lên duỗi thẳng, rất khó hiểu tại sao như vậy cũng có thể nói chuyện.
“Ta là Sùng Dương, mười bảy năm trước ở Ngưu Mã Thôn ta đã cứu một nữ nhân mang thai”.
“Hôm đó ta nhận ra Ngưu Mã Thôn kinh hiện dị tượng, trời quang mây tạnh lại đổ mưa to, thế là qua đó xem thử vừa vặn bắt gặp dân làng muốn đưa một nữ nhân mang thai đến bệnh viện”.
“Trời không chiều lòng người, trời đổ mưa to, mặt đất lầy lội cản trở xe ngựa, ta đã đến đó tự nhiên sẽ không khoanh tay đứng nhìn, ta giúp xe ngựa thoát khỏi vũng bùn, hai mẹ con đó cũng được đưa đến bệnh viện”.
Ta theo bản năng nín thở, thần tình rung động chưa từng có.
Ngưu Mã Thôn là tên thôn chúng ta, nữ nhân mang thai là nương.
Hắn nói là câu chuyện ta ra đời, giống hệt như những gì nương ta nói!
Giọng điệu của Kẻ không da đột nhiên nặng nề, trong điệu bộ đó giấu giếm sự kinh hãi, kiêng kị cùng với phẫn nộ.
“Ta nghĩ quá ngây thơ rồi, không chỉ là trời không chiều lòng người, mà là quỷ muốn mạng của hai mẹ con đó, hai mẹ con đó bị quỷ kéo đi, ta về thôn mới phát hiện ra chuyện này, lập tức đuổi theo”.
“Ta thành công cướp lại hai mẹ con đó từ trong tay đám tiểu quỷ, lúc đó nữ nhân mang thai sắp sinh, nàng đã sinh ra đứa trẻ đó ngay trên xe ngựa”.
“Đứa trẻ đó không đúng, có cổ quái! Nó không biết khóc, vừa sinh ra đôi mắt lại trong veo, thuần túy”.
“Ta nhìn thấy đứa trẻ đó lần đầu tiên liền liệu định được tương lai của nó không bình thường”.
“Mà sau khi đứa trẻ đó ra đời ta liền chạm trán với nó!”.
“Chính là nó đã lột da của ta, khiến ta thành bộ dạng quỷ quái như hiện tại”.
Nói những lời này dường như đã dùng hết sức lực của Kẻ không da, hắn thở hổn hển từng ngụm lớn.
Trần Chân Nhân thay hắn nói: “Kẻ không có da trước mặt ngươi chính là Sùng Dương, Bạch Y Đạo Nhân mười bảy năm trước đến Ngưu Mã Thôn”.
“Mà mười bảy năm trước khi Sùng Dương trốn về Phục Lung Sơn, hắn không có da đã giữ lại một hơi tàn cứ thế chống đỡ về đến Phục Lung Sơn, chúng ta mới có thể giúp hắn tục mệnh, để hắn thoi thóp kéo dài hơi tàn đến tận bây giờ”.
Ta nhịn không được hít ngược một ngụm khí lạnh, da đầu đều đang tê dại.
Bọn họ nói là thật, vậy Bạch Y Đạo Trưởng thật sự lúc ta ra đời đã bị lột da.
Lúc đó Bạch Y Đạo Trưởng đưa ta về thôn là ai?
Từ mười bảy năm trước cho đến tận bây giờ vẫn luôn xuất hiện trước mắt ta là ai?
Nó khoác lên lớp da của Bạch Y Đạo Trưởng!
Đó là thứ gì vậy mà lại có thể lột da người khoác da người, thậm chí ngay cả nương từng gặp Bạch Y Đạo Trưởng cũng không nhìn ra chút sơ hở nào.
Hơn nữa nó còn có thể sử dụng pháp khí, gần như giống hệt Bạch Y Đạo Trưởng thật.
Bây giờ ta dường như đã hiểu nguyên nhân Trần Chân Nhân không cho ta biết sự thật rồi.
Quá mức kinh hãi, suy nghĩ kỹ cực kỳ khủng khiếp.
Cứ thế từ mười bảy năm trước lật đổ sự thật, Bạch Y Đạo Trưởng mười bảy năm trước đưa ta về thôn đã không phải là người nữa rồi.
Thứ khoác da Bạch Y Đạo Trưởng đó vẫn đang hoạt động bên ngoài...
Ta hung hăng véo tay mình một cái, để bản thân ngừng tiếp tục suy nghĩ sâu xa.
Ta bình tĩnh hỏi:
“Những lời tiếp theo của ta có chút mạo phạm đạo trưởng, nhưng ta vẫn phải nói, đạo trưởng ngài có cách nào chứng minh ngài chính là Sùng Dương? Lời của một Kẻ không da nói rất khó tin”.
Kẻ không da lên tiếng: “Hiểu, ngươi có thể cẩn thận ta rất vui”.
Sau đó hắn giơ ba ngón tay lên:
“Ba ngón nhuốm máu, Thiên Tôn chứng giám, lấy danh nghĩa Thiên Tôn, đệ tử ở đây khởi thệ, những lời đã nói đều là thật, những chuyện đã kể đều là sự thật trong quá khứ, nếu có pha trộn, nửa câu dối trá, đệ tử tất sẽ máu tươi tại chỗ, thiên lôi diệt hồn!”.
Trần Chân Nhân lặng lẽ giải thích nói: “Đây là một loại khởi thệ của Phục Lung Sơn, loại khởi thệ này không thể đảo ngược, lời nói ra Thiên Tôn chứng giám, nếu có vi phạm hậu quả tất hiện”.
“Người của Mao Sơn, còn có một số người trong nghề mà các ngươi gọi đều biết, ngươi có thể đi chứng thực thật giả”.
Ta lặng lẽ đứng lên.
Bịch một tiếng... hai đầu gối quỳ xuống đất, đầu dập mạnh xuống đất: “Đây là sự kính ngưỡng đối với tấm lòng thiện nhân nghĩa sĩ của đạo trưởng”.
Đông “Đây là để cảm tạ đạo trưởng đã cứu mạng nương ta và ta”.
Đông “Đây là sự áy náy vì những lần vô lễ trước đây của ta”.
Sùng Dương không da không nói gì, chỉ là đôi bàn tay đẫm máu đó đỡ ta lên.
Ấp a ấp úng nói:
“Ta chưa từng hối hận vì đã cứu mẹ con các ngươi”.
“Trước kia không có, bây giờ cũng sẽ không có”.
Trần Chân Nhân thở dài nói:
“Không cho ngươi biết ngọn nguồn sự việc, không cho ngươi gặp hắn, cũng là ý của bản thân Sùng Dương”.
“Hắn không muốn để ngươi tiếp xúc với thứ khoác da người khác đó nữa, thứ đó quá nguy hiểm”.
“Ngay cả chúng ta cũng chưa từng thấy qua hay là nghe nói qua”.
“Tựa quỷ phi quỷ, tựa người phi người, khoác da người làm người, khoác da quỷ làm quỷ, tên này không đơn giản”.