Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Nàng khẽ thở dài, xoay người hỏi Thanh Đại: “Phòng khách gần đây nhất ở đâu?”
Thanh Đại lập tức đáp: “Bẩm tiểu thư, đi về phía đông khoảng hơn trăm bước có một gian sương phòng tao nhã, chuyên chuẩn bị cho khách nhân nghỉ ngơi.”
“Vậy chắc là ở đó rồi.” Ánh mắt Thẩm Đinh Hòa khẽ động. “Đi xem thử.”
Ba người đi về phía phòng khách ở phía đông. Khi còn cách cửa vài bước, Thẩm Đinh Hòa liền dừng chân.
Nàng có thể tưởng tượng được cảnh tượng bên trong. Lúc này Kỷ Vân Chiêm hẳn đang y phục không chỉnh tề, vẫn là đừng để thêm nhiều người nhìn thấy thì tốt hơn.
“Ta vào trong xem thử.”
Thanh Lan và Thanh Đại liếc nhìn nhau, khom người đáp: “Vâng ạ.”
Thẩm Đinh Hòa đẩy cửa bước vào, đi đến bên giường, vén tấm màn sa lên, thấy Kỷ Vân Chiêm đang hôn mê bất tỉnh trên giường.
Áo váy xa hoa bị xé rách tả tơi, vứt bừa bên mép giường. Trên người nàng ta chỉ còn miễn cưỡng giữ lại một chiếc yếm đỏ, làn da trắng như tuyết cùng xương quai xanh tinh xảo lộ ra ngoài. Đỗ Ý Hiền ra tay thật độc ác.
Thẩm Đinh Hòa tiện tay kéo một chiếc ngoại bào treo gần đó, nhẹ nhàng phủ lên người Kỷ Vân Chiêm. Nàng ngồi xuống bên giường, đặt tay lên cổ tay Kỷ Vân Chiêm. Mạch tượng trầm chậm yếu ớt, rõ ràng là dấu hiệu trúng mê dược.
Thẩm Đinh Hòa chẳng còn lạ lẫm gì với việc này. Kiếp trước, nàng bệnh tật triền miên, bị gia đình bỏ mặc, một mình sống trong bệnh viện suốt hai mươi năm. Bệnh lâu thành thầy thuốc, nhờ sự kiên trì của bản thân, nàng tự học được y thuật tinh thâm, thậm chí còn cao minh hơn không ít bác sĩ được đào tạo bài bản.
Sau khi xuyên đến thế giới này, nàng lại đọc khắp những y thư trân tàng trong nhà. Kết hợp với tri thức kiếp trước, y thuật hiện tại có thể sánh ngang với các thái y trong Thái y viện.
Nàng lấy ra chiếc túi thơm bằng lụa buộc bên hông, thoạt nhìn rất bình thường, đưa đến trước mũi Kỷ Vân Chiêm khẽ đung đưa.
Túi hương này do chính tay nàng điều chế, bên trong chứa nhiều loại dược liệu có tác dụng tỉnh thần, giải độc an thần, là vật nàng luôn mang theo khi ra ngoài.
Quả nhiên, chỉ một lát sau, hàng mi của Kỷ Vân Chiêm khẽ run lên. Từ cổ họng nàng ta phát ra một tiếng rên yếu ớt, rồi từ từ tỉnh lại. Khoảnh khắc ý thức vừa trở lại, Kỷ Vân Chiêm trước hết ngơ ngác nhìn quanh, sau đó mới cúi đầu thấy xiêm y xộc xệch trên người mình.
Nàng ta bỗng hét lên: “A!!!”
Kỷ Vân Chiêm giãy giụa muốn ngồi dậy, nhưng toàn thân mềm nhũn không chút sức lực, đến sức để nhấc tay lên cũng không có. Nàng ta chỉ có thể tuyệt vọng giãy dụa, trong mắt tràn đầy hoảng sợ cùng nhục nhã.
Thẩm Đinh Hòa không nhìn nàng ta nữa, nàng xoay người đi đến bên bàn, đổ một ít dược liệu từ túi hương vào trong chén trà.
Giọng nàng lạnh nhạt: “Ngươi trúng mê dược, dược tính chưa tan. Bây giờ thân thể tự nhiên sẽ vô lực, không đứng dậy nổi.”
Kỷ Vân Chiêm nằm trên giường, ánh mắt dán chặt vào bóng lưng Thẩm Đinh Hòa.
Ánh nhìn đó tẩm đầy oán độc và cay đắng, gần như muốn bốc cháy.
Nàng ta đương nhiên biết, không phải Thẩm Đinh Hòa hại mình. Nàng ta thậm chí còn biết rõ chính Thẩm Đinh Hòa đã cứu mình. Nhưng càng là như vậy, hận ý trong lòng Kỷ Vân Chiêm lại càng cuộn trào dữ dội.
Dựa vào cái gì?
Dựa vào cái gì mà Thẩm Đinh Hòa lại có thể sở hữu tất cả?
Gia thế hiển hách, dung mạo tuyệt mỹ. Ngay cả Thái tử Điện hạ, người mà nàng ta thầm yêu từ nhỏ, âm thầm ái mộ suốt bao năm cũng trở thành vị hôn phu của Thẩm Đinh Hòa.
Kỷ Vân Chiêm tự nhận mình không hề kém Thẩm Đinh Hòa. Thế nhưng nàng ta lại chẳng có được gì.
Còn Thẩm Đinh Hòa lại có thể không tốn chút sức lực nào mà có được tất cả những điều nàng ta hằng mơ ước. Giờ đây, nàng ta rơi vào hoàn cảnh như vậy, chật vật đến mức này, mà cuối cùng cứu người nàng ta… lại vẫn là Thẩm Đinh Hòa.
Một cảm giác đố kỵ cùng điên cuồng khó nói thành lời lập tức chiếm lấy tâm trí Kỷ Vân Chiêm. Nàng ta chỉ cảm thấy máu trong người như đang sôi lên vào khoảnh khắc này, thiêu đốt lý trí.
Chỉ cần Thẩm Đinh Hòa biến mất…
Chỉ cần Thẩm Đinh Hòa không còn nữa…
Đệ nhất quý nữ kinh thành sẽ là nàng ta, Kỷ Vân Chiêm.
Đến lúc đó, tất cả những gì Thẩm Đinh Hòa đang có, kể cả Thái tử Điện hạ… đều có thể trở thành của nàng ta!
Ý nghĩ này vừa nảy sinh liền như cỏ dại mọc lan tràn điên cuồng.
Nàng ta không biết sức lực từ đâu tới, dựa vào tâm địa tàn nhẫn, chống người từ trên giường bò dậy, vơ lấy thứ tiện tay bên cạnh, lặng lẽ đi đến phía sau Thẩm Đinh Hòa.
Thẩm Đinh Hòa vừa pha xong một chén nước ấm có thể làm giảm dược tính, đang xoay người định đưa cho Kỷ Vân Chiêm. Ngay lúc ấy, trong mắt Kỷ Vân Chiêm lóe lên một tia hung ác. Nàng ta cầm chiếc chân nến bằng đồng nặng trịch, giáng mạnh xuống sau đầu Thẩm Đinh Hòa.
Nhưng vì sức lực chưa hồi phục, cú đánh chỉ trúng vào sau gáy nàng.
“Bốp!” Một tiếng trầm đục vang lên.
Thẩm Đinh Hòa thậm chí còn chưa kịp phản ứng gì, chỉ cảm thấy sau gáy đau nhói. Trước mắt tối sầm, thân thể mềm nhũn ngã xuống.
Chiếc chén nước trong tay rơi “choang” xuống đất, nước ấm bắn tung tóe, làm ướt cả vạt váy nàng.
Thanh Lan và Thanh Đại canh giữ ngoài cửa, vẫn luôn chăm chú lắng nghe động tĩnh bên trong.
Nghe thấy tiếng trầm đục cùng tiếng chén vỡ, sắc mặt hai người lập tức biến đổi, gần như cùng lúc phá cửa xông vào, vừa liếc mắt đã thấy tiểu thư nhà mình ngã trên đất, bất tỉnh nhân sự.
Còn Kỷ Vân Chiêm vốn phải đang hôn mê, lại đứng ngay bên cạnh. Trong tay nàng ta cầm chân nến đồng, ánh mắt vẫn còn vương vẻ điên cuồng hung ác.
Thanh Lan chỉ cảm thấy một cơn giận bốc thẳng lên đầu. Nàng ấy tung ra một cú đá cực mạnh, quét thẳng vào ngực Kỷ Vân Chiêm.
“A!!!”
Kỷ Vân Chiêm hét thảm một tiếng, cả người như con rối rách bị đá văng ra ngoài, đập mạnh vào cột giường rồi ngất lịm. Chân nến trong tay rơi “choang” xuống đất.
“Tiểu thư!”
Thanh Đại vội vàng quỳ xuống, cẩn thận đỡ nửa thân trên của Thẩm Đinh Hòa, đưa tay thăm dò hơi thở dưới mũi nàng, rồi nhanh chóng bấm huyệt nhân trung. Qua một lúc lâu, mí mắt Thẩm Đinh Hòa mới khó nhọc hé mở một khe nhỏ, ý thức vẫn còn mơ hồ.
Nàng theo bản năng giơ tay sờ sau gáy đang đau nhói, hít vào một hơi lạnh: “Xì!”