Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Ánh mắt dần dần tụ lại, rơi vào Kỷ Vân Chiêm đang bất tỉnh cách đó không xa.
Ánh nhìn của Thẩm Đinh Hòa lập tức lạnh xuống, không còn chút thương hại nào, chỉ còn lại một mảnh băng giá. Quả nhiên không nên mềm lòng với loại người này.
Đối với những kẻ làm tổn thương nàng, hoặc làm tổn thương người nhà nàng, Thẩm Đinh Hòa tuyệt đối sẽ không bao giờ dung thứ.
Trong mắt nàng lóe lên một tia sắc lạnh. Nàng cố chống đỡ đầu óc vẫn còn choáng váng, ra lệnh cho Thanh Lan: “Lột sạch y phục của Kỷ Vân Chiêm, đặt lại lên giường.”
“Thanh Lan ở lại đây canh giữ, đợi đến khi Lý Khắc vào phòng, thì đi tìm A nương, đem mọi chuyện kể rõ ràng cho người để A nương xử lý.”
Thanh Lan và Thanh Đại liếc nhìn nhau, lập tức hiểu ý tiểu thư. Hai người nhanh chóng kéo Kỷ Vân Chiêm trở lại giường. Thanh Lan ở lại canh giữ, còn Thanh Đại cẩn thận đỡ Thẩm Đinh Hòa: “Tiểu thư, chúng ta đi bằng cửa sau.”
Thẩm Đinh Hòa gật đầu. Dưới sự dìu đỡ của Thanh Đại, nàng loạng choạng rời khỏi phòng bằng cửa sau. Vừa ngồi lên chiếc xe ngựa đã chờ sẵn bên ngoài, cảm giác choáng váng và đau đớn do cú đánh mạnh lúc nãy lập tức dâng lên. Nàng tựa vào thành xe mềm mại, trước mắt tối sầm, rồi lại lần nữa ngất đi.
Thanh Lan đứng canh ngoài phòng. Không bao lâu sau, một tràng bước chân loạng choạng từ xa dần tiến lại gần. Lý Khắc toàn thân nồng nặc mùi rượu đi tới. Hắn ta lảo đảo đẩy cửa phòng đang khép hờ, trong tầm nhìn mơ hồ chỉ thấy thấp thoáng một bóng người trên giường. Nhưng lúc này đầu óc hắn ta mê man, hoàn toàn không còn khả năng suy nghĩ, thậm chí còn chưa kịp đi đến bên giường đã ngã vật xuống đất.
Thanh Lan mặt không cảm xúc kéo lê Lý Khắc đang say đến bất tỉnh nhân sự lên giường, rồi tiện tay kéo chăn mỏng phủ qua loa lên người hắn ta. Nàng ấy cẩn thận quan sát một lát, xác nhận không để lộ sơ hở gì, mới lặng lẽ khép cửa lại, quay người bước nhanh về phía tiền sảnh.
Trong noãn các của tiền sảnh, Thẩm phu nhân đang cùng vài vị mệnh phụ phu nhân trò chuyện. Bà xoay một chuỗi trân châu Đông châu trên đầu ngón tay, thần sắc bình thản như nước.
Thanh Lan đem toàn bộ sự việc kể lại cho Nghiên Thù, tỳ nữ thân cận của Thẩm phu nhân. Nghiên Thù khẽ biến sắc, rồi lập tức khôi phục lại như thường. Nàng ấy khom gối, ghé sát tai Thẩm phu nhân bẩm báo.
Thẩm phu nhân nghe xong sắc mặt không đổi, không ai nhìn ra điều gì khác lạ, nhưng trong đôi mắt vốn ôn hòa thoáng lóe lên vẻ sắc lạnh.
Khóe môi bà cong lên một nụ cười nhạt nhòa lạnh lẽo đến thấu xương. Dám động đến con gái bà, Kỷ Vân Chiêm từ hôm nay nhất định phải biết như thế nào gọi là sống không bằng chết.
Bà nâng chén trà bạch ngọc trên bàn lên, khẽ nhấp một ngụm. Giọng nói không lớn, nhưng đủ để mấy vị phu nhân bên cạnh nghe rõ: “Nhắc mới nhớ, từ lâu đã nghe nói sen trắng ở đình giữa hồ của phủ Xương Quốc công nở rất thanh nhã. Hôm nay cảnh đẹp ngày lành, không biết Ngô phu nhân có thể nể mặt, dẫn chúng ta đi thưởng ngoạn một phen chăng?”
Bà vừa dứt lời liền có mấy vị phu nhân thân thiết với Thẩm gia lập tức phụ họa: “Đúng vậy, đúng vậy, sớm đã nghe danh rồi, hôm nay vừa hay có dịp.”
Trong đó còn cả Kỷ phu nhân. Bà ta nghe vậy liền cười nói: “Ta cũng đang có ý đó.”
Nghe vậy, Thẩm phu nhân ngước mắt, nhàn nhạt liếc Kỷ phu nhân một cái, ánh nhìn lạnh như băng.
Ngô phu nhân nói: “Nếu các vị đã có nhã hứng thì tất nhiên ta phải tiếp đãi.”. Bà ấy nói xong liền đứng dậy dẫn đường.
Một đoàn người đi qua hành lang quanh co. Vừa tới bên hồ họ thấy Đỗ Ý Hiền dẫn theo mấy vị quý nữ vội vã bước tới. Nàng ta tỏ ra hoảng hốt, vạt váy còn dính đầy nước ướt sũng, trông như vừa gặp phải chuyện kinh hãi.
Trong lòng Đỗ Ý Hiền mừng thầm. Không ngờ lại gặp các vị phu nhân ở đây, đúng là ông trời cũng giúp nàng ta. Con tiện nhân Kỷ Vân Chiêm kia, hôm nay nhất định phải khiến nàng ta thân bại danh liệt.
Nàng ta liếc thấy mẫu thân Đỗ phu nhân trong đám người, mắt rưng rưng chực khóc.
“A nương!”
Đỗ Ý Hiền vừa khóc vừa nhào tới, giọng run rẩy đến mức gần như không thành tiếng. “Chúng con… lúc nãy ở trong vườn đùa nghịch, vô ý làm ướt y phục, nên định sang gian khách phòng bên kia thay một bộ khác. Ai ngờ… ai ngờ trong phòng đó… trong phòng…”
Nói đến đây, nàng ta nắm chặt tay áo Đỗ phu nhân, dáng vẻ như bị dọa đến mất hồn. Những phu nhân có mặt đều là người từng trải. Thấy nàng ta ấp úng, hoảng loạn như vậy, lại nhìn dáng vẻ nhếch nhác của mấy vị quý nữ kia, làm sao không hiểu được trong đó chắc chắn có chuyện nhơ bẩn? Nhất thời, ánh mắt mọi người mỗi người một vẻ, tiếng bàn tán khe khẽ vang lên.
Kỷ phu nhân trong lòng mừng thầm. Kỷ phủ và phủ Xương Quốc công vốn có hiềm khích. Nếu hôm nay chuyện này có thể khiến phủ Xương Quốc công mất mặt, thì không còn gì tốt hơn.
Bà ta lập tức thu lại thần sắc, giả vờ lo lắng, lớn tiếng nói: “Chao ôi, bất kể trong phòng xảy ra chuyện gì, chúng ta mau đến xem thử đi, đừng để bọn trẻ chịu ủy khuất.”
Bà ta vừa thốt ra lời này, những vị phu nhân vốn đã tò mò lại càng rục rịch, đồng loạt phụ họa muốn đi xem cho rõ. Ngô phu nhân thầm kêu không ổn, định lên tiếng ngăn cản, nhưng đã bị mọi người vây quanh kéo đi, hoàn toàn không chen vào được.
Bà ấy tức giận liếc nhìn Kỷ phu nhân đang châm dầu vào lửa một cái, cũng chỉ có thể cắn răng đi theo. Thẩm phu nhân đi phía sau mọi người. Nhìn dáng vẻ nôn nóng không chờ nổi của Kỷ phu nhân, khóe môi bà cong lên một nụ cười lạnh lẽo đầy châm biếm:
Đồ ngu.
Một đoàn người rầm rộ kéo đến trước gian khách phòng kia.
Kỷ phu nhân càng xông xáo phía trước. Trên mặt bà ta mang theo nụ cười nắm chắc phần thắng, đưa tay mạnh mẽ đẩy bật cửa phòng…
Khoảnh khắc cánh cửa bị đẩy tung, cảnh tượng trong phòng khiến tất cả mọi người đều sững sờ. Trên giường, Kỷ Vân Chiêm y phục xộc xệch nằm đó, tóc tai tán loạn. Bên cạnh nàng ta lại có một nam nhân xa lạ, cũng quần áo không chỉnh tề!
Nụ cười trên mặt Kỷ phu nhân cứng đờ, như bị thi triển chú định thân. Sắc mặt bà ta từ từ tái mét. Các phu nhân phía sau cũng hít vào một hơi lạnh, tiếng kinh hô và xì xào nổi lên liên tiếp.