Võ Đạo Trường Sinh

Chương 14. Có mẫu học mẫu

Trong tay Trần Quan Lâu lúc này đã có tiền, ra tay cũng hào phóng hẳn lên.

Tối hôm đó, hắn liền mời Hứa Phú Quý đi câu lan thính khúc.

Hoa lâu mới tới mấy cô nương, vừa xinh đẹp lại khéo dỗ dành. Nhận tiền làm việc, các nàng khiến Hứa Phú Quý vui đến mức tâm hoa nộ phóng, cười không khép được miệng.

Trần Quan Lâu nhân cơ hội này bày tỏ lòng trung thành, nói rằng toàn bộ ngục tốt ở dãy chữ Bính đều mong mỏi lão có thể ngồi lên ghế ngục thừa, để anh em cũng được hưởng chút hào quang mà tiến thêm một bước. Sau đó, hắn vờ như vô tình tiết lộ chuyện Trương Vạn Thông đã tìm được chỗ dựa mới, còn nhận được lời hứa hẹn chắc chắn.

Hứa Phú Quý nghe xong, sắc mặt sa sầm.

Lão nghiến răng nghiến lợi nói:

"Thằng cha Trương Vạn Thông kia thật không hiểu quy củ, dám đi ôm chân Trương ngục lại. Hừ, ta vốn đã chướng mắt hắn từ lâu. Đợi ta thăng lên ngục thừa, người đầu tiên ta xử lý chính là hắn."

Trần Quan Lâu giả bộ kinh ngạc:

"Sao ta lại nghe nói Trương Vạn Thông là người của Vạn ngục lại nhỉ? Cả ngày hôm nay, Trương Vạn Thông cứ lảng vảng bên đại lao dãy Giáp, mọi người đều bàn tán hắn muốn điều sang đó làm việc. Dù sao bên ấy bổng lộc hậu hĩnh, lại còn được giao thiệp với các quan viên."

"Cái gì? Ngươi chắc chắn chứ?" Hứa Phú Quý gặng hỏi lại lần nữa.

Trần Quan Lâu lập tức tỏ vẻ hoảng hốt:

"Ta... ta cũng không rõ nữa, chỉ là nghe người ta đồn thổi thôi. Hứa thúc, thúc cũng biết đấy, đám ngục tốt miệng mồm tạp nham, tin tức loạn xạ, ta chẳng biết câu nào thật câu nào giả. Có điều, chuyện Trương Vạn Thông cả ngày hôm nay ở lì bên dãy Giáp là thật. Nghe đâu hắn thua không ít tiền. Mọi khi thua bạc là mặt hắn thối như phân, nhưng hôm nay lạ lắm, thua tiền mà hắn vẫn cười. Hứa thúc, thúc bảo hắn cười cái gì chứ?"

"Hắn còn cười cái gì được nữa! Mẹ kiếp, cái đồ vương bát đản này! Tiểu Lâu, ngươi làm tốt lắm, tin tức này rất kịp thời." Hứa Phú Quý rõ ràng đã lọt tai những lời này, trong đầu tự mình bổ sung thêm không ít tình tiết âm mưu.

"Tin tức này có ích cho Hứa thúc là tốt rồi. Hứa thúc, chuyện ngục thừa chắc không có vấn đề gì chứ?"

"Mọi sự tại nhân. Ngươi yên tâm, Hứa thúc sẽ nhớ kỹ cái tốt của ngươi. Chỉ cần Hứa thúc có miếng ăn, chắc chắn không thiếu phần ngươi. Sau này, ngươi hãy để ý kỹ hơn những lời bàn tán giữa đám ngục tốt. Tin tức về Trương Vạn Thông lần này rất có giá trị."

Hứa Phú Quý bực bội một hồi, nhưng có mỹ nhân an ủi, chẳng mấy chốc lại vui vẻ trở lại.

Lão vốn định ra vẻ khách sáo nói là không ngủ lại qua đêm. Nhưng khi biết Trần Quan Lâu đã hiểu chuyện mà thanh toán trước toàn bộ chi phí, lão liền sảng khoái ôm mỹ nhân vào phòng, không quên hứa hẹn lần nữa rằng sau này có lợi lộc nhất định không quên Trần Quan Lâu.

Trần Quan Lâu chỉ thầm nghĩ:

"Nghe cho vui thôi, ai tin là kẻ ngốc."

Quân cờ đã hạ, hạt giống nghi ngờ cũng đã gieo xuống, còn tác dụng lớn đến đâu thì hắn cũng không nắm chắc.

Cứ tận nhân sự, nghe thiên mệnh vậy!

Hắn không tin Vạn ngục lại kia là chân mệnh thiên tử, có thể từ một tên ngục lại nhảy vọt lên làm ngục thừa, một bước vượt qua giai tầng như thế.

...

Trương Vạn Thông tin chắc rằng thần xui xẻo đã dọn đến ở hẳn trong nhà mình. Những ngày gần đây, toàn gặp chuyện đen đủi.

Đầu tiên là nửa đêm bị bắt cóc, tiếp đó là đánh bạc thua sạch túi, giờ đây Hứa Phú Quý lại tìm tới gây rắc rối, chỗ nào cũng làm khó hắn. Quan lớn một cấp đè chết người, hắn có thể không nể mặt Hứa Phú Quý, nhưng lão lại có đủ cách khiến hắn sống dở chết dở. Cái ngày tháng này thật không cách nào chịu nổi.

Trần Quan Lâu giống như một kẻ đứng ngoài quan sát mọi động tĩnh. Hắn chỉ hy vọng vũng nước này càng đục càng tốt. Nước đục mới dễ thả câu, nước đục mới khiến cấp trên phải chú ý.

Vạn ngục lại muốn lách luật để thăng chức. Gã đánh cược vào việc cấp trên không coi trọng Thiên Lao, không để tâm đến chức ngục thừa, nên mới có không gian để thao túng.

Đây là đạo lý mà Trần Quan Lâu đã suy nghĩ thông suốt suốt mấy ngày qua.

Kiếp trước hắn chạy doanh số, kéo được bao nhiêu hợp đồng thì hưởng bấy nhiêu tiền, chia theo khu vực và khách hàng, nên giữa các nhân viên không có xung đột lợi ích trực tiếp. Chuyện ăn chơi nhảy múa hắn rành, chứ đấu đá nội bộ thì kinh nghiệm còn non kém. Nay dính dáng đến đấu tranh quan trường, hắn toàn dựa vào kinh nghiệm xem phim ảnh kiếp trước mà đúc kết lại: chỉ có làm chuyện ầm ĩ lên, lôi kéo càng nhiều người vào cuộc, đám quan viên bên trên mới chịu bố thí cho một cái nhìn. Hắn chỉ cần cái nhìn đó để phá hỏng kế hoạch của Vạn ngục lại. Ngoại trừ gã ra, ai làm ngục thừa cũng được.

Mặc kệ đám người kia đấu đá ra sao, hắn vẫn cứ theo bảng phân ca mà tuần tra Thiên Lao.

Cơn giận của Binh bộ Thị lang rất lớn, thế nên vụ án của tên hái hoa tặc nhanh chóng được phán xuống: trảm lập quyết.

Đến lúc này, tên hái hoa tặc mới nhận ra mình thực sự tiêu đời rồi, không còn đường lui nữa.

Trước khi chết, gã chỉ muốn được ăn mấy bữa thịnh soạn.

Khốn nỗi, tiền bạc của gã đã bị đám ngục tốt lột sạch, giờ đến một bầu rượu cũng không mua nổi. Biết Trần Quan Lâu thích thu thập bí tịch, gã định dùng công phu độc môn của mình để đổi lấy chút hưởng lạc cuối đời.

"Dù sao ta cũng sắp chết, bí tịch giữ lại cũng vô dụng. Ta không cầu gì khác, chỉ mong tiểu ca mấy ngày tới chiếu cố ta đôi chút, cho miếng ăn ngon rượu ngọt, để ta làm một con ma no."

Trần Quan Lâu đồng ý.

Đối với những kẻ sắp chết, hắn luôn sẵn lòng dành cho họ sự quan tâm nhiều hơn một chút, trong khả năng của mình, hắn không ngại ban phát thiện ý.

Công phu độc môn mà tên hái hoa tặc dùng để giao dịch là khinh công. Những năm qua gã gây ra vô số vụ, trốn thoát được sự truy đuổi của quan phủ đều nhờ vào bộ khinh công tinh diệu tuyệt luân này. Gã còn khoe khoang rằng khinh công của mình ít nhất cũng xếp trong tốp mười giang hồ.

"Trần tiểu ca nếu không tin, có thể hỏi Không Không tiên sinh ở phòng bên cạnh, y rõ nhất danh tiếng của ta trên giang hồ."

Không Không tiên sinh xác nhận lời nói của gã:

"Dưới Ngũ Phẩm, khinh công của hắn miễn cưỡng xếp vào tốp mười. Nhưng trên Ngũ Phẩm là một trời một vực, hắn căn bản không có tư cách xếp hạng."

"Trên Ngũ Phẩm chẳng lẽ lại bước vào một lĩnh vực võ đạo khác sao?" Trần Quan Lâu tò mò hỏi.

Không Không tiên sinh lộ vẻ tiếc nuối đáp:

"Ta mới chỉ là Nhị Phẩm, không có tư cách cảm nhận thực lực trên Ngũ Phẩm khủng khiếp đến mức nào. Nhưng ta từng tận mắt thấy hai võ giả Lục Phẩm giao đấu, cảnh tượng đó chẳng khác nào trời long đất lở, khí thế tựa như bài sơn hải đảo. Sự chấn động đó không lời nào tả xiết. Ta nói có lẽ ngươi không tin, sau này nếu có cơ hội tận mắt thấy võ giả trên Ngũ Phẩm ra tay, ngươi sẽ hiểu cảm giác của ta."

Sau khi hoàn thành giao dịch, tên hái hoa tặc còn tặng thêm cho Trần Quan Lâu một phương thuốc chế mê hương.

"Trần tiểu ca yên tâm, phương thuốc này sạch sẽ lắm, không phải dùng vào mấy chuyện đồi bại kia đâu, mà là vật phẩm thiết yếu để giết người đoạt bảo đấy."

"Ta là ngục tốt, không giết người cũng chẳng đoạt bảo."

"Tóm lại là cứ phòng thân. Dù sao ta cũng sắp chết rồi, mấy cái phương thuốc độc quyền này mà theo ta xuống quan tài thì phí lắm."

"Ngươi chà đạp biết bao lương gia phụ nữ, đáng lẽ phải sớm nghĩ đến ngày hôm nay. Thôi được, ta nhận lấy hảo ý của ngươi."

Trần Quan Lâu miệng thì chê bai, nhưng tay chân lại không hề chậm chạp. Vật phẩm thiết yếu để giết người đoạt bảo à? Tuy hắn không có lòng hại người, nhưng cũng phải đề phòng kẻ khác hại mình, thứ này dùng tốt đấy chứ.

Phạm nhân trong Thiên Lao quả nhiên toàn là nhân tài, ai nấy nói chuyện đều dễ nghe, lại có bản lĩnh.

Từ khi đi làm đến nay, hắn cảm thấy rất hài lòng với những gì thu hoạch được ở Thiên Lao. Quyết định ôm cái bát cơm sắt này quả thực quá đúng đắn.

Hắn là người giữ chữ tín!

Những ngày tiếp theo, hắn bao trọn tiền ăn cho tên hái hoa tặc, mỗi ngày hai bữa, bữa nào cũng có rượu có thịt. Các ngục tốt khác biết chuyện cũng chẳng ai lên tiếng.

Một tên hái hoa tặc sắp bị chém đầu, trước khi chết muốn ăn ngon một chút, Trần Quan Lâu lại sẵn lòng làm người tốt này, thì cứ mặc hắn đi.

Ngay cả Trương Vạn Thông, kẻ ngày thường hay lấy thâm niên ra ra lệnh này nọ, vì dạo này vận đen liên miên, lo sốt vó cho bản thân nên cũng chẳng rảnh hơi đâu mà để ý đến hành động của Trần Quan Lâu, chỉ mắng một câu:

"Ngu xuẩn!"