Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Tôi có ra nước ngoài hay không chẳng phải cũng là chuyện nhà tôi sao? Sao lại không được nói?”

Con ranh này vẫn giữ thói quen cãi cùn như mọi khi.

Bây giờ sức chịu đựng của Trần Phong đối với cô nhóc rất cao. Nghĩ đến việc bữa cơm hôm nay, lần gặp mặt này rất có thể là lần cuối cùng của hai người, mọi sự khó chịu trong hắn đều tan biến hết.

Thế nên, Trần Phong chẳng hề tức giận, tiếp tục ân cần hỏi han: “Thế bản thân nhóc có muốn ra nước ngoài không?”

Lần này Tần Tiểu Nhu không cãi lại nữa. Khuôn mặt cô nhóc lộ vẻ phiền não: “Tôi cũng không biết nữa.”

Thấy vậy, Trần Phong bèn phân tích giúp: “Thế này nhé, nhóc có thể dùng phương pháp so sánh. Liệt kê hết những cái lợi và hại của việc ra nước ngoài và ở lại trong nước ra. Lựa chọn nào tốt nhất, nhóc cứ cân nhắc thiệt hơn rồi chọn cái có lợi nhất cho mình.”

Tần Tiểu Nhu hiếm hoi gật gù đồng tình: “Đó cũng là một cách. Nhưng vấn đề lớn nhất bây giờ là mẹ tôi. Bà ấy đang rất mâu thuẫn, vừa muốn tôi ra nước ngoài để nhận nền giáo dục tốt hơn, lại vừa muốn giữ tôi ở lại bên cạnh để ngày ngày được nhìn thấy.”

Trần Phong hỏi: “Mẹ nhóc không thể đi cùng nhóc ra nước ngoài đúng không?”

Tần Tiểu Nhu lại gật đầu: “Đúng vậy, nếu không thì đã chẳng phải đau đầu thế này. Bà ấy có mấy công ty ở đây, có sự nghiệp riêng, lại còn bà ngoại sức khỏe không tốt cần người chăm sóc nữa.”

“Thế còn bố nhóc? Ông ấy làm gì ở nước ngoài?” Trần Phong tò mò hỏi.

Tần Tiểu Nhu lườm hắn một cái, hừ giọng: “Vừa nãy ai bảo không được nói chuyện nhà tôi cơ mà.”

Trần Phong mặt dày cười xòa: “Tôi chỉ tiện miệng hỏi thôi, nhóc không nói cũng chẳng sao.”

“Nói thì nói, mấy chuyện này có gì phải giấu đâu. Tôi coi chú là bạn nên chú biết cũng chẳng sao.” Tần Tiểu Nhu tỏ vẻ bất cần, “Bố tôi hiện đang định cư ở California, là nhà sinh vật học, chuyên nghiên cứu về gen. Lấy một bà vợ Tây lớn hơn ông ấy mấy tuổi, là đồng nghiệp luôn. Bọn họ tạm thời chưa có con.”

Nhà sinh vật học!

Ông bố xịn sò thế này làm Trần Phong choáng váng. Không thể so sánh được, đúng là không thể so sánh được.

“Ồ, ra là vậy. Chắc bố nhóc nhớ nhóc lắm nên mới liên tục giục nhóc sang đó du học đúng không?” Trần Phong cố làm ra vẻ tự nhiên hỏi.

“Không phải du học. Mà là sang đó định cư, nhập quốc tịch luôn. Bố tôi bây giờ mang quốc tịch Mỹ rồi.”

Trần Phong thừa nhận mình đang ghen tị đến ê cả răng. Không thể so sánh được, đúng là một trời một vực.

Hắn bây giờ đến cái hộ khẩu Tú Châu còn chưa lo xong, nói gì đến quốc tịch Mỹ.

“Thế mẹ nhóc có đồng ý không?” Trần Phong hỏi.

“Có gì mà không đồng ý?” Tần Tiểu Nhu nhìn Trần Phong bằng ánh mắt kỳ lạ, “Bản thân mẹ tôi cũng có thẻ xanh của Mỹ mà.”

Trần Phong cạn lời. Quả nhiên là hai tầng lớp khác biệt, tự nhiên hắn thấy mình đúng là dưới đáy xã hội.

“Ồ, thế thì nhóc cũng chẳng cần phải đắn đo làm gì. Cứ đi thôi. Dù sao thì sớm muộn gì nhóc cũng thành người nước ngoài mà.”

“Nhưng dù sao tôi cũng sống ở đây mười mấy năm rồi, quen thuộc hết rồi. Hơn nữa ngoại ngữ của tôi cũng không tốt lắm.”

“Nếu nhóc còn e ngại thì tạm thời chưa cần đi vội. Đợi học xong cấp ba rồi đi cũng chưa muộn. Trong mấy năm tới, nhóc cứ cố gắng cày ngoại ngữ đi.”

Tần Tiểu Nhu đăm chiêu gật đầu: “Chắc chỉ còn cách đó thôi.”

Đúng lúc này, thức ăn cuối cùng cũng được dọn lên. Trần Phong lập tức giục cô nhóc cầm đũa.

Thế là hai người ngừng nói chuyện, cắm cúi tranh nhau ăn.

Món nào ở đây cũng ngon tuyệt cú mèo, ngon đến mức cả hai chẳng còn tâm trí đâu mà buôn dưa lê nữa.

Khoảng nửa tiếng sau, hai người thế mà lại càn quét sạch bách mười mấy đĩa thức ăn. Trong đó, một phần ba là chui vào bụng Tần Tiểu Nhu.

Đúng là không nhìn ra con nhóc này lại ăn khỏe đến thế.

Trần Phong rút một cây tăm xỉa răng, còn Tần Tiểu Nhu thì ngả ngớn dựa lưng vào ghế, đưa tay xoa xoa cái bụng căng tròn, chẳng màng đến hình tượng.

“Nhóc qua chỗ mẹ nhóc được rồi đấy. Kẻo bà ấy lại lo.” Trần Phong giục.

“Không được. Tôi ăn no quá, phải ngồi thở một lát đã.”

Trần Phong tiện tay vứt cây tăm xuống bàn, đứng dậy nói: “Thế tôi phải đi đây. Còn phải ra sân bay nữa.”

“Sân bay nào? Chú định đi đâu?” Tần Tiểu Nhu ngồi thẳng dậy, ngẩng đầu hỏi.

“Về quê. Lâu rồi không về thăm bố mẹ, phải về xem hai cụ thế nào.”

“Quê chú ở đâu?”

“Lộc Thị.”

“Ồ, tôi biết chỗ đó. Lớp tôi cũng có hai đứa quê ở Lộc Thị đấy.”

“Ừm, thế tôi đi trước nhé.”

“Khoan đã.” Tần Tiểu Nhu đứng phắt dậy, giọng có chút lưu luyến, “Để tôi tiễn chú.”

“Không cần đâu. Nhóc cứ về phòng mẹ nhóc đi.”

“Thật tình. Chú mời tôi ăn cơm, tôi tiễn chú một đoạn không được à?”

Thấy Tần Tiểu Nhu có vẻ giận dỗi, Trần Phong nghĩ đến việc hôm nay chia tay có thể là vĩnh biệt, đành thở dài: “Được rồi. Tiễn ra đến cửa thôi nhé.”

Hai người cùng nhau đi ra cửa. Đúng lúc đó, cửa phòng bao lại bị đẩy mạnh ra.

“A, hai người cũng ăn xong rồi à?”

Lưu Mỹ Quân đứng ngay ngoài cửa, phía sau còn có mấy người đang ló đầu nhìn vào trong.

Mặt Tần Tiểu Nhu lập tức xị xuống.

Trần Phong thì khẽ gật đầu, vẻ mặt thản nhiên: “Vâng, bọn tôi vừa ăn xong.”

“Vậy cùng đi thôi.”

Lưu Mỹ Quân tránh sang một bên nhường đường. Trần Phong và Tần Tiểu Nhu cùng bước ra ngoài.

Mấy người đi cùng Lưu Mỹ Quân nhìn cách ăn mặc và khí chất đều toát lên vẻ giàu sang quyền quý. Trần Phong chỉ lịch sự gật đầu chào họ một cái rồi đi thẳng xuống lầu.

Tần Tiểu Nhu vội vàng bám theo. Thấy vậy, Lưu Mỹ Quân cũng rảo bước đuổi kịp, đồng thời nói với Trần Phong: “Trần Phong, bàn của cậu tôi thanh toán rồi nhé.”

Nghe vậy, Trần Phong khựng lại, bất đắc dĩ quay sang nhìn sếp. Tính ra hắn đã ăn chực hai bữa tiệc lớn liên tiếp rồi. Hắn còn biết nói gì nữa, đành gật đầu cảm ơn: “Cảm ơn Lưu đổng.”

Lưu Mỹ Quân xua tay: “Đừng gọi tôi là Lưu đổng nữa. Sau này cứ gọi tôi là chị Lưu, hoặc chị Mỹ Quân là được.”

Rõ ràng là cô đang nể mặt con gái mình.

“Vâng, cảm ơn chị Mỹ Quân.”

Trần Phong thuận nước đẩy thuyền đổi cách xưng hô, làm Lưu Mỹ Quân rất hài lòng.

Chỉ có Tần Tiểu Nhu là không vui: “Chú gọi mẹ tôi là chị, thế chẳng hóa ra tôi bị tụt xuống một vai à?”

Trần Phong cười xòa: “Chúng ta cứ gọi theo kiểu của chúng ta, ai lo phận nấy.”

Nghe vậy, Tần Tiểu Nhu cũng không bắt bẻ nữa.

Mấy người nhanh chóng xuống đến tầng trệt. Lưu Mỹ Quân còn nán lại nói chuyện với bạn bè, Trần Phong bèn trực tiếp chào tạm biệt hai mẹ con.

Tần Tiểu Nhu lại chạy theo, chặn hắn lại ngay trước cửa tửu lâu, hỏi: “Khoảng bao giờ chú mới quay lại?”

“Chưa biết được. Tôi nghỉ việc rồi mà, chắc phải một thời gian nữa.”

“Thật tình, khó khăn lắm mới tìm được người nói chuyện hợp cạ, thế mà chú lại đòi về quê.” Tần Tiểu Nhu nhíu mày bực dọc.

Trần Phong không nhịn được đưa tay xoa đầu cô nhóc. Bắt gặp ánh mắt mang đầy sát khí của cô, hắn vội vàng rụt tay lại, cười gượng: “Không kìm được. Nhóc đừng để bụng nhé, tôi coi nhóc như con gái ấy mà...”

“Chú còn muốn làm bố dượng tôi thật đấy à!” Tần Tiểu Nhu trợn mắt.

Trần Phong cứng họng, vội vàng giải thích: “Tôi chỉ ví von thế thôi. Tôi biết nhóc ít bạn bè, thực ra nhóc có thể thử kết bạn với mấy đứa bằng tuổi xem sao.”

“Bọn bằng tuổi ấu trĩ lắm, có đứa còn thiểu năng nữa, kết bạn kiểu gì?”

Tần Tiểu Nhu buồn bã nói tiếp: “Tôi đợi chú về. Lúc đó chú nhất định phải đi tiệm game với tôi, chơi xả láng một đêm mới được.”

Trần Phong khẽ thở dài trong lòng, gật đầu: “Được. Lúc nào quay lại, tôi sẽ tìm nhóc.”

“Ừm. Nói lời phải giữ lấy lời đấy. Ai nuốt lời là đồ rùa rụt cổ.” Tần Tiểu Nhu lập tức tươi tỉnh hẳn lên, chỉ là cái miệng vẫn không thốt ra được câu nào dễ nghe.

Trần Phong cố nhịn xúc động muốn xoa đầu cô nhóc lần nữa, gật đầu chắc nịch: “Đương nhiên. Tôi nói được làm được. Quyết định thế nhé, tôi phải ra sân bay đây.”

Trần Phong quay lưng bước đi, trong lòng thế mà lại dâng lên một thoáng vấn vương.

Haizz, lần chia tay này, e rằng kiếp này chẳng còn cơ hội gặp lại nữa rồi.