Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Dịch Thiên Hành toét miệng cười, để lộ hàm răng trắng ởn nói: "Đâu có? Một mình sống qua ngày lại càng nhẹ nhõm, cũng chẳng có cha mẹ ngày nào cũng lải nhải bên tai."

Thấy hắn cố gượng cười, Châu Lôi Lôi khẽ thở dài, cũng không nói nhiều thêm, chỉ cười bảo: "Xong việc rồi, chúng ta đi thôi."

Hai người cất lại phấn và thước kẻ vào phòng Đoàn thanh niên ở tầng một, rồi ra lán lấy xe đạp. Từ dãy nhà học đến cổng trường có một con đường thẳng tắp khá dài, Dịch Thiên Hành và cô vừa đi vừa nói cười. Châu Lôi Lôi bỗng lên tiếng: "Suýt nữa thì quên, cuối tuần trước đã hẹn rồi, hôm nay tớ mời cậu ăn kem ốc quế giòn." Nói xong, cô mỉm cười ngọt ngào nhìn hắn.

Dịch Thiên Hành hơi bối rối, nhưng khuôn mặt lại tràn ngập hạnh phúc: "Vậy thì còn gì bằng." Bỗng nhiên, khóe mắt hắn loáng thoáng thấy một bóng người lấp ló phía xa cổng trường.

Nếu đổi lại là người khác chắc chắn nhìn không rõ, nhưng Dịch Thiên Hành là kẻ tối đến không cần thắp đèn, chỉ dựa vào ánh trăng cũng tóm gọn đám muỗi, nên hơi chú ý một chút là nhận ra ngay đó là Hồ Vân học cùng lớp. Hắn nhíu mày, bụng bảo dạ giờ này trong trường chẳng còn mấy học sinh, Hồ Vân đang đợi ai chứ? Trước đây từng nghe bạn học đồn cậu ta khá thân thiết với đám lưu manh ngoài xã hội... Nghĩ đến đây, trong lòng Dịch Thiên Hành bỗng dấy lên chút buồn bực, dường như cảm nhận được có chuyện gì đó không vui đang chờ đợi mình.

Hắn nhìn Châu Lôi Lôi bên cạnh vẫn đang nói cười không ngớt, bỗng dừng bước, ôn tồn bảo: "Lôi Lôi, hôm nay cậu về trước đi, tớ bỗng nhớ ra trong trường còn chút chuyện chưa làm xong."

Châu Lôi Lôi có chút ngạc nhiên nhìn quanh quất, đáp: "Trong trường chẳng còn mấy người, cậu có chuyện gì chứ?"

Dịch Thiên Hành sầu não, quyết không thể nói là vì linh cảm khó hiểu của bản thân được... Nghĩ ngợi một lúc, hắn cười bảo: "Thầy giáo trẻ mới đến ở phòng Đoàn thanh niên bảo tớ hôm nay dọn dẹp lại phòng một chút."

Châu Lôi Lôi thở dài: "Không thể nào? Hai chúng ta đâu phải phu khuân vác thật." Vẻ mặt ấm ức của cô trông cực kỳ đáng yêu.

Dịch Thiên Hành cười: "Cho nên hãy để tên nhà nghèo khốn khổ này san sẻ bớt nỗi lo cho tiểu thư đi."

Châu Lôi Lôi cười bảo: "Xì, không còn gì để nói à? Chúng ta cùng làm thì vẫn nhanh hơn." Nói đoạn cô liền bẻ ghi đông xe đạp quay lại phía dãy nhà học.

Trong lòng Dịch Thiên Hành hơi hoảng hốt, buột miệng: "Nghe lời tớ, ngoan."

Lúc luống cuống, hắn thốt ra chữ "ngoan", lại khiến cho cô nàng họ Châu ngày thường cởi mở phóng khoáng đỏ mặt tía tai. Hai người cứ đứng thừ ra trên con đường thẳng tắp ấy nửa ngày, Châu Lôi Lôi mới dùng âm lượng nhỏ như muỗi kêu: "Vậy tớ về trước nhé, nhưng mà... tối nào đi tự học cậu cũng về sớm, mỗi tuần chỉ có lúc này là đi cùng nhau được một chút..." Giọng nói càng lúc càng lí nhí.

Nghe những lời này, cõi lòng Dịch Thiên Hành như nở tung hàng trăm cánh hoa, nhưng ngoài mặt lại bắt đầu cười ngốc nghếch như tên ngốc, ngẩn ngơ đáp: "Ngoan nào, về trước đi... Hay là, cậu đợi tớ ở tòa nhà Giao Điện đi, muộn nhất là mười phút tớ sẽ tới."

Nghe hắn lại gọi "ngoan", Châu Lôi Lôi ngượng chín mặt, khẽ "xì" một tiếng rồi đạp xe chạy như trốn ra ngoài cổng trường.

Dịch Thiên Hành ngây ngốc nhìn chiếc xe đạp hai bốn màu xanh da trời đáng yêu khuất dạng nơi cổng trường, một lúc lâu sau mới hoàn hồn. Tình yêu tuổi thiếu niên luôn dễ dàng làm thay đổi tâm tính của những cô cậu học trò. Lúc này, trong đầu Dịch Thiên Hành chỉ có duy nhất một ý nghĩ là phải mau chóng đến tòa nhà Giao Điện. Mặc kệ ngoài kia là ai đang đợi mình, mặc kệ có phải đánh nhau hay không, giờ này còn rảnh đâu mà che giấu bản lĩnh? Trong cuốn kinh Phật hắn đọc mấy hôm trước, lão hòa thượng tông Lâm Tế nói rất đúng: Lúc này đây chính là, gặp Phật giết Phật, gặp tổ giết tổ, gặp La Hán giết La Hán, hướng nội hướng ngoại, gặp là giết!

Một cơn gió nóng thổi qua, thiếu niên ngẩng cao đầu, ưỡn ngực bước ra phía cổng trường, miệng lẩm nhẩm bài hát nhạc dance cuồng nhiệt đang thịnh hành lúc bấy giờ của tỷ tỷ Ức Liên mang tên "Tỉnh Tỉnh", tiếc là mấy tên lưu manh đang đứng chờ đánh nhau ngoài cổng trường lại không nghe được lời bài hát.

"Tỉnh Tỉnh, mau mau tỉnh lại đi, có biết em đang tự kết liễu cuộc đời mình..."

Kể từ khi khám phá ra bí mật của cơ thể mình, Dịch Thiên Hành nhận thấy đôi khi hắn có những hành động khá "xuất cách". Sở dĩ gọi là xuất cách, là bởi khi mải mê suy nghĩ một chuyện gì đó, hắn sẽ quên khuấy việc phải che giấu đi cái cơ thể rắn chắc hơn cả tinh cương của mình. May mắn thay, trước đây những lúc hắn thất thần thường là khi đang ngồi chồm hổm trong căn nhà nhỏ tối tăm chất đầy rác rưởi của mình – vì thế việc dùng tay không chặt gạch xây bếp, hay lấy đùi làm thớt thái thịt – những hành động biến thái ấy đã không bị phơi bày ra giữa thanh thiên bạch nhật.