Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Nhưng hôm nay hắn hơi thất thần, chủ yếu là bị cái thứ gọi là tình cảm làm cho mê muội.
Vậy nên khi bảy tám nắm đấm to như cái bát rơi xuống rào rào như mưa bão, hắn căn bản quên mất phải tránh, mà cũng lười tránh. Trong đầu hắn vẫn còn đang vương vấn vệt đỏ ửng ngượng ngùng trên má Châu Lôi Lôi ban nãy, bảo hắn nhớ ra ngay lúc này sắp phải đánh nhau thì quả thực là làm khó hắn.
Một tràng âm thanh "Bịch bịch bịch bịch" vang lên loạn xạ, Dịch Thiên Hành hơi ngỡ ngàng nhìn mấy gã tráng hán bên cạnh ôm nắm đấm, vẻ mặt vô cùng đau đớn ngã vật ra đất, lúc này mới sực nhớ ra mình nên làm gì đó.
Thế là hắn nhảy lùi lại phía sau, tay trái đưa ra trước, tay phải thu về sau hơi giơ lên cao, bày ra tư thế của Hoàng Phi Hồng. Khóe mắt liếc nhìn xuống đất, hắn gằn giọng ngầu rớt cặn: "Còn bao nhiêu người nữa? Lên hết đi."
Chính Dịch Thiên Hành cũng cảm thấy hơi buồn nôn, nhưng hết cách rồi. Nếu không bày ra cái dáng vẻ con nhà võ, sẽ chẳng ai tin được tại sao nắm đấm đánh vào người ta mà thứ bị đau lại là nắm đấm. Mà cái dáng vẻ con nhà võ theo như hắn biết... ngoài cái tư thế buồn nôn cực điểm trong phim "Khang Đức đệ nhất bảo tiêu" ra, thì chỉ có mỗi điệu bộ này của Lý Liên Kiệt. Đây còn là chiêu thức hắn phải cất công học mót rất lâu trong rạp chiếu phim băng hình dưới đường hầm mới học được đấy.
Tên lưu manh cầm đầu là một người đàn ông trung niên, điếu thuốc ngậm trong miệng gã đã rớt xuống đất từ thuở nào vì kinh ngạc. Gã cau mày, chớp chớp mắt, từ từ tiến lại gần, nhìn chằm chằm Dịch Thiên Hành, thầm nghĩ: "Thằng ranh này vẫn là học sinh, sao chẳng thấy nó ra đòn kiểu gì mà anh em của mình đã nằm bẹp hết rồi?"
Gã thăm dò hỏi một câu: "Người anh em từng luyện võ à?"
Dịch Thiên Hành bình thản nhìn gã, cười đáp: "Luyện từ nhỏ."
"Thảo nào phách lối thế!" Gã kia nghiến răng, rồi rút từ trong ngực ra một thanh mã tấu. Thời đó, loại đao gọt phay dài cỡ một thước hai là vũ khí thịnh hành nhất khi dân anh chị đâm chém nhau. Chất thép tốt, lưỡi đao không quá dài, rất tiện mang theo.
Lúc này đã là hơn năm giờ chiều, cái nóng của mặt trời vẫn chẳng hề thuyên giảm chút nào. Người đi bộ trên phố rất thưa thớt, góc phố khuất sau những bóng cây ngô đồng lại càng vắng vẻ. Dịch Thiên Hành thấy gã này dám vác dao giữa ban ngày ban mặt, không khỏi cau mày bảo: "Có chuyện gì không thể nói chuyện trước được sao?"
"Tam ca nói rồi, ở cái đất này, chỉ có chúng tao mới có quyền phách lối. Nếu gặp kẻ phách lối hơn chúng tao thì khỏi nói nhiều, đánh cho nó hết phách lối thì thôi." Gã trung niên tưởng hắn sợ, cười gằn một tiếng, để lộ hàm răng vàng khè.
Người mà gã gọi là Tam ca, Dịch Thiên Hành biết là ai. Hắn cũng là một nhân vật có tiếng tăm trong giới giang hồ ở huyện, chính là Tiết Tam Nhi mà mấy hôm trước Hà Vĩ bảo hắn phải cẩn thận.
Tên Tiết Tam Nhi này tên thật là Tiết Cung, tiếc là chẳng học được chút đức tính cung kính hiền lương nào. Bắt đầu lăn lộn giang hồ từ đầu thập niên tám mươi, cũng chỉ là loại cò con tép riu không đáng để mắt tới ở khu Đông Môn. Lại còn hay tắt mắt và mê cờ bạc. Dân anh chị thời đó khinh bỉ nhất là đám trộm cắp vặt và bọn lừa đảo bịp bợm. Mà Tiết Cung thì hội tụ đủ cả hai thứ đó, đương nhiên chẳng được ai ưa. Có một lần chơi bạc bịp bị bắt quả tang, đối phương hạn trong một tuần phải mang năm vạn tệ đến chuộc lỗi. Trong một tuần đó gã lạy lục van xin, tìm khắp những người quen biết trong giới giang hồ để nhờ vả, kết quả chẳng ai thèm giúp gã.
Hết hạn, gã đương nhiên không đào đâu ra năm vạn tệ, thế là bị người ta chặt mất ngón cái và ngón trỏ tay phải, chỉ chừa lại ba ngón tay vô dụng.
Kể từ ngày đó, Tiết Cung bị người ta gọi là Tiết Tam Nhi. Đổi tên, con người gã dường như cũng biến đổi theo, hành sự tàn nhẫn và to gan hơn, chuyện tán tận lương tâm nào cũng dám làm, ra tay lại cực kỳ thâm độc. Lợi dụng khoảng thời gian trống sau đợt "Nghiêm đả" lần thứ nhất, gã chiếm một phần địa bàn ở khu Đông Môn, thu nạp một đám đàn em, rồi xưng hùng xưng bá làm đại ca. Những năm nay ăn sung mặc sướng, lừa đảo, tống tiền, cướp bóc, chuyện xấu nào cũng nhúng tay vào, cuối cùng cũng leo lên được chức đại ca khu Đông Môn, uy phong một cõi trong thị trấn nhỏ. Mãi cho đến khi ông tổ của giới giang hồ huyện là Cổ lão thái gia từ Tỉnh thành về quê an dưỡng tuổi già, thói kiêu ngạo của Tiết Tam Nhi mới vơi bớt đi chút đỉnh.