Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Hắn vừa mường tượng ra cái mớ cảm xúc tình yêu chua chua ngọt ngọt tuổi mới lớn mà bọn thanh niên hay mơ mộng, vừa siết chặt lại quai cặp sách, rồi rảo bước về phía khu phố xá sầm uất với các quán điện tử và bida ở Đông Môn.

※※※

Khu Câu lạc bộ Thương mại, nằm cạnh khu tập thể của Cục Thương nghiệp, chỉ có hai tầng lầu. Tầng một là câu lạc bộ bida, tầng hai là sàn nhảy.

Dịch Thiên Hành đeo cặp sách tiến thẳng đến trước cửa câu lạc bộ bida.

Mấy tên đàn em đứng trông cửa vừa thấy bộ dạng này của hắn, lập tức nhớ ngay đến thằng học sinh cấp ba suốt ba ngày qua không ngừng đập phá các quán xá, thằng học sinh cấp ba chỉ có trong truyền thuyết.

"Anh em ơi, thằng ranh con đó lại đến rồi!" Tên nọ hét thất thanh.

Câu lạc bộ bida vốn đang ồn ào náo nhiệt bỗng chốc im phăng phắc, trên mặt tất cả đám lưu manh đều lộ rõ vẻ kinh hoàng tột độ.

Tầng một Câu lạc bộ Thương mại.

Cả phòng bida la liệt người nằm, không trên mặt đất thì cũng vắt vẻo trên lớp nỉ xanh của bàn bida. Chẳng phân biệt là ai, trên trán mỗi kẻ đều in hằn một vết bầm rõ mồn một, máu rỉ ra không ngớt, tiếng rên la đau đớn vang lên râm ran khắp phòng.

Dịch Thiên Hành vỗ vỗ chiếc cặp sách giờ đã xẹp lép, tay trái nhón nhẹ nửa viên gạch đỏ cuối cùng còn sót lại, nhìn đám đàn em của Tiết Tam Nhi nằm la liệt khắp phòng, buông lời khiêu khích: "Mười viên gạch, phang mười chín thằng chúng mày. Còn nửa viên cuối cùng này, đứa nào muốn lĩnh nốt?"

Ngông cuồng, thằng học sinh cấp ba này quá ngông cuồng!

Cả đám nằm ôm đầu kêu la oai oái dưới đất, ai dám dại dột chọc vào vị "tổ tông" không biết đau, được xưng tụng là đã luyện thành Kim Chung Trạo Thiết Bố Sam này chứ. Đưa mắt nhìn nhau hồi lâu, cuối cùng cũng có một tên lưu manh ôm trán lảo đảo đứng lên, giọng run rẩy thốt: "Tam gia ở đâu, bọn tao thực sự không biết."

"Tao mặc kệ." Dịch Thiên Hành tiện tay ném nửa viên gạch đỏ còn lại lên bàn bida, "bộp" một tiếng khô khốc, "Ngày nào Tiết Tam Nhi chưa vác mặt ra gặp tao, tao sẽ đến quậy nát địa bàn của lão ta ngày đó."

Nói đoạn, hắn quay lưng bước đi, đến bậu cửa liền ném lại một câu lạnh lẽo: "Đừng trách tao tàn nhẫn. Nếu không muốn nếm mùi gạch nện, lần sau tao đến thì lo mà chạy cho lẹ vào."

※※※

Lại mấy ngày nữa trôi qua, Tiết Tam Nhi quả không hổ danh là con rùa rụt cổ từng trải qua sóng to gió lớn. Bị một thằng oắt học sinh cấp ba hò hét đòi chém giết khắp cả huyện, một thân một mình đập phá quán xá tứ tung, gã vẫn nhịn được, rụt đầu vào vỏ, ngoan ngoãn nằm im bất động.

Dịch Thiên Hành cũng hết cách. Dù sao hắn cũng chỉ là một học sinh cấp ba, luận về đâm chém đánh nhau, ở cái thị trấn nhỏ này hắn chẳng ngán bố con thằng nào. Nhưng nếu muốn tìm một kẻ đã quyết tâm trốn chui trốn nhủi thì nhất thời hắn cũng hết cách. Đương nhiên, danh tiếng của hắn giờ đây đã nổi như cồn khắp thị trấn, suýt chút nữa thì đuổi kịp vị Cổ lão thái gia từ Tỉnh thành về đây dưỡng lão rồi, hoàn toàn chẳng có kẻ nào dám đối đầu với hắn nữa.

Bây giờ ở thị trấn nhỏ này, hễ nhắc đến tên hắn, hoặc chỉ cần từ xa thấp thoáng bóng dáng một nam sinh cấp ba đeo chiếc cặp bạt quân dụng màu vàng xanh, bất kể có phải là lưu manh khu Đông Môn hay không, đám giang hồ cộm cán đều vắt chân lên cổ chạy nhanh hơn thỏ. Nhờ phúc của hắn, đám học sinh cấp ba trường Quan Thành, đặc biệt là mấy đứa đàn em của Hà Vĩ và Hồ Vân, được dịp nở mày nở mặt, vênh váo như thể vừa lật mình làm chủ thiên hạ vậy.

Dịch Thiên Hành không hề hay biết những chuyện này, hắn chỉ chuyên tâm muốn lôi cổ Tiết Tam Nhi ra, sau đó đập gãy chân gã - đối với việc Lôi Lôi bị thương, hắn vô cùng cố chấp, một sự cố chấp đến mức người thường khó mà tưởng tượng nổi.

Nhưng càng muốn tìm một người lại càng không thể tìm thấy. Nhìn kỳ thi Đại học đang ngày một đến gần, mấy kỳ thi thử gần đây cũng vì chuyện này mà không thể tham gia, hắn không có quá nhiều thời gian để lãng phí vào một tên lưu manh ở thị trấn nhỏ. Thế nhưng sốt ruột suông cũng chẳng giải quyết được gì, ngọn lửa giận dữ kìm nén trong lòng ngày một bốc cao. Cho dù có ngồi tĩnh tọa bên bờ ao cạnh căn nhà nhỏ tối tăm của mình cũng vô ích.

Hắn thừa biết lúc này Tiết Tam Nhi đang lẩn trốn, người có thể tìm ra tung tích của gã không ngoài bộ máy chính quyền hùng mạnh, cùng với thế lực nhà họ Cổ cắm rễ bám sâu ở thị trấn nhỏ này. Mà Cổ lão thái gia lại chẳng bận tâm sự đời, con trai cả trên thành phố, con trai thứ hai trong huyện cũng im hơi lặng tiếng. Cho nên mấy tay máu mặt khác trong huyện đều khoanh tay đứng nhìn, chỉ cần sự việc không bị đẩy đi quá xa, Công an lại càng không rảnh rỗi bận tâm đến chuyện chém giết giữa mấy tên lưu manh tép riu.