Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Huống hồ hắn chỉ là một thằng nhóc bới rác mồ côi, dẫu có thế nào cũng chẳng thể bắt chuyện được với hai thế lực sừng sỏ nhất thị trấn này.

Thế là hắn làm một việc, một việc vô cùng nực cười, vô cùng ngông cuồng, đủ để chấn động toàn bộ thị trấn nhỏ. Việc này nhiều năm sau vẫn còn là một giai thoại kinh điển được người dân huyện Cao Dương say sưa bàn tán lúc trà dư tửu hậu.

Hắn xé tấm ga trải giường rách nát của mình thành hai dải dài, rồi ra cửa hàng văn phòng phẩm mua bút lông và mực tàu, nắn nót viết vài dòng chữ to tướng trong căn nhà nhỏ tối tăm của mình. Đợi mực khô hẳn, hắn túm vội lấy rồi mang ra đường Giải Phóng, con phố sầm uất nhất thị trấn.

Đường Giải Phóng san sát cửa hàng cửa hiệu, người qua kẻ lại tấp nập, là nơi náo nhiệt phồn hoa bậc nhất huyện Cao Dương. Hôm nay lại là Chủ nhật, nên càng đông đúc nhộn nhịp quá chừng.

Dịch Thiên Hành một mình đi đến trước cửa một tiệm quần áo tên Hải Âu, hơi ngẩng cằm lên, đảo mắt nhìn dòng người qua lại tấp nập với vẻ mặt bình yên nhàn hạ. Rồi bỗng nhiên vung tay kéo hai dải băng rôn đang ôm trong lòng ra, vắt ngang hai cây cổ thụ lớn hai bên trái phải.

Trên băng rôn viết hai câu, nét chữ cứng cáp, gãy gọn, mực tàu đầm đìa, trông lạnh lẽo đến rợn người.

Một câu là tinh thần chỉ đạo của Trung ương mà Dịch Thiên Hành ghi nhớ từ chương trình Thời sự Thời sự:

"Chống xã hội đen, trừ tận gốc tội phạm, kiên quyết đả kích các thế lực ngầm và các tổ chức có tính chất xã hội đen!"

Nhưng câu tiếp theo lại đắc tội sạch sành sanh với toàn bộ giới giang hồ huyện Cao Dương.

"Anh em giang hồ huyện Cao Dương toàn một lũ đàn bà!"

Dấu chấm than sau hai chữ "đàn bà" được tô bằng mực tàu to tướng, trông hệt như một cái miệng kinh ngạc há hốc, đang câm lặng nhạo báng những nhân vật máu mặt trong thị trấn.

※※※

Đám đông từ từ tò mò tụ tập lại. Một lúc sau, bị nội dung hai câu khẩu hiệu làm cho kinh hãi, họ lại từ từ tản ra, đứng nấp đằng xa lén lút dò xét. Người trong nước vốn khoái nhất cái trò hóng hớt, nhìn cái thằng thanh niên trước mặt như thể bị chập mạch, nói không chừng lát nữa sẽ bị người ta tẩn cho một trận thừa sống thiếu chết, cái trò hay ho thế này làm sao mà bỏ lỡ được chứ.

Dịch Thiên Hành khép hờ hai mắt, dùng khóe mắt quét một vòng những người mang đủ loại dung mạo xung quanh, lắng nghe những lời xì xầm bàn tán mang theo vẻ ngạc nhiên hoặc chế giễu của họ. Thêm một lát nữa, từ các ngả đường xung quanh lại có thêm vài người bước đến. Những người này ăn mặc thoạt nhìn cũng chẳng khác gì dân thường, nhưng cái khí thế bặm trợn trời sinh tỏa ra từ người họ lại khiến đám đông đang hóng hớt bên ngoài vội vàng né tránh.

Đến rồi.

Dịch Thiên Hành khẽ mỉm cười. Hắn biết bất kể là trong nghề nào, cũng chẳng ai có thể nuốt trôi được lời khiêu khích trắng trợn giữa thanh thiên bạch nhật như thế này.

Ngay sau đó, xe cảnh sát cũng ập tới.

"Thu dọn đi, thu dọn đi! Cái cậu kia? Cái cậu thanh niên kia, mau gỡ hai miếng giẻ rách này xuống ngay!" Một viên cảnh sát trung niên hầm hầm bước xuống xe, quát tháo Dịch Thiên Hành, ngón tay chỉ trỏ thẳng vào mặt hắn.

Dịch Thiên Hành cau mày. Hắn ghét cái thái độ bất lịch sự này, càng ghét việc người trong giang hồ còn chưa ló mặt mà đã đụng độ người của cơ quan chuyên chính. Hắn mỉm cười nhạt nhòa với viên cảnh sát, hỏi vặn lại: "Chú cảnh sát ơi, tại sao cháu phải gỡ xuống ạ?"

Viên cảnh sát nọ sờ sờ vành mũ, bụng bảo dạ đúng rồi nhỉ, lấy quyền gì bắt thằng ranh này gỡ khẩu hiệu xuống đây? Nghĩ một hồi, ông ta lại gầm lên: "Căn cứ vào Điều 19 Chương 3 của Điều lệ xử phạt quản lý trị an, người nào có một trong các hành vi gây rối trật tự công cộng sau đây, chưa đến mức bị xử lý hình sự, thì bị phạt giam giữ đến mười lăm ngày, phạt tiền đến hai trăm tệ hoặc cảnh cáo: (1) Gây rối trật tự cơ quan, đoàn thể, doanh nghiệp, đơn vị sự nghiệp, làm cho công tác, sản xuất, kinh doanh, y tế, giảng dạy, nghiên cứu khoa học không thể tiến hành bình thường, nhưng chưa gây thiệt hại nghiêm trọng;"

Dịch Thiên Hành bật cười: "Chú thuộc điều lệ làu làu nhỉ."

"Thì thế, vừa mới thi xong mà." Viên cảnh sát trung niên suýt chút nữa thì cũng phì cười, nhưng lập tức bừng tỉnh, chỉ thẳng tay vào mũi Dịch Thiên Hành mà quát: "Cậu treo băng rôn trên đường Giải Phóng, gây ách tắc giao thông, đây chính là gây rối trật tự công cộng!"

Viên cảnh sát trẻ tuổi vẫn ngồi trên xe vội tắt máy, vội vã chạy đến bên cạnh viên cảnh sát trung niên, thì thầm vài câu vào tai ông ta. Khuôn mặt viên cảnh sát trung niên dần chuyển sang vẻ ngờ vực. Những lời thì thầm to nhỏ của họ, Dịch Thiên Hành đương nhiên nghe rõ mồn một. Hắn khẽ mỉm cười, để xem họ định xử trí thế nào?