Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Thẩm Thu thầm kinh hãi, trong khoảnh khắc ấy, ký ức kiếp trước về những binh lính Mỹ bị bom xe nổ chết thê thảm bỗng hiện về trong tâm trí, y lập tức nghiêng người lướt về phía sau. Nhưng hướng ném của thiếu niên hơi chệch, vật kia sượt qua người Thẩm Thu rồi đập mạnh vào thân cây bên cạnh, khiến từng làn khói trắng bốc lên mù mịt.
Khá khen cho... bột vôi! Thứ này mà ném trúng mắt thì giữa chốn rừng thiêng nước độc này, đúng là muốn đoạt mạng người ta.
"Vù!"
Thẩm Thu tiến lên một bước, Nhạn Linh Đao trong tay đâm thẳng về phía thiếu niên đang ngã quỵ trên mặt đất, run rẩy như cầy sấy kia. Từng hạ sát không biết bao nhiêu Hắc Y Vệ, trên người Thẩm Thu tự nhiên tỏa ra một luồng sát khí lạnh thấu xương. Thiếu niên sợ hãi thu mình như chim cút, trong phút chốc thậm chí quên cả việc né tránh.
Mắt thấy ánh đao sắp chẻ đôi cổ đối phương, Thẩm Thu lại đột ngột thu chiêu. Không phải y nảy lòng từ bi, mà bởi y nhìn thấy nha đầu ngốc Thanh Thanh kia bỗng dưng lồm cồm bò dậy. Trên người nàng chẳng hề có vết máu, sắc mặt tuy hơi nhợt nhạt nhưng trông vẫn hoàn toàn nguyên vẹn, chẳng hề hấn gì.
Chuyện này là sao...?
"Ồ!"
Thanh Thanh đưa hai tay sờ soạn khắp cơ thể, nàng không cảm thấy đau đớn vì bị thương, nhưng trên tay quả thật dính máu, vùng bụng lại từng cơn co rút đau buốt.
"Sư huynh, muội... Muội bị làm sao thế này? Có phải muội mắc bệnh nan y sắp chết rồi không? Sư huynh nói gì đi, đừng dọa muội mà."
Sắc mặt Thanh Thanh trắng bệch nhìn Thẩm Thu. Ánh mắt y dời xuống, nhìn thấy vết máu thấm trên quần nàng, nét mặt bỗng chốc biến hóa. Từng suýt trở thành bác sĩ chính quy, y lập tức liên tưởng đến một khả năng. Y chẳng buồn để tâm đến kẻ bị mình chém trọc đầu đang sắp ngất xỉu dưới chân, sải bước tới bên cạnh Thanh Thanh, dắt tay nàng bước ra xa vài thước.
Y hạ thấp giọng hỏi: "Năm nay muội bao nhiêu tuổi?"
"Mười bốn ạ!" Thanh Thanh đáp, "Chẳng lẽ huynh không biết sao?"
"Nói thật đi! Nha đầu ngốc nhà muội."
Thẩm Thu gõ nhẹ lên đầu Thanh Thanh khiến nàng khẽ kêu đau. Nhìn thấy ánh mắt nghiêm túc của sư huynh, nàng bĩu môi, cúi đầu lí nhí như muỗi kêu: "Mười ba..."
"Thế thì đúng rồi."
Thẩm Thu bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm. Thiếu nữ dậy thì thường vào khoảng mười hai, mười ba tuổi, theo cách gọi của thời đại này chính là "Đào Hoa Quý Thủy". Thảo nào y và Thanh Thanh ở chỗ Sơn Quỷ gần hai mươi ngày, trước đó còn theo Lộ Bất Cơ đến Thái Hành Sơn, trong ký ức của y, ngày nào Thanh Thanh cũng tràn đầy sức sống. Y còn từng thắc mắc, chẳng lẽ nữ nhân ở thế giới này không có chu kỳ sinh lý hay sao? Giờ xem ra, chỉ là do Thanh Thanh mới đến tuổi mà thôi.
Thật đúng là một phen náo loạn.
Thẩm Thu xoa trán, nhìn Thanh Thanh đang hoảng sợ tột độ vì tưởng mình sắp chết, y lo lắng chẳng biết phải giải thích hiện tượng sinh lý này cho nàng thế nào. Nghĩ lại thì, việc quan tâm đến kỳ kinh nguyệt của sư muội hình như chẳng phải phận sự của sư huynh cho lắm? Nhưng hiện tại, ngoài y ra cũng chẳng còn ai khác.
"Haiz..."
Thẩm Thu thở dài thườn thượt, không ngờ xuyên không về cổ đại mà vẫn phải làm những việc này. Y hạ giọng, xoa đầu Thanh Thanh rồi ôn tồn bảo: "Muội không có bệnh, cũng không chết được. Thực tế, ra máu chứng tỏ muội rất khỏe mạnh, phát triển bình thường. Nghe sư huynh nói đây, phái nữ hễ đến tuổi..."
Thẩm Thu tốn vài phút mới giải thích rõ ràng sự tình cho Thanh Thanh. Thấy nha đầu vẫn còn vẻ mặt rối rắm, y lại hỏi: "Vị Dao Cầm tỷ tỷ thân thiết kia của muội không bảo gì sao?"
"Dạ không." Thanh Thanh ôm bụng, sau khi biết mình không chết, nàng lại khôi phục dáng vẻ hoạt bát, tỏ vẻ hiểu ra: "Thảo nào mỗi tháng Dao Cầm tỷ tỷ đều có mấy ngày tâm tình rất tệ, sắc mặt xanh xao, muội cứ ngỡ tỷ ấy đang luyện công phu quái dị gì đó. Nhưng sư huynh ơi, giờ muội phải làm sao đây?"
Câu hỏi của Thanh Thanh khiến Thẩm Thu vò đầu bứt tai. Còn làm sao được nữa? Chẳng lẽ y phải xuyên không trở lại siêu thị mua băng vệ sinh sao? Ở thời cổ đại, chắc chắn phải dùng phương pháp cổ đại. Cũng may năm đó đi học, vị giáo sư sinh lý học kia dường như có nhắc qua đôi chút.
Ánh mắt Thẩm Thu chuyển sang thiếu niên ngốc nghếch cách đó không xa, kẻ đang định ôm tay nải lén lút bỏ chạy. Hắn ta đang mặc một chiếc áo dài bằng vải bông. Mắt y sáng lên, giơ Nhạn Linh Đao lên quát lạnh: "Cái tên kia, đứng lại đó!"
"Cởi áo ra ngay!"
...
Phía ngoài bìa rừng, bên cạnh lều vải, thiếu niên trọc đầu đang cởi trần với vẻ mặt đầy ưu tư. Hắn ta vừa dùng gậy gỗ khơi đống lửa, đặt mấy ống trúc vào bình gốm đen để đun, trong bình còn sót lại mấy măng trúc tươi non từ bữa trước. Hắn ta lại xoay xoay cành trúc để thịt thỏ đã nguội không bị cháy khét.
Ánh mắt thiếu niên này hiện rõ vẻ chán chường, tuyệt vọng với cuộc đời. Hắn ta buồn bã sờ lên đầu mình, nơi chính giữa lộ ra một mảng da đầu nhẵn thín, khiến hắn trông vô cùng kỳ quặc, hệt như một gã hề.