Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Haiz..." Hắn ta thở dài.
Tương lai hắn vốn định trở thành một đại hiệp vang danh thiên hạ. Kết quả là vừa rời Lạc Dương bước chân vào giang hồ, thấy tiểu nương tử cần giúp đỡ liền nổi lòng hiệp nghĩa xông tới. Ai ngờ lòng tốt không đúng chỗ, chẳng những gây ra một phen hiểu lầm tai hại mà còn bị tên hung đồ cầm đao này bắt giữ.
"Giang hồ hiểm ác thật mà." Thiếu niên trọc đầu rầu rĩ thốt lên những lời từng nghe trong tuồng kịch.
Giờ đây hắn ta vô cùng hối hận, tự trách mình xông pha giang hồ quá bốc đồng, lỗ mãng. Hơn nữa vừa rồi bị Thẩm Thu dọa cho một trận, suýt chút nữa đã mất mạng dưới lưỡi đao, khiến hắn lại nhớ tới cha mẹ và người thân nơi thành Lạc Dương. Hắn ra đi không lời từ biệt, dù có để lại thư từ nhưng chắc hẳn họ phải lo lắng biết nhường nào. Nghĩ đến cảnh cha mẹ chỉ có mỗi mụn con trai là mình, mà bản thân lại bỏ nhà đi thật là bất hiếu, hôm nay suýt nữa thì mất mạng.
Càng nghĩ càng tủi thân, thiếu niên ngốc nghếch ấy bỗng ôm mặt khóc nức nở. Hắn thậm chí không dám khóc lớn tiếng, sợ chọc giận tên hung đồ kia rồi bị đối phương đem ra làm "bia tập đao". Chẳng phải trong kịch giang hồ vẫn thường nói vậy sao? Nào là mì hoành thánh, nào là thớt thịt trên đao.
Trong lều vải, Thẩm Thu chẳng rảnh đâu mà quan tâm đến tâm tư của kẻ trọc đầu kia, y đang cầm kim chỉ, giúp tiểu sư muội làm một vài món đồ dùng riêng tư.
"Đổ tro than vào đi." Thẩm Thu dặn dò Thanh Thanh, "Cho ít thôi, khâu nhiều lớp vào, nhớ thay hằng ngày. Sau đó khâu thêm hai sợi dây vải để buộc ngang hông, mặc sát bên trong quần lót. Làm sẵn vài cái để dùng dần, mỗi tối nhớ giặt giũ phơi khô."
Thanh Thanh đỏ bừng mặt, quấn chặt chăn chẳng dám đáp lời, cứ thế cúi đầu khâu vá. Nàng vốn là tiểu nha đầu thích nghe hí kịch, tuy là nữ nhi giang hồ nhưng lại thấm nhuần lễ giáo Nho gia, trước đó chỉ bị Thẩm Thu hôn lên trán thôi đã đòi sống đòi chết. Giờ lại cùng y bàn chuyện thầm kín này, quả thực hổ thẹn muốn chết.
Tất nhiên, trong mắt Thẩm Thu, Thanh Thanh chỉ là một nha đầu ngốc nghếch, vừa giống muội muội lại vừa như đứa con gái khờ khạo, hoàn toàn chẳng có chút tình ý nam nữ nào. Y cũng chẳng phải hạng biến thái thích trẻ con. Bất kể ở thời đại nào, loại người đó đều đáng chết.
"Cái yếm này của muội trông cũng đẹp đấy, con vịt này nhìn đáng yêu thật." Thẩm Thu vừa khâu xong một sợi dây vải, tình cờ liếc thấy chiếc yếm trong bao đồ của Thanh Thanh có thêu hình một con vật.
Nào ngờ Thanh Thanh hừ một tiếng đầy bất mãn: "Đó là uyên ương đấy sư huynh, huynh thật là ngốc. Mau ra ngoài đi, muội còn phải thay đồ."
Thẩm Thu bị Thanh Thanh đuổi thẳng cổ ra ngoài. Y chống Nhạn Linh Đao xuống đất, liền bắt gặp thiếu niên trọc đầu đang ngồi bên đống lửa lau nước mắt. Nghĩ lại thì, vụ náo loạn của Thanh Thanh quả thực đã làm khổ thiếu niên này. Theo lời Thanh Thanh kể, hắn ta tình cờ đi ngang qua rừng, nghe thấy tiếng rên đau của nàng mới chạy lại giúp đỡ, ai ngờ bị nàng hiểu lầm là kẻ xấu. Suy cho cùng cũng là một thiếu niên có lòng hiệp nghĩa.
"Hày!"
Thẩm Thu ngồi xuống cạnh thiếu niên, vỗ nhẹ vào vai hắn ta khiến hắn giật nảy mình. Thiếu niên sợ hãi nhìn Thẩm Thu rồi lại nhìn thanh đao trong tay y, rụt cổ lí nhí: "Vị đại vương này, ta..."
"Hả?" Cách xưng hô này khiến Thẩm Thu ngẩn người kinh ngạc. Nhìn vẻ mặt khiếp đảm của thiếu niên, y liền buông đao xuống, ôn tồn bảo: "Ta không phải thổ phỉ hay sơn tặc gì cả. Vừa rồi vì quá lo lắng cho sư muội nên mới mạo phạm, ngươi đừng để bụng."
"Ta và sư muội là người Tô Châu, nhà mở tiêu cục, lần này qua Lạc Dương để về quê. Rất xin lỗi vì đã làm hỏng y phục của ngươi, số bạc này ngươi cầm lấy, coi như lời tạ lỗi của ta." Nói đoạn, Thẩm Thu lấy ra mấy lượng bạc vụn trong túi nhét vào tay thiếu niên đang ngẩn ngơ kia.
Gã nhìn thoáng qua thỏi bạc, vẻ mặt lộ rõ sự khinh khỉnh. Những món đồ bỏ đi này trong nhà gã thiếu gì, cứ tưởng họ Lý nhà gã là thương gia giàu có nhất nhì Lạc Dương, bạc trắng muốn bao nhiêu mà chẳng có?
Người trước mắt này đúng là coi thường gã quá rồi.
Trong lòng thiếu niên chợt nảy ra một ý nghĩ kỳ quái, lại nghe nói Thẩm Thu không phải phường sơn tặc thổ phỉ nên cũng yên tâm phần nào. Hắn lạnh mặt, đưa thỏi bạc trả lại cho Thẩm Thu.
Hắn nói:
"Nếu đã là hiểu lầm thì cởi bỏ là được. Ta cũng vì lòng tốt mới ra tay giúp đỡ, chẳng qua học nghệ không tinh nên cũng không trách được ai."
Thiếu niên đầu trọc hùng hồn tuyên bố:
"Kẻ hành tẩu giang hồ như chúng ta, giúp người không cầu báo đáp. Bạc này, ta không cần."
"Hử?"
Thẩm Thu nhìn vẻ kiên trì trên mặt thiếu niên, cảm thấy đầu óc tên này chắc chắn có vấn đề. Rõ ràng tuổi còn nhỏ, chừng mười sáu mười bảy là cùng, vậy mà mở miệng ra là đạo lý giang hồ. Đúng là cùng một khuôn đúc ra với Thanh Thanh trước kia. Lại thêm một thiếu niên bị mấy chuyện nghĩa hiệp tẩy não, luôn hướng tới cuộc sống khoái ý ân cừu, tự do tự tại.