Ta, Đệ Nhất Độc Sĩ, Nữ Đế Phải Gọi Là Diêm Vương Sống
Chương 51. Nghiệt Tử, Bẫy Mà Cũng Gài Lên Đầu Vi Phụ Sao? (2)
Lấy tiền của quan tham, hắn không có cảm giác gì nhiều, nhưng hãm hại một vị quan thanh liêm như Đỗ Giang thì hắn ít nhiều vẫn có chút cắn rứt.
Thậm chí hắn đã nghĩ tới việc sau này khi Đỗ Giang tới Trường An sẽ bồi thường cẩn thận lại.
Tất cả chỉ vì muốn đến Câu Lan nghe tiểu khúc, hắn dễ dàng lắm sao?
Thượng Quan Uyển Nhi này chơi cho hắn chiêu này, hắn thực sự không ngờ tới.
Rất tốt, mối thù này hắn ghi nhớ rồi.
Nhưng chuyện đã tới mức này, hắn cũng chỉ đành nhận lời.
“Hài nhi vốn dĩ muốn cho phụ thân đại nhân một sự bất ngờ, không ngờ Thượng Quan đại nhân lại thông báo trước. Trà này quý giá, phụ thân đại nhân nhớ kỹ phải thưởng thức một mình đấy.” Cao Dương vừa cân nhắc vừa nói.
Cao Phong thì không nhận ra điểm bất thường, mặc dù trong lòng vui mừng nhưng trên mặt vẫn bình tĩnh như nước, giữ vững uy nghiêm.
“Tấm lòng hiếu thảo là một chuyện, nhưng chuyện nào ra chuyện đó. Bò xuống đi, giơ mông lên.” Cao Phong lạnh lùng nói.
Cao Dương ngẩn người, đây là thứ từ ngữ thô bạo gì thế này?
“Phụ thân đại nhân muốn làm gì?”
Cao Phong trợn mắt nói: “Thằng nghiệt tử này quên lời của vi phụ rồi sao? Để trống chức Trung thư Xá nhân không làm, lại tới Hộ bộ ăn không ngồi rối, hôm nay nhất định phải cho ngươi một bài học!”
Vừa nghĩ tới những lời của Cao Dương là y đã tức tới mức ngứa răng.
Hôm nay không đánh cho hắn một trận tơi bồi thì buổi tối đừng mong ngủ được.
“Hít!”
“Cho nên phụ thân đại nhân đặc biệt tới đây không phải để cảm ơn tấm lòng hiếu thảo của hài nhi, mà là tới đánh hài nhi sao?”
“Hai chuyện này không ảnh hưởng tới nhau.” Cao Phong trầm giọng nói với hạ nhân phía sau: “Lấy gia pháp tới đây.”
Mí mắt Cao Dương giật giật, chỉ thấy quản gia Phúc bá bưng tới một cây roi, bên trên còn có một số cái gai nho nhỏ.
Ký ức kinh hoàng lập tức tấn công hắn, thứ này mà đánh vào mông thì đúng là chua xát thấu xương.
Quan trọng là ở thời hiện đại bố đánh con đã là thiên kinh địa nghĩa, huống chi là thời cổ đại coi chữ hiếu to như trời!
Thì dù có lớn hay chưa lớn, thích đánh là đánh.
Cao Phong tay cầm “gia pháp”, mặt không cảm xúc nói: “Ở thành Lâm Giang, rõ ràng biết thủ đoạn không đi theo con đường thông thường, tại sao không cho người về Trường An thông báo cho vi phụ một tiếng? Ngươi có biết toàn bộ Định Quốc Công phủ trong mười ngày qua đã chịu đựng bao nhiêu áp lực không?”
“Hơn nữa, rõ ràng có kinh thế chi tài nhưng lại nhất định phải giấu nghề, cố tình làm một kẻ ăn chơi trác táng để làm lão phu tức giận, thật sự là đáng đánh!”
Cao Phong càng nói càng giận.
Mười chín năm nay, y suýt nữa bị Cao Dương làm cho tức chết!
Lý thị ở bên cạnh mặc dù mặt mang vẻ không đành lòng, nhưng cũng ngoảnh mặt đi chỗ khác.
Cao Dương nhìn thấy cửa đã bị chặn đứng, không còn đường tháo chạy.
Thế là liền làm theo lời Cao Phong nói, hơi nhấc mông lên.
Cao Phong ngẩn người.
Trước đây muốn đánh thằng ranh này, nó nhảy lên nhảy xuống, thậm chí không tiếc trèo cây trèo tường để trốn tránh, làm gì có chuyện ngoan ngoãn như hôm nay?
Lẽ nào thật sự đổi tính rồi, ăn đánh cũng ngoan ngoãn như vậy sao?
Cao Phong theo bản năng nhận ra điểm bất thường.
Kẻ xưng mưu sĩ có ba điều: mưu nhân, mưu kỷ, mưu thiên hạ, kẻ độc sĩ chỉ mưu kỷ lại dễ dàng nhấc mông lên cho y đánh như vậy sao?
Trong lòng Cao Phong dâng lên một cảm giác không chân thực, đồng thời một điềm báo không lành xộc tới.
Nhưng y theo bản năng tiến lên.
Cao Dương mặt đong đầy sự đau thương nói: “Tất cả đều trách hài nhi, thực sự là do hài nhi quá đỗi hèn nhát rồi...”
“Mỗi lần hài nhi muốn làm rạng danh cổng môn nhà họ Cao đều sợ làm hỏng làm tổn hại tới bộ mặt của Định Quốc Công phủ, sẽ sợ trận đòn roi của phụ thân đại nhân. Trung thư Xá nhân là cận thần của Nữ đế, nếu có thể làm Trung thư Xá nhân thì chắc chắn có thể trở thành niềm tự hào trong lòng mẫu thân đại nhân, làm vẻ mát mặt cho mẫu thân đại nhân, ra ngoài cũng dễ khoe khoang.”
“Nhưng hài nhi lại sợ công việc của Trung thư Xá nhân phức tạp, chủ động nhường cho Thôi Tinh Hà đó. Phụ thân đại nhân, người đánh đi, người đánh chết hài nhi đi...”
“Dù sao hài nhi cũng cảm thấy tính cách hèn nhát của mình không cứu vãn nổi nữa rồi, hài nhi cũng không muốn sống nữa.”
Lời này vừa thốt ra, Cao Phong mặt đầy vẻ không thể tin nổi.
Ngươi nói xem, đây là lời người nói sao?
Thằng nhãi ngươi Nữ đế còn dám nhìn lén, ngươi còn hèn nhát?
Lý thị ở bên cạnh giật mình kinh hãi.
Trong đầu bà đột nhiên hiện ra hình ảnh Cao Dương ngày trước bị đánh gậy, chạy trốn khắp viện.
Dáng vẻ sợ hãi, khiếp đảm đó như thể vẫn còn sờ sờ trước mắt.
“Dương nhi, tuyệt đối không được làm chuyện dại dột, hôm nay có nương ở đây, con cứ yên tâm!”
Nói rồi, Lý thị đột nhiên nhìn về phía Cao Phong, giọng nói nâng cao: “Phu quân!”
Thần trí Cao Phong chấn động, vừa định giải thích thì đã bị Lý thị đang giận dữ ngắt lời.
“Nhìn xem, ông đã đánh Dương nhi thành cái dạng gì rồi. Dương nhi hèn nhát như vậy, thậm chí chủ động từ bỏ chức Trung thư Xá nhân, người làm cha như ông khó tránh khỏi trách nhiệm!”
“Luôn nói không đánh không thành tài, nhưng ở Trường An có bao nhiêu kẻ ăn chơi trác táng, nhà nào không đánh mà vẫn không thành tài như cũ?”
“Họ Cao kia, hôm nay ông dám đánh Dương nhi, thật sự ép Dương nhi nghĩ không thông thì cái gia đình này không sống nổi nữa đâu!”
Giọng Lý thị đột nhiên tăng cao, một đôi mắt giận dữ nhìn Cao Phong.
Khỉ mới biết những năm qua bà vào cung hội họp với các phu nhân quyền quý khác ở Trường An đã chịu bao nhiêu lời trêu chọc.
Con bà nếu thật sự là kẻ ăn chơi trác táng thì thôi, kết quả lại là do bị đánh đập dẫn tới chỉ đành giấu nghề.
Điều này bùng nổ tức thì trong lòng Lý thị.