Ta, Đệ Nhất Độc Sĩ, Nữ Đế Phải Gọi Là Diêm Vương Sống

Chương 52. Nỗi Ưu Phiền Của Võ Chiếu, Đại Nạn Quan Trung!

Hơn nữa Cao Dương thấp thoáng còn mọc ra ý định tự sát, điều này càng khiến bà lo lắng.

Dù là giả thì hôm nay cũng tuyệt đối không được đánh!

Bởi vì điều này đã kích hoạt sự bất mãn trong lòng bà.

Cao Phong có cảm giác muốn hộc máu.

Y nhìn Cao Dương một cái, lại nhìn Lý thị đầy mặt giận dữ, chỉ cảm thấy quá đỗi oan khuất.

“Phu nhân, thằng nghiệt tử này ở trước cổng điện Kim Loan không hề nói như vậy đâu, không thể coi là thật được đâu!”

Trước cổng điện Kim Loan, y chính tai nghe thấy thằng nghiệt tử này phân minh là muốn đến Câu Lan nghe tiểu khúc, sợ làm tổn hại hình ảnh hoàng gia.

Ngược lại Hộ bộ có y tọa trấn thì có thể ăn không ngồi rối.

Sao bây giờ lại thay đổi lời nói rồi?

Cao Phong nhìn Cao Dương đầy mặt ủy khuất.

Mọi chuyện đã rõ ràng.

Thảo nào lại ngoãn ngoãn nhấc mông lên như vậy!

Hóa ra tất cả chuyện này đều là một cái bẫy giăng ra cho y.

Mục tiêu cuối cùng của thằng nghiệt tử này là Lý thị!

Mượn sự ủy khuất nhiều năm của Lý thị trút hết tội lỗi lên trận đòn của y!

“Nghiệt tử, ta là bố ngươi đấy, ngươi lại dám gài bẫy ta?”

Cao Phong trợn tròn mắt, tức tới mức muốn nổ tung.

Thằng nghiệt tử này!

Thằng nghiệt tử này lại dám gài bẫy lên đầu y!

Lý thị nghe vậy, mắt đỏ ngầu, ngọn lửa giận dữ lại càng bùng phát dữ dội hơn.

“Ai ở cách xa hàng trăm dặm vẫn nhớ mang trà về cho ông? Cái đồ không có lương tâm này, một đứa trẻ hiếu thảo như vậy lại bị ông ép thành cái dạng gì rồi?”

“Thậm chí bày tỏ lòng hiếu thảo còn cần Thượng Quan đại nhân nhắc nhở, Cao Phong, ông không tự phản tỉnh lại vấn đề của bản thân mình sao?”

“Dương nhi mà thật sự làm chuyện dại dột thì tôi cũng không sống nữa.”

Nói rồi, Lý thị trực tiếp quay người bỏ đi.

Cao Phong bị mắng tới mức ngẩn ngơ, y nhìn Cao Dương đong đầy vẻ vô tội, lại nhìn Lý thị rời đi.

“Nghiệt tử, ngươi dám gài bẫy vi phụ, ngươi cứ chờ đấy cho vi phụ!”

“Chuyện này chưa xong đâu!”

Cao Phong buông một câu đe dọa rồi nhanh chóng đuổi theo hướng Lý thị bỏ đi.

“Phu nhân, chờ tôi với.”

Cao Dương lau mồ hôi lạnh trên trán, nguy hiểm thật, suýt nữa mông đã nở hoa rồi.

Nếu không biết Cao Phong là kẻ sợ vợ thì hắn cũng không nghĩ ra chiêu này.

Nhưng nhìn phản ứng của Cao Phong thì mối thù giữa hai cha con lại càng sâu sắc hơn rồi.

Không biết câu dặn dò trà quý phải thưởng thức một mình kia Cao Phong có nghe vào không.

Nếu không thì còn nổ tung hơn nữa...

Nhưng hiện tại hắn chắc chắn không thể nói ra, nếu không trận đòn này chắc chắn khó thoát.

Thôi bỏ đi, trốn được lúc nào hay lúc đó.

Theo sự căm hận của Cao Phong dành cho hắn, ước chừng hộp trà đó y còn chả buồn mở ra ấy chứ.

“Đại công tử, ngoài phủ có người muốn cầu kiến!”

Không lâu sau, quản gia Phúc bá của Định Quốc Công phủ tiến lên nói với Cao Dương.

“Có người tìm ta?”

Cao Dương mặt đầy tò mò.

Lẽ nào là đám ăn chơi trác táng ở thành Trường An hẹn hắn cùng ra ngoài tiêu sái?

“Dẫn bản công tử ra ngoài xem sao!”

Cao Dương nhanh bước đi ra ngoài.

Ngoài phủ.

Trần Thắng mặc một bộ áo vải xơ, trên mặt đong đầy sự thấp thỏm.

Mấy ngày trước, giá lương thực ở thành Lâm Giang giảm mạnh, y vừa muốn bái vào dưới trướng Cao Dương thì đến phủ nha mới bất ngờ biết được Cao Dương đã trở về Trường An.

Y lập tức thu xếp cho vợ con, mượn một con ngựa chiến rồi đuổi theo về hướng Trường An.

Người đàn ông một lời hứa ngàn vàng, tuy không có ai làm chứng, nhưng y đã nói chỉ cần Cao Dương bình định giá lương thực thì y sẽ tới đầu quân, vậy thì nhất định phải làm được.

Còn về việc Cao Dương có cần y hay không thì đó không nằm trong phạm vi cân nhắc của y.

Lúc này, Cao Dương đi tới ngoài phủ.

“Ai muốn gặp bản công tử?”

Trần Thắng vừa nhìn thấy Cao Dương liền lập tức quỳ xuống.

“Thảo dân Trần Thắng, người Lâm Giang, bái kiến Cao công tử!”

Cao Dương nhướng mày, có chút bất ngờ: “Người Lâm Giang?”

“Ngươi một đường đuổi theo bản công tử tới tận Trường An? Có chuyện gì?”

Trần Thắng gật đầu: “Thảo dân từng hứa ở thành Lâm Giang rằng nếu Cao công tử có thể hạ giá lương thực ở thành Lâm Giang thì thảo dân sẽ tới đầu quân cho Cao công tử, cống hiến sức lực cho Cao công tử.”

Những lời này của Trần Thắng thốt ra vô cùng chém đinh chặt sắt.

Cao Dương lại hỏi: “Nếu bản công tử không thể hạ giá lương thực ở thành Lâm Giang thì sao?”

Trần Thắng do dự một lúc rồi nói: “Tự nhiên là lấy mạng đổi mạng, chỉ là Cao công tử quá đỗi cẩn thận, thường bám sát thị vệ đi ra ngoài, thảo dân không có cơ hội ra tay.”

Phúc bá: “...”

Cao Dương: “...”

Hắn mới là lần đầu tiên nhìn thấy một người thật thà tới mức này.

Cao Dương nhìn thẳng Trần Thắng hỏi: “Bản công tử không đại nghĩa lẫm liệt như ngươi nghĩ đâu, nếu sau này việc muốn ngươi làm không như ý ngươi thì sao?”

Trần Thắng dõng dạc nói: “Trần Thắng đã tới đây thì cái mạng này chính là của công tử, chỉ cần không tàn sát bách tính, mọi chuyện đều nghe theo sự sai bảo của công tử!”

Cao Dương hiện ra nụ cười: “Có chút thú vị đấy, ở lại đi, thời gian thử việc ba tháng, trong thời gian này bổng lộc vẫn phát bình thường.”

Đại Càn coi trọng nghĩa khí, giang hồ du hiệp rất nhiều.

Trên thực tế khi nhìn thấy Trần Thắng, nghe thấy người Lâm Giang là hắn đã biết Trần Thắng tới vì cái gì.

So với người của Định Quốc Công phủ, hắn gây dựng chút thân tín của riêng mình cũng không tồi, còn về Trần Thắng này thì điều tra cũng chả cần điều tra.

Kẻ bộc trực như vậy tuyệt đối không thể nào là sát thủ hay có mục đích riêng.

Trần Thắng mặt mừng rỡ, nhưng ngay sau đó liền ngẩn ngơ.

Thời gian thử việc?

Từ ngữ này đúng là chưa từng nghe thấy bao giờ.