Ta, Đệ Nhất Độc Sĩ, Nữ Đế Phải Gọi Là Diêm Vương Sống

Chương 59. Đại Nghĩa Của Cao Dương, Lấy Thân Thử Độc, Làm Nữ Đế Chấn Động

Hơn nữa Cao Dương còn nói phơi khô xong hương vị như tôm bay...

Tên Cao Dương này chẳng lẽ muốn ăn cho nạn châu chấu tuyệt chủng luôn sao?

Ánh mắt Võ Chiếu sáng lên, như đang cân nhắc.

Vương Trung là võ tướng, không hiểu những điều lắt léo trong đó, chỉ có thể giương hai mắt nhìn chằm chằm Cao Dương.

Trong lòng lão hoảng hốt.

Nếu như con châu chấu này thật sự ăn được thì hai phương pháp này dùng chung, biết đâu chừng thật sự tạo ra hiệu quả thần kỳ.

Nhưng Thôi Tinh Hà lại trầm giọng nói: “Bệ hạ, kế này tuyệt đối không thể thực hiện, đây là kế hại dân!”

Võ Chiếu nhíu mày: “Tại sao?”

“Thần tuy chưa từng thấy châu chấu, nhưng lại đọc rộng sách vở!”

“Trước đây khi xảy ra thiên tai lớn, châu chấu rợp trời, sau khi quét qua bách tính không có lương thực để ăn, cho nên một số bách tính đói quá không chỉ ăn châu chấu, cách làm cũng có mấy loại.”

“Nhưng ăn số lượng ít thì không sao, một khi ăn quá nhiều đều xuất hiện các triệu chứng tiêu chảy, điều này đủ để chứng minh châu chấu có độc, không thể ăn.”

Một lời thốt ra, toàn bộ Ngự thư phòng rơi vào sự náo nhiệt lớn.

Vẻ mặt trên mặt Thôi Tinh Hà không đổi, nhưng trong lòng thầm cười lạnh.

Hắn thừa nhận Cao Dương không đi theo đường thông thường, một số phương pháp thậm chí hắn cũng rất kinh ngạc, nhưng bàn về đọc lịch sử, đọc rộng sách vở.

Một trăm gã Cao Dương cộng lại cũng không bằng hắn!

Châu chấu căn bản không thể ăn, nó có độc!

Cái này mà ăn vào thì ai gánh nổi trách nhiệm này?

Nếu không hắn đã sớm đề xuất chính sách này rồi, làm sao có thể để lại cho Cao Dương!

Ở một bên, Từ Huyền Cơ cũng lên tiếng: “Thôi Trạng nguyên nói rất đúng, lão thần từng làm Thứ sử ở Thanh Châu, nơi đó bùng phát nạn châu chấu cực lớn, lão thần tận mắt nhìn thấy bách tính ăn châu chấu tuy không chết người nhưng cơ thể đều xuất hiện các mức độ khó chịu khác nhau.”

“Phương pháp này là phương pháp hại dân!”

Cụm từ này Từ Huyền Cơ dùng cực kỳ nặng, thậm chí có thể khép vào tội!

Vương Trung nghe xong lập tức cất tiếng: “Bệ hạ, tên Cao Dương này toàn tung ra chiêu vớ vẩn, xin bệ hạ ném hắn ra ngoài, nếu không thật sự làm theo lời thằng nhãi này thì hậu quả quá mức nghiêm trọng!”

Võ Chiếu cũng biến sắc, vô cùng khó coi.

Nàng nhìn về phía Từ Huyền Cơ: “Từ Thừa tướng nói lời này là thật sao?”

Từ Huyền Cơ kính cẩn hành lễ nói: “Lời thần nói câu câu là thật, thần dám lấy đầu trên cổ ra bảo đảm!”

“Bệ hạ, nạn châu chấu này thật sự là hình phạt của thượng thiên, không phải lão thần nói bừa đâu. Một khi mùa đông không mưa tuyết, mùa xuân không mưa, mùa hè hạn hán thì rất dễ bùng phát nạn châu chấu, phương pháp này của Cao đại nhân tuy tốt nhưng châu chấu lại có độc!”

“Việc này chắc chắn không thông.”

Thời khắc này, Võ Chiếu im lặng.

Châu chấu có độc, bay lại nhanh, thời kỳ trứng trùng còn ăn sâu vào thổ nhưỡng, quả thực rất giống hình phạt do trời cao giáng xuống!

Chẳng lẽ bách tính Quan Trung bắt buộc phải chịu kiếp nạn này sao?

Thôi Tinh Hà nhìn về phía Cao Dương, nói: “Cao đại nhân, bản quan thừa nhận ngươi có đại tài, nhưng kế này căn bản không hành thông.”

“Trong lịch sử bất kỳ một nạn châu chấu nào cũng không kết thúc bằng việc ăn!”

Cao Dương nhìn Thôi Tinh Hà, trên mặt nở nụ cười, chỉ có điều những lời thốt ra lại khiến Thôi Tinh Hà ngẩn ngơ.

“Thôi đại nhân, ngươi nói đúng, nhưng cũng không hoàn toàn đúng.”

“Trước đó ta đã xác nhận với bệ hạ, châu chấu Quan Trung là đã hoàn toàn hoành hành hay là trứng trùng chiếm đa số, điểm này chí quan trọng!”

Thôi Tinh Hà ngẩn ra, toàn bộ Ngự thư phòng đều ngẩn ra.

“Cao đại nhân, ngươi có ý gì?”

Thôi Tinh Hà nhíu mày, có chút bất an.

Ánh mắt Cao Dương quét qua chư vị đại thần trong Ngự thư phòng, nói: “Bản quan hồi nhỏ lúc ngỗ ngược tình cờ gặp một ông lão tiên phong đạo cốt ở ngôi miếu đổ trên núi, ông ấy để lại một cuốn cổ tịch, trên cổ tịch có ghi chép về châu chấu.”

“Châu chấu trên thiên hạ có rất nhiều chủng loại, nhưng chủ yếu hoành hành chỉ có hai loại, châu chấu sa mạc và châu chấu bay Đông Á, châu chấu hoành hành trong lãnh thổ Đại Càn chủ yếu là châu chấu bay Đông Á.”

“Mà cho dù là châu chấu bay Đông Á hay châu chấu sa mạc, kết cấu cơ thể của chúng rất đặc biệt, chia làm dạng đơn cư và dạng quần cư.”

“Nói một cách đơn giản, khi nạn châu chấu chưa bùng phát, châu chấu chưa tụ tập thành đàn thì toàn thân chúng có màu xanh lá, hoặc các bộ phận chính có màu xanh lá. Lúc này, châu chấu không có độc, hơn nữa thịt tươi ngon, giàu protein và axit amin, chiên xong giòn rụm chẳng khác nào tôm bay.”

Cao Dương vừa nói chuyện vừa không kìm được liếm liếm môi.

Kiếp trước hắn đối với sâu bọ cũng xua tay từ chối, mãi cho đến khi đi một chuyến tới Quảng Đông, tình cờ ăn món châu chấu chiên giòn này liền thấy ngon kinh ngạc.

Sau đó hắn cũng tra cứu tài liệu về châu chấu, cuối cùng so sánh với châu chấu của Đại Càn thì hầu như giống hệt.

Thế thì tự nhiên là ăn được rồi.

Nếu như khác biệt thì cũng không sao, cùng lắm là đày đi Lĩnh Nam, dẫu sao cũng chỉ có một cái chết.

Trong phút chốc, Ngự thư phòng một mảng tĩnh lặng.

Mọi người mặt đầy ngơ ngác.

Châu chấu chia làm dạng đơn cư và dạng quần cư?

Võ Chiếu lại càng nghe đến ngẩn ngơ.

Châu chấu màu xanh lá không những không có độc mà thịt lại còn tươi ngon, giàu cái gì mà protein với axit amin?

“Cái protein và axit amin này là vật gì?” Võ Chiếu không kìm được hỏi.

Cao Dương giải thích đơn giản: “Đại khái chính là ý là rất có dinh dưỡng.”

Mọi người mặt đầy ngơ ngác.

Châu chấu lại còn có thể gắn liền với ngon ăn sao?

Đúng là chưa từng nghe thấy bao giờ!