Ta, Đệ Nhất Độc Sĩ, Nữ Đế Phải Gọi Là Diêm Vương Sống

Chương 60. Đại Nghĩa Của Cao Dương, Lấy Thân Thử Độc, Làm Nữ Đế Chấn Động (2)

“Một khi châu chấu phủ thiên cái địa, thói quen hành vi của chúng phát sinh thay đổi, thế thì sẽ biến thành màu xám đen và màu vàng, tính tình hung dữ, thậm chí trong vòng vài canh giờ tự sản sinh ra độc tố, bách tính ăn quá lượng sẽ gây hại cho cơ thể.”

“Châu chấu có độc mà Thôi đại nhân và Từ Thừa tướng nói chính là loại châu chấu quần cư này.”

“Nhưng hiện tại nạn châu chấu Quan Trung chưa bùng phát, hoàn toàn có thể khuyến khích bách tính bắt châu chấu màu xanh lá biến nó thành thức ăn, tránh việc sau khi nạn châu chấu bùng phát diện rộng biến thành châu chấu dạng quần cư. Dân số Đại Càn ta đông đúc, văn hóa ăn uống lịch sử lâu đời, tổng thể sẽ có những người khẩu vị mạnh lựa chọn thử một lần!”

“Châu chấu trở thành một món ăn ngon cũng không phải là không thể.”

Ong!

Mọi người nhìn Cao Dương đang thao thao bất tuyệt ở trung tâm Ngự thư phòng, đầu óc kêu ong ong.

Châu chấu chia làm hai loại?

Đơn cư và quần cư?

Hơn nữa châu chấu màu xanh lá đơn cư không có độc, ăn lại còn cực ngon, dạng quần cư thì có độc?

Thôi Tinh Hà ngẩn ngơ.

Từ Huyền Cơ ngẩn ngơ.

Võ Chiếu cũng ngẩn ngơ.

Tất cả những gì Cao Dương nói căn bản vượt quá nhận thức của bọn họ.

Châu chấu còn có thể trở thành một món ăn ngon sao?

Vương Trung sau khi chấn động xong trực tiếp cất tiếng: “Vô lý, quá vô lý rồi, con châu chấu này đã là màu xanh lá thì làm sao lại biến thành màu xám đen được?”

“Việc này làm sao có thể!”

Nói rồi lão hướng về phía Võ Chiếu chắp tay nói: “Bệ hạ, cháu nội Định Quốc Công ăn nói xà lơ, làm mê hoặc lòng người, thần khẩn cầu bệ hạ xử phạt nặng!”

Cao Dương liếc liếc Vương Trung, không lên tiếng.

Cái này liên quan đến tiến hóa sinh học, dù là hắn cũng không rõ nguyên lý tại sao châu chấu đơn cư một khi biến thành quần cư sẽ đổi màu sản sinh độc tố.

Nhưng đây lại là sự thật.

Võ Chiếu nhìn về phía Thôi Tinh Hà, chấn động hỏi: “Thôi ái khanh, con châu chấu này thật sự chia làm hai hình thái sao?”

Thôi Tinh Hà cũng ngẩn ra: “Bệ hạ, châu chấu đúng là chia làm hai loại, có màu xanh lá, cũng có châu chấu màu xám đen. Nạn châu chấu này bùng phát đúng như Cao Dương nói, chính là châu chấu màu xám đen!”

“Nhưng chuyện có độc và không có độc, rồi từ màu xanh biến thành màu xám đen chỉ là sự khác biệt giữa đơn cư và quần cư, cái này không thể kiểm chứng được a!”

“Thần thấy chuyện này quá mức nực cười, nhất định không thể nào!”

Thôi Tinh Hà trong lúc do dự vẫn bỏ một phiếu phản đối.

Võ Chiếu cũng đắn đo suy nghĩ, thực sự là lời của Cao Dương quá mức làm người ta kinh hãi.

Cao Dương hướng ánh mắt nhìn về phía Võ Chiếu, dõng dạc nói: “Vì bách tính thiên hạ, thần, Hộ bộ Viên ngoại lang Cao Dương nguyện hết lòng vì nước!”

“Châu chấu do bệ hạ bắt được thần nguyện lấy thân thử độc, càng nhiều càng tốt, hơn nữa châu chấu màu xanh lá đều có thể bán giá thấp cho thần, thần nghĩ cách tiêu thụ.”

“Như vậy cũng xem như hết lòng vì nước!”

Hít!

Lấy thân thử châu chấu!

Tên Cao Dương này lại có đại nghĩa như vậy sao?

Thượng Quan Uyển Nhi chấn động rồi.

Đó là châu chấu đấy, nhưng Cao Dương lại vì bách tính mà tự nguyện lấy thân thử độc.

Phẩm hình này đúng là nàng nhìn nhầm hắn rồi.

Cao Dương mặt không biến sắc, trong lòng lại nở hoa.

Loại châu chấu không độc này ở hậu thế đều mấy đồng một xiên, giá cả không kém thịt bò thịt dê, lại còn ngon ăn, hắn lại thèm ăn.

Trong lòng hắn đã có ý tưởng, biết đâu chừng có thể lợi dụng đám châu chấu này hốt một mớ to, hơn nữa còn có thể gặt hái danh tiếng tốt.

Dù sao vì bách tính thiên hạ, hắn Cao Dương là người đầu tiên lấy thân thử châu chấu, cái này truyền ra ngoài mang lại lợi ích cực lớn.

Hành tẩu giang hồ tự nhiên phải có danh lợi lận lưng.

Trong lòng Võ Chiếu một hồi đắn đo, thậm chí ấn tượng đối với Cao Dương tốt lên không ít.

Thứ như châu chấu mà lại có thể nuốt trôi được, đúng là dũng sĩ.

Hơn nữa phương án Cao Dương đưa ra quả thực có điểm khả thi.

Tống Lễ vốn định cất tiếng ngăn cản, nhưng nghĩ đi nghĩ lại cũng im lặng không nói một lời.

Từ Huyền Cơ không kìm được nhìn về phía Cao Dương: “Cao đại nhân, ngươi có biết việc ngươi nói liên quan đến hàng triệu bách tính Quan Trung, cái này nếu như xảy ra sai sót thì đừng nói là ngươi, dù là toàn bộ phủ Định Quốc Công cũng không gánh nổi đâu.”

“Có những lời phải cẩn ngôn đấy!”

Câu nói này tương đương với lời nhắc nhở rồi!

Thậm chí là nâng lên tầm ảnh hưởng tới toàn bộ phủ Định Quốc Công!

Cao Phong cũng không thể tin nổi nhìn về phía Cao Dương, cái nghiệt tử này từ khi nào lên núi gặp một lão già, lại còn cho hắn một quyển sách?

Hơn nữa, cái nghiệt tử này biết đọc sách sao?

Đúng là gặp ma rồi!

Nhưng nhìn Cao Dương nói đâu ra đấy, thậm chí không tiếc thu mua châu chấu, ông cũng rơi vào đắn đo.

Cuối cùng ông cắn chặt răng.

“Bệ hạ, phủ Định Quốc Công thần nguyện lấy nhà cửa, văn tự ruộng đất làm vật thế chấp, thu mua một ít châu chấu giá thấp để giảm bớt áp lực cho quốc khố. Thần... thần cũng nguyện lấy thân thử châu chấu, chứng minh lời nói của nghiệt tử!”

Cao Phong mặt đầy sự đau đớn.

Kiếp này có cái giống này đúng là cái số!

Một lời này thốt ra, toàn bộ Ngự thư phòng đều chấn động.

Nhà cửa, văn tự ruộng đất của phủ Định Quốc Công cực kỳ có giá trị!

Hơn nữa đây là vinh dự được ban qua các triều đại, là nền móng của một gia tộc.

Hơn nữa, điều càng làm bọn họ không thể tin nổi chính là chỉ vì một tràng lời nói của Cao Dương mà Cao Phong dám đánh cược tất cả!

Võ Chiếu cũng mặt đầy xúc động.

“Cao ái khanh, ngươi nghĩ kỹ rồi?”

Cao Phong gật đầu, mặt không cảm xúc: “Nghiệt tử khó khăn lắm mới thành tài muộn, làm người làm cha tự nhiên phải ủng hộ.”