Ta, Đệ Nhất Độc Sĩ, Nữ Đế Phải Gọi Là Diêm Vương Sống
Chương 79. Triết Lý Tư Bản Tâm Đen, Làm Chấn Động Dàn Lão Tướng (2)
Vù!
Cùng với những lời này của Cao Dương thốt ra, toàn bộ đại đường Định Quốc Công phủ lập tức rơi vào sự tĩnh lặng đến tột cùng.
Đầu óc mấy người như thể bị búa nặng đập vào, ong ong vang vọng.
Năm đôi mắt đồng loạt nhìn về phía Cao Dương, sâu trong đáy mắt đong đầy vẻ không thể tin nổi.
Trong đầu họ dường như xuất hiện khung cảnh mà Cao Dương vừa miêu tả.
Từng bước tính toán, hoàn toàn không có lỗ hổng!
Lữ Chấn đôi mắt đục ngầu chằm chằm nhìn Cao Dương, gương mặt hơi non nớt này trong mắt gã chẳng khác nào ma quỷ.
Mẹ kiếp đây là phương pháp người ta có thể nghĩ ra sao?
Quá tàn nhẫn rồi!
Trước tiên xua đuổi bách tính ở các thôn xóm gần thành trì muốn đánh, xua đuổi họ về phía trong thành.
Nếu chủ tướng giữ thành sinh lòng thương hại thả nhóm bách tính này vào trong thành thì sẽ tiêu hao lớn lương thực trong thành.
Thời gian lâu dần, bất luận có trấn áp hay không thì trong thành chắc chắn sẽ hoảng loạn.
Nếu chủ tướng giữ thành nhìn thấu sự tàn nhẫn của kế này mà xua đuổi bách tính ngoài cổng thành thì bách tính chắc chắn sẽ thất vọng, lạnh lòng.
Thế thì thừa thế ly gián, hứa hẹn trọng thưởng, ra lệnh cho họ xông phong vì Đại Càn, chém giết đồng bào của chính mình!
Điều khiến Lữ Chấn cảm thấy kinh hãi nhất chính là.
Dù cho không kích động được sự phẫn nộ của nhóm bách tính này thì Cao Dương vẫn còn cách, lấy nhóm bách tính này làm khiên thịt, hấp thụ tên bắn và đá rơi trong thành, cũng có thể giảm bớt tổn thất cho tướng sĩ Đại Càn.
Nói cách khác, phương pháp này của Cao Dương một khi tung ra thì bất luận tướng lĩnh giữ thành đưa ra lựa chọn nào cũng đều chỉ có lợi cho Đại Càn ta, không có hại!
Chỉ có điều là quá tàn nhẫn!
Thậm chí Cao Dương còn thản nhiên nói ra, muốn nhanh chóng diệt vong các thành trì trong cõi Đại Sở thì nhất định phải đồ sát vài tòa thành kháng cự mãnh liệt trước, đem hung uy truyền ra toàn bộ Đại Sở.
Thế thì khi vây mà không đánh, lại phối hợp với kế này, nỗi sợ hãi trong thành sẽ theo thời gian lan rộng tới đáy lòng của mỗi người.
Mở thành đầu hàng thì sống, ngoan cố kháng cự thì bị đồ thành!
Dưới nỗi sợ hãi vô tận, hy vọng cầu sinh sẽ khiến trong thành đại loạn.
Điều này đối với họ mà nói toàn là những lợi ích to lớn.
Dù cho Lữ Chấn đã quen nhìn thấy thi thể trên chiến trường thì lúc này vẫn không kìm được mà trong lòng dâng lên một luồng ớn lạnh từ đầu đến chân.
Có thể đem hai chữ đồ thành thản nhiên nói ra, thằng nhãi này đúng là lòng dạ sắt đá!
Lữ Chấn có suy nghĩ như vậy, Tần Chấn Quốc và Triệu Phá Nô trong lòng càng dâng lên sóng gió ngập trời!
Vốn dĩ muốn xem xem tiềm lực của thằng nhãi này ra sao, thậm chí đã chuẩn bị sẵn tâm lý xem nó làm hỏng chuyện, chịu chút vấp ngã rồi đè nén nó một chút.
Kết quả vạn vạn không ngờ tới, Cao Dương thực sự nghẹn cho họ một cú lớn.
Kế này trực tiếp khiến họ rơi vào trầm mặc.
Thế nhưng không thể không nói, kế này cực kỳ thâm độc, thực sự có thể giảm bớt thương vong cho tướng sĩ Đại Càn.
Triệu Phá Nô mấp máy môi, cổ họng có phần khô khốc nói: “Thằng nhãi, kế này tuy có phần thâm độc, nhưng quả thực có thể giảm bớt thương vong cho tướng sĩ Đại Càn ta.”
“Nhưng lão phu không hiểu, chiếc bánh lớn mà ngươi nói là có ý gì?”
Ánh mắt mấy người nhìn về phía Cao Dương, danh từ này đối với họ mà nói quả thực có phần mới mẻ.
Cao Dương mỉm cười nói: “Triệu ông, cái gọi là bánh lớn này còn gọi là vẽ bánh, bản chất của nó chính là hứa hẹn trọng thưởng, vẽ ra tương lai, khiến người ta vì mục tiêu này mà liều mạng, cuối cùng rồi bỏ chạy.”
“Chẳng hạn như hứa hẹn với bách tính Sở Quốc, giết một tướng sĩ Sở Quốc thưởng ba lượng bạch ngân, giết chủ tướng Sở Quốc thưởng hàng ngàn lượng vàng, phong làm Tướng quân. Bách tính Sở Quốc thấy chiếc bánh lớn này chắc chắn sẽ liều mạng, nhưng sau khi thành sự rồi có thực hiện hay không thì hoàn toàn dựa vào tâm trạng.”
“Chiếc bánh lớn này chỉ cần đủ to có thể khiến người ta vì đó mà liều mạng là được, không nhất định là phải thực hiện.”
“Hơn nữa sau trận chiến này họ đang ở Đại Càn ta, dù cho thật sự hoàn thành rồi thì cũng buộc phải cúi đầu, cho chút đỉnh là họ cũng nhẫn nại rồi.”
Cao Dương thản nhiên nói, mấy trò cũ của đám tư bản tâm đen thời sau này hắn quá đỗi quen thuộc rồi.
Lương tháng ba ngàn, hắn có thể chém gió với ngươi chỉ cần làm tốt thì tương lai lương tháng ba trăm ngàn không thành vấn đề, thậm chí đi du lịch nước ngoài, các loại phúc lợi cũng có đủ cả.
Nhưng thật sự không thực hiện cho ngươi thì ai dám tìm lãnh đạo mắng một câu: “Mẹ kiếp chứ, chuyến du lịch nước ngoài của ta đâu?”
Cho nên giới trẻ thời sau này phần lớn sẽ chọn cách nằm phẳng, thế nhưng đám tư bản lại càng cao tay hơn, thường là đi làm cả ngày tiền chẳng kiếm được bao nhiêu, nhưng cũng không trắng tay, ít nhất là mệt mỏi rồi.
Nhưng đây chính là quyền lên tiếng, ai nắm giữ quyền lên tiếng thì kẻ đó có thể định ra quy tắc.
Thế thì càng không cần nhắc tới đám bách tính Sở Quốc bị làm pháo hôi rồi, họ hoàn toàn chẳng có sự lựa chọn nào khác.
Thế nhưng cái triết lý tư bản tâm đen thời sau này rơi vào tai đám lão tướng thông thuộc binh thư như Lữ Chấn thì lại là sự chấn động to lớn.
Họ vốn dĩ tưởng rằng nhóm bách tính Sở Quốc này liều mạng còn có thể liều ra một con đường sống, nhưng không ngờ ngay cả con đường sống này cũng là thật giả lẫn lộn.
Họ muốn phản bác, nhưng lại không tìm thấy điểm phản bác nào.
Đúng như Cao Dương đã nói, bánh lớn sở dĩ là bánh lớn thì nhất định phải to.
Có thực hiện hay không tính sau, nhưng nghe vào không có động lực để liều mạng thì chắc chắn không được!