Ta, Đệ Nhất Độc Sĩ, Nữ Đế Phải Gọi Là Diêm Vương Sống
Chương 80. Trận Chiến Thủ Thành, Trong Thành Không Có Lương Thảo?
Dù sao nhóm bách tính Sở Quốc này bỏ thêm một chút sức công thành thì tướng sĩ Đại Càn liền có thể chết bớt đi một chút.
Lời nói rốt cuộc vẫn quay trở lại, đối xử nhân từ với bách tính Sở Quốc chính là sự tàn nhẫn đối với tướng sĩ Đại Càn.
Lập trường này không khó để nghĩ ra.
Chỉ là sự thiện lương nơi đáy lòng khiến họ đối với việc đồ thành, bách tính làm pháo hôi có phần khó chấp nhận mà thôi.
Mấy người nhìn về phía Cao Dương, đồng loạt rơi vào trầm mặc.
Nhìn thấy ánh mắt mọi người toàn bộ đều quy tụ trên người mình, Cao Dương buồn cười sờ sờ mặt mình: “Mặt tiểu tử có dính thứ gì bẩn sao?”
“Hay là kế này của tiểu tử quá mức thâm độc, làm mấy vị ông sợ hãi rồi?”
Cao Dương cố ý trêu chọc nói.
Trong lòng hắn thầm nghĩ, thế này đã trầm mặc rồi sao? Còn có chiêu tàn nhẫn hơn nữa cơ.
Lữ Chấn nghe vậy, gương mặt già nua có phần không giữ nổi sĩ diện.
Gã là người đầu tiên ha ha cười lớn, trung khí dồi dào nói: “Trò cười, lão phu từ năm mười ba tuổi bước vào chiến trường, chinh chiến mấy chục năm, người chết từng thấy còn nhiều hơn cơm thằng nhãi ngươi từng ăn. Kế này tuy độc, nhưng muốn dọa Lữ ông của ngươi thì còn kém mười vạn tám ngàn dặm nữa!”
“Lão phu vừa rồi chỉ là cổ họng có phần khô khốc, muốn uống ngụm trà nóng mà thôi.”
Lữ Chấn bưng chén trà lên, vội vàng nhấp một ngụm nước trà.
Tần Chấn Quốc và Triệu Phá Nô cũng đầy vẻ khinh bỉ, phát ra tiếng cười thô giáp: “Thằng nhãi ranh, quả thực ngông cuồng, độc kế này của ngươi mà cũng gọi là độc kế sao?”
“Chúng ta chinh chiến mấy chục năm, loại độc kế diệt tuyệt nhân tính nào mà chưa từng thấy qua, cái này của ngươi tính là cái thá gì!”
“Uống trà!”
Hai người bưng chén trà lên, đem nước trà nóng hổi uống cạn sạch.
Cao Dương thấy vậy liên tục nói: “Là tiểu tử ngông cuồng rồi.”
Mấy vị lão tướng quân này còn khá coi trọng sĩ diện đấy chứ.
Cao Thiên Long cũng có phần không nghe nổi nữa rồi, ông ho khô hai tiếng: “Khụ khụ.”
“Dương nhi, cũng không cần phải tàn nhẫn như vậy, vẽ bánh lớn phi nhân sở vi, đã là hứa hẹn thì tự đặng phải thực hiện, nếu không truyền ra ngoài thì sau này làm sao cầm quân đánh trận được nữa?”
Cao Thiên Long kín đáo liếc nhìn Cao Dương một cái, Cao Dương trong phút chốc liền hiểu ngay.
Có những chuyện ngươi âm thầm làm là được rồi, cũng không cần phải thật thà như thế.
Cao Dương cúi người hành lễ, khiêm tốn nói: “Tổ phụ nói đúng, tôn nhi xin tiếp thu lời dạy bảo.”
Lữ Chấn nhìn gương mặt mang theo nụ cười của Cao Dương, sĩ diện có phần không treo nổi rồi.
Đám lão tướng Đại Càn họ vậy mà lại bị một thằng nhãi làm cho sợ hãi, cái này truyền ra ngoài thì họ còn làm sao lăn lộn ở Trường An được nữa?
Gã cố làm ra vẻ thản nhiên nói: “Thằng nhãi ngươi đúng là có chút thiên phú hành quân đánh trận, lão phu lại khảo sát ngươi thêm một câu nữa, nếu câu này ngươi trả lời ra được thì chuyện của ngươi với Hữu Dung xem như bỏ qua, nếu không thì ngày mai lập tức tới phủ lão phu.”
“Thế nào?”
Giọng nói trung khí dồi dào của Lữ Chấn truyền tới, trên mặt gã lộ ra một vệt tự tin.
Rõ ràng, câu hỏi này gã có mười phần nắm chắc.
Về phần những lời này gã cũng chỉ là nói nói mà thôi, hù dọa Cao Dương một chút, quy kết lại vẫn là vì sĩ diện.
Người đã già rồi, cái mặt này không bỏ nổi!
Tần Chấn Quốc, Triệu Phá Nô nhấp ngụm trà, không nói một lời. Mặc dù Lữ Chấn chưa cất lời, nhưng giao tình nửa đời người họ đã biết câu hỏi này là gì rồi.
Có điều, họ cũng muốn đập tan sự kiêu ngạo của Cao Dương.
Thằng nhãi này vậy mà dám trêu chọc họ có bị dọa sợ hay không, đúng là đảo lộn giang sơn rồi!
Cao Thiên Long nghe vậy cũng không mở lời.
Đoạn thời gian này Cao Dương phong độ đang lên cao, chính gọi là quá cứng dễ gãy, thế nên trong mắt ông việc đè nén thích đáng cũng không phải là chuyện xấu.
Thấy Cao Dương không mở lời, Lữ Chấn không khỏi ha ha cười lớn: “Thằng nhãi, sao thế? Đây là sợ rồi sao?”
Cao Dương ngước mắt lên, hắn tự nhiên không phải là sợ rồi.
Đã thích làm cục diện thì binh pháp ba mươi sáu kế chắc chắn phải nghiên cứu thấu đáo rồi, câu hỏi của Lữ Chấn hắn tuy biết không đơn giản nhưng cũng không sợ.
Chỉ là hắn nghe thấy lời của Lữ Chấn, liên tưởng tới một số thứ nên đang phân vân.
Cháu gái của gã tên là Hữu Dung?
Tên này hay đấy!
Hắn trong phút chốc liền nghĩ tới một thành ngữ: Biển rộng đón muôn sông, có lòng bao dung mới trở nên vĩ đại!
“Đứa tiểu tử ngươi sao lại ấp úng thế? Sợ là sợ, không sợ là không sợ, Lữ gia gia ngươi lẽ nào lại đi cười nhạo ngươi?”
Lữ Chấn trừng mắt, nhìn Cao Dương với vẻ mặt đầy bất mãn.
Cao Dương nhìn khuôn mặt hung thần ác sát thực sự không dám khen ngợi của Lữ Chấn.
Mặc dù hắn cảm thấy có đôi khi tắt đèn đi thì đều như nhau, vóc dáng mới là vương đạo, nhưng khuôn mặt cũng không thể quá mức coi thường được.
Đứa con gái do Lữ Chấn sinh ra, xác suất xinh đẹp và không xinh đẹp...
Cao Dương cảm thấy cần thiết phải tiến hành cân nhắc rủi ro nhất định.
“Lữ gia gia, ngài cứ nói đi, tiểu tử sẽ cố gắng hết sức để trả lời.” Cao Dương cuối cùng cũng lên tiếng.
Lữ Chấn lại không biết suy nghĩ trong đầu Cao Dương, bằng không chỉ riêng câu “biển rộng bao la, có dung nạp mới thành đại biểu” này thôi, ông đã ra tay diệt Cao Dương rồi.
“Hahaha, tốt lắm tiểu tử, đủ gan đấy!”
“Khá hơn lão tử của ngươi nhiều!”
Lữ Chấn cười lớn nói.
Cao Phong vẻ mặt đầy gượng gạo, đang yên đang lành, sao tự dưng lại công kích y rồi?
Hơn nữa người ta vẫn còn ngồi lù lù ở đây cơ mà!
Có phải là quá mức coi thường y rồi không!