Ta, Đệ Nhất Độc Sĩ, Nữ Đế Phải Gọi Là Diêm Vương Sống
Chương 96. Điểm Yếu Của Võ Chiếu, Muốn Cường Quốc, Trước Hết Diệt Vinh Thân Vương (2)
Võ Chiếu cũng không thèm để ý tới việc thất thái, nàng đột nhiên nhìn về phía Cao Dương không hiểu hỏi: “Đây là vì sao?”
“Dương mưu như thế, sao có thể làm cho Đại Càn đi tới diệt vong, làm cho trẫm có hiểm nguy tính mạng?”
“Cao Dương, ngươi có phải là phóng đại hậu quả rồi không?”
Võ Chiếu đôi mắt chấn động, trừng trừng nhìn thẳng Cao Dương.
Cao Dương vẻ mặt nghiêm túc nói: “Bệ hạ, loại chuyện này thần dù cho có một vạn cái gan cũng không dám đùa giỡn.”
“Đây tuyệt đối không phải là giật gân làm sợ người khác.”
“Bởi vì hiện tại hoàn toàn không thể tước phiên. Nếu muốn tước phiên, bất kể là Dương mưu hay Âm mưu thì nhất định phải có một tiền đề, đó chính là triều đình phải mạnh mẽ!”
“Triều đình phải có đủ quyền nói chuyện, bằng không cưỡng ép ra tay với phiên vương chẳng khác nào tìm tới con đường chết.”
“Phiên vương trong thiên hạ không phải kẻ ngu, Âm mưu thì còn dễ nói, Dương mưu vốn dĩ quang minh chính đại, ai cũng có thể nhìn ra được.”
“Một khi triều đình thế yếu, Bệ hạ dám dùng Dương mưu ra tay với phiên vương thì phiên vương trong thiên hạ liền dám dùng lấy cớ tổ tông chi pháp không thể thay đổi, Bệ hạ thất đức không xứng làm Thiên tử để liên hợp dấy binh!”
“Đến lúc đó, Đại Càn nhất định lầm than vô cùng, đi tới diệt vong tuyệt đối không phải là một câu nói suông.”
“Bệ hạ cảm thấy, hiện tại triều đình là mạnh hay yếu?”
Ùng!
Cùng với đoạn phát biểu nhẹ hẫng của Cao Dương, trong lòng Võ Chiếu đột nhiên dấy lên một luồng khí lạnh.
Nàng đã bỏ qua một chuyện.
Nếu như triều đình không đủ mạnh mẽ, phiên vương trong thiên hạ dựa vào cái gì mà ngoan ngoãn làm theo Dương mưu của ngươi?
Liên hợp làm phản, lập Hoàng đế mới, đây tuyệt đối không phải là một câu nói suông.
Bởi vì không phản kháng thì họ chính là miếng thịt trên thớt, nhiệm người chặt chém.
Nàng ghi nhớ một câu nói, Dương mưu trong thiên hạ bắt buộc phải dựa trên một tiền đề, triều đình phải binh nhiều tướng rộng, quốc khuất đong đầy!
Bằng không dựa vào cái gì mà đi theo con đường của ngươi?
Nhưng vấn đề tới rồi, triều đình hiện tại mạnh không?
Sắc mặt Võ Chiếu biến hoán, trong phút chốc liền nghĩ tới buổi bãi triều sáng nay.
Thượng Quan Uyển Nhi cũng như bừng tỉnh khỏi giấc mộng, sắc mặt khó coi.
Họ đều là những người thông minh, Cao Dương vừa điểm xuyết như thế là họ đã hiểu ra ngay.
Cao Dương tiếp tục nói: “Bệ hạ muốn móc tim móc phổi phiên vương thì phải giả vờ móc tim móc phổi với họ trước đã, quá mức vội vàng chỉ khiến tác dụng ngược.”
“Hiện tại triều chính không ổn định, nên nhẫn nại thì nhẫn nại.”
Hai cái móc tim móc phổi lại mang ý nghĩa hoàn toàn khác nhau.
Nhưng Võ Chiếu lại rơi vào suy nghĩ thâm trầm.
Nàng bắt buộc phải thừa nhận, đoạn phát biểu này của Cao Dương cực kỳ có lý.
Nàng hít sâu một hơi: “Theo Cao ái khanh thấy, trẫm hiện tại nên làm thế nào?”
Trước tiên xem xem chân đã.
Cao Dương lại không cẩn thận quét qua đôi chân đẹp của Võ Chiếu một cái, suýt chút nữa thốt ra thành lời.
Nhưng may mà kiềm chế lại được, bằng không cái tội đại bất kính chắc chắn là không chạy đằng nào rồi.
Cái vị Nữ đế này quá dụ dỗ người ta phạm tội rồi.
Võ Chiếu không tự nhiên khép khép chân lại, mặt mày lạnh băng.
Cái tên này hiện tại cậy vào độc kế của mình mà ngày càng quá trớn rồi!
Hiện tại dám nhìn, sau này liền dám sờ.
Thôi bỏ đi, vì Đại Càn, nàng tạm thời nhẫn nại một chút!
Cao Dương không động thanh sắc thu hồi ánh mắt: “Bệ hạ nên kìm nén cái ý nghĩ tước phiên lại, hiện tại bất kể là dùng thủ đoạn nào tước phiên thì đều là hành vi không khôn khéo.”
“Chỉ có Đại Càn trở nên mạnh mẽ, Bệ hạ nắm giữ quyền nói chuyện tuyệt đối thì phiên vương chỉ cần trở tay là diệt, Bệ hạ nên cân nhắc có lẽ là chế độ thay thế phiên vương!”
“Hơn nữa, ngoài việc Đại Càn mạnh lên ra, thần còn có vô số diệu kế có thể giúp Bệ hạ trừng phạt sáu nước.”
Cao Dương vẻ mặt đầy tự tin.
Cái này cũng không phải do hắn chém gió, hắn thực sự chưa từng tung ra thủ đoạn nào nhắm vào sáu nước cả!
Võ Chiếu tự động thay thế cái diệu kế mà Cao Dương nói thành độc kế.
Trong lòng nàng cũng vô cùng tò mò, đối với thương gia, phiên vương trong nước mà đã tâm đen tay độc thế này rồi thì nếu đối đãi với địch quốc thì còn có độc kế kinh thiên động địa nào nữa?
Trong lòng Võ Chiếu có chút mong chờ.
Nhưng đúng như lời Cao Dương nói, việc cấp bách hiện tại của nàng chính là ổn định triều chính.
Bằng không Cao Dương cũng chẳng có đất dụng võ.
“Cao Dương, ngươi cảm thấy nguyên nhân triều chính không ổn định nằm ở đâu?”
Võ Chiếu hơi suy tư, ngón tay như có như không gõ gõ lên mặt bàn.
Thượng Quan Uyển Nhi cũng ngước mắt nhìn về phía Cao Dương.
Cao Dương hầu như không cần suy nghĩ: “Nằm ở Vinh Thân vương!”
“Bệ hạ nếu muốn khai sáng vương đồ bá nghiệp, tước phiên vương Đại Càn, trừng phạt sáu nước, thành tựu danh tiếng Thiên cổ Nữ đế thì việc đầu tiên chính là làm thịt Vinh Thân vương!”
Một câu thốt ra.
Dù cho là Võ Chiếu cũng không ngờ tới Cao Dương lại trực tiếp đến mức này.
“Vinh Thân vương là tam triều nguyên lão của Đại Càn ta, vị cao quyền trọng, lại được khen ngợi là đệ nhất dũng sĩ Đại Càn, cả đời giết vô số phản tặc, lập nên hách hách công lao cho Đại Càn, ngươi bảo trẫm giết Vinh Thân vương, cái tâm này có thể diệt đấy!”
Võ Chiếu sắc mặt lạnh băng nói.
Cao Trường Văn dù cho tâm có lớn đến đâu thì trên trán gã cũng rịn ra một lớp mồ hôi lạnh.
Gã nghĩ tới việc Cao Dương chê chôn tờ giấy trong bụng cá, cáo kêu quá rắc rối mà còn có phương pháp khác.
Cái phương pháp khác này, lẽ nào là muốn mượn hoàng quyền chơi chết Vinh Thân vương sao?
Gã không dám lên tiếng.