Ta, Đệ Nhất Độc Sĩ, Nữ Đế Phải Gọi Là Diêm Vương Sống

Chương 97. Kẻ Ác Tố Cáo Trước, Đi Đường Của Hắn, Khiến Hắn Hết Đường Đi

Nhưng Cao Dương vẻ mặt bình thản: “Hôm nay thần ở trong phủ, tình cờ nghe nói sáng nay Bệ hạ dùng thủ đoạn phi thường để cứu tế thiên tai, Vinh Thân vương cùng mười ba vị ngự sử dâng tấu phản đối, thậm chí đe dọa muốn đâm đầu chết ở Kim Loan điện, trong đó Thừa tướng cùng một đám quan lại cũng kiên quyết phản đối.”

“Ngự sử phản đối là chuyện bình thường, nhưng tuyệt đối không nên là Vinh Thân vương kéo theo mười ba vị ngự sử hạch tấu!”

“Thân là Phụ chính Thân vương của Đại Càn, triều đình, quân đội đều nắm đại quyền trong tay, lại móc nối với Ngự Sử Đài, công khai đối đầu với Bệ hạ giữa chốn đông người, đây vốn dĩ chính là con đường tìm tới cái chết.”

“Vinh Thân vương có lẽ hiện tại không có phản tâm, nhưng Bệ hạ nếu không nhanh chóng tiêu diệt Vinh Thân vương thì sau này tất sẽ tấc bước khó đi, càng đừng nói tới việc biến pháp cường quốc.”

Một đoạn phát biểu đánh thẳng vào tim Võ Chiếu.

Nàng bắt buộc phải thừa nhận, lời của Cao Dương chính là mối lo của nàng.

Vinh Thân vương đại quyền trong tay, từ việc nổi giận giả bệnh không lên triều, cho tới việc phát nạn sáng nay, Ngự Sử Đài, Thừa tướng cùng một đám đại thần liên tục phụ họa.

Điều này đã đe dọa tới hoàng quyền, lại càng làm nàng tràn ngập sự bất mãn.

Đúng như Cao Dương đã nói, Vinh Thân vương có lẽ hiện tại không có ý phản, nhưng muốn biến pháp cường quốc tước phiên, thậm chí thành tựu thiên cổ bá nghiệp!

Triều đình Đại Càn liền chỉ được phép có một giọng nói, đó chính là nàng Võ Chiếu!

Đôi mắt phượng của Võ Chiếu lạnh lẽo, u u nói: “Trẫm làm sao mà không biết, nhưng Vinh Thân vương quyền khuynh triều dã, không chỉ bản thân võ nghệ cao cường mà bên cạnh còn có rất nhiều hộ vệ, muốn giết gã nói chi là dễ?”

“Chuyện này không thể một sớm một chiều mà thành, bắt buộc phải cẩn trọng từng chút một, bằng không một khi thất bại, hậu quả không thể lường nổi.”

“Để trẫm suy nghĩ thêm đã.”

Nhưng Cao Dương lại đột nhiên đứng vung dậy.

Động thái này trong phút chốc liền làm cho Võ Chiếu lộ ra ánh mắt mờ mịt không hiểu.

Cao Dương vẻ mặt tràn ngập đại nghĩa hướng về phía Võ Chiếu cúi gập người hành lễ: “Thần Cao Dương bất tài, sớm đã tính tới việc Bệ hạ sẽ ra tay với Vinh Thân vương.”

“Thần đã chuẩn bị sẵn cho Bệ hạ hàng trăm diệu kế, tập hợp ám sát, độc sát, chém sát, hãm hại, ô uế, giăng bẫy, hố hại vào làm một, kế kế đều có thể lấy trực tiếp tính mạng của Vinh Thân vương, gã chạy thần đuổi, gã chắp cánh cũng khó mà bay nổi!”

Bên trong nhã gian.

Võ Chiếu vẻ mặt kỳ quặc, nàng không nhịn được hỏi một câu: “Bao nhiêu?”

Cao Dương khẳng định đưa ra câu trả lời nói: “Thần tài thô học thiển, không nhiều, cũng chỉ hơn trăm cái diệu kế mà thôi.”

Thượng Quan Uyển Nhi nhìn Cao Dương vẻ mặt đầy khiêm tốn, trực tiếp ngoảnh đầu đi nơi khác.

Hơn trăm cái độc kế mà cái này cũng gọi là tài thô học thiển sao?

Nếu là người khác nói có hơn trăm cái độc kế, Thượng Quan Uyển Nhi chắc chắn là ôm thái độ hoài nghi, nhưng nếu là Cao Dương, nàng mảy may không hề hoài nghi, hắn thực sự có!

Có những người chỉ cần đứng ở đó thôi là hắn đã là một cái thẩm quyền trong lĩnh vực đó rồi, Đại Càn bàn về độc, không ai có thể qua mặt được Cao Dương.

“Nói ra nghe xem nào.”

Võ Chiếu nheo mắt, chậm rãi cất lời, nàng cực kỳ có hứng thú.

Đúng như lời Cao Dương nói, nàng muốn làm cho Đại Càn mạnh lên, khai sáng một bờ cõi bá nghiệp thì bắt buộc phải diệt trừ Vinh Thân vương.

Bất luận Vinh Thân vương có phản tâm hay không, gã đều đe dọa nghiêm trọng tới hoàng quyền!

Đã là Phụ chính Đại thần, nếu không biết tiến lùi hợp lý thì đây chính là con đường tìm tới cái chết.

Hơn nữa từ việc Vinh Thân vương giả bệnh gây áp lực cho nàng, cho tới việc phát nạn tại buổi bãi triều sáng nay, có phản tâm hay không thực sự rất khó nói.

“Bệ hạ chờ chút, để thần tìm xem.”

Nói rồi, Cao Dương từ trong ngực móc ra những chiếc lọ lọ hũ hũ lấy từ tay Cao Trường Văn lúc trước, lần lượt đặt lên mặt bàn.

Võ Chiếu nhấc một lọ trong đó lên, tò mò nhìn về phía Cao Dương: “Đây là vật gì?”

Cao Dương ánh mắt nhìn qua, lập tức giải thích: “Bệ hạ đúng là tuệ nhãn thức châu, đây chính là Kỳ Dâm Hợp Hoan Tán, thuộc hàng xuân dược liệt tính thượng hạng.”

Võ Chiếu tức thì đặt nó xuống, lại nhấc lọ thuốc màu xanh bên cạnh lên: “Cái này thì sao?”

“Đây chính là Đại Lực Phun Xạ Vương, uống vào xong là biến thành chiến sĩ phun xạ, kết hợp với Kỳ Dâm Hợp Hoan Tán thì kham xưng là tuyệt phối.”

“Thần và con trai Võ Thành của Vinh Thân vương có xích mích, trước đó liền muốn bỏ hai loại thuốc này vào rượu của Võ Thành để xem gã làm trò hề.”

“Tuy nhiên Bệ hạ đã muốn ra tay với Vinh Thân vương thì thần cũng không cần phiền phức nữa rồi.”

Võ Chiếu tức thì đặt lọ thuốc xuống, trên khuôn mặt tuyệt mỹ xuất hiện một mảng không tự nhiên.

Thượng Quan Uyển Nhi cũng vẻ mặt đầy cảm động.

Kỳ Dâm Hợp Hoan Tán cộng thêm Đại Lực Phun Xạ Vương, trong đầu hai người dường như xuất hiện một mảng hình ảnh.

Một bên là dục vọng thiêu đốt thân thể, một bên là bụng dạ sông cuộn biển gầm.

Sắc mặt Võ Chiếu phát trắng.

Nàng thừa nhận, nàng - một thế hệ Nữ đế đã bị Cao Dương làm cho buồn nôn tới nơi rồi.

Thượng Quan Uyển Nhi cũng là một mảng sợ hãi sau đó, nếu không phải nàng là người bên cạnh Nữ đế thì Cao Dương sẽ đối phó với nàng thế nào?

Thực sự nếu bỏ cho nàng hai loại thuốc này thì nàng ước chừng chỉ có thể đâm đầu chết.

“Ngươi lúc nào cũng mang theo những thứ này trên người sao?” Võ Chiếu kinh ngạc, chỉ vào vô số cái lọ trước mặt.