Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Xem bộ dạng run rẩy này, chắc hẳn con rắn nhỏ đã bị Liễu Kim dọa cho khiếp vía rồi.
Liễu Kim ngẫm nghĩ một hồi rồi cũng hiểu ra. Tuy hắn không có ý định giết nó — dù sao vừa mới trấn lột bảo vật của người ta xong mà còn đòi tận diệt thì quá thất đức, Liễu Kim tuy vô sỉ nhưng vẫn có giới hạn lương tâm. Thế nhưng, vì lỡ buông lời hăm dọa quá đà nên con rắn này mới nghĩ xiên xẹo, sợ bị đem đi nấu cao.
Dù vậy, sai có cái hay của sai, đứa đàn em mạnh mẽ tự dẫn xác đến cửa thế này, không nhận thì phí của giời.
— Muốn theo ông đây à? Mi có biết ông đây là ai không? Tự thấy mình đủ tư cách làm đệ tử của ta chắc? — Liễu Kim giả bộ thâm sâu khó lường, mặt lộ vẻ khinh khỉnh của bậc cao nhân.
Con rắn nhỏ uất ức nhưng vẫn cúi đầu đáp:
— Thượng tiên pháp lực vô biên, rủ lòng thương xót, tiểu yêu ngoài cái mạng này ra cũng chẳng còn gì khác để báo đáp. Nguyện làm trâu ngựa cho ngài.
— Thôi thôi, đừng có trưng cái bộ mặt đáng thương đó ra, to xác thế kia mà không biết ngượng à. Nhưng muốn ông đây tin tưởng, mi biết quy tắc giang hồ phải làm gì rồi chứ? — Liễu Kim bình thản mở lời, tay vân vê viên đá.
Con rắn nhỏ im lặng giây lát, ánh mắt đấu tranh dữ dội, rồi cuối cùng cũng há miệng phun ra một luồng hồng quang rực rỡ. Luồng sáng bay đến lơ lửng trước mặt Liễu Kim rồi hiện nguyên hình, hóa ra là một viên nội đan đỏ rực như máu, to bằng quả trứng gà, tỏa ra năng lượng thuần khiết, kỳ lạ là bên trong không hề có chút tà khí hay oán niệm nào. Đây là kết tinh tu luyện mấy trăm năm của nó.
— Thượng tiên, quy tắc tôi hiểu. Chỉ cầu Thượng tiên nương tay, tiểu yêu tu luyện thực sự không dễ dàng, mấy trăm năm nay vất vả lắm mới ngưng tụ được viên đan này...
— Được rồi, đừng có lải nhải nữa. Cái hạng tiểu yêu như mi mà ông đây thèm dùng đến cấm chế chắc? Chỉ là thử xem thành ý của mi đến đâu thôi, giờ xem ra mi cũng khá biết điều đấy.
Liễu Kim mỉm cười, phẩy tay một cái thật ngầu, viên nội đan đỏ rực lập tức bay ngược trở lại miệng con rắn.
— Xem chừng mi cũng sắp hóa Giao rồi, động vào nội đan sẽ ảnh hưởng đến căn cơ, hỏng việc lớn của mi. Ông đây cũng không phải hạng người tuyệt tình, cấm chế thì miễn đi. Ta dùng đức để phục người. Cứ để xem thái độ sau này của mi thế nào, nếu dám bằng mặt không bằng lòng thì chẳng cần cấm chế làm gì, ông đây trực tiếp rút gân lột da, lấy nội đan nấu cao toàn tính luôn.
Con rắn nhỏ mừng rỡ như chết đi sống lại, vội vàng nuốt chửng viên đan vào bụng rồi dập đầu rối rít cảm ơn:
— Đa tạ Thượng tiên! Thượng tiên đúng là Bồ Tát sống! Tiểu yêu xin thề trung thành tuyệt đối!
Liễu Kim lại ngoắc tay, viên đá dưa hấu bay lên, thu nhỏ lại rồi nằm gọn trong lòng bàn tay. Giải trừ được trấn áp, nguyên thần của con rắn khổng lồ nhập lại vào xác. Lần này nó không dám hó hé hay phản kháng gì nữa, ngoan ngoãn cuộn tròn lại, dùng đôi mắt to tướng nhìn Liễu Kim đầy vẻ phục tùng.
Liễu Kim thu viên đá vào túi, bảo:
— Mi biến nhỏ lại được không? To thế này đi lại vướng víu lắm.
Con rắn gật đầu lia lịa, thân hình hộ pháp vặn vẹo một hồi, xương cốt kêu răng rắc rồi thu nhỏ lại chỉ còn cỡ nửa mét, to bằng ngón chân cái, trông ngang ngửa với hình dáng con rắn cỏ bình thường. Phải công nhận, sau khi thu nhỏ, vẻ ngoài của nó trông đần thối và khá là dễ thương, vô hại.
Liễu Kim đưa tay ra, con rắn nhỏ trườn lên rồi nằm gọn trên tay cậu, quấn quanh cổ tay như một chiếc vòng.
— Mi cũng có chút bản lĩnh, lại biết nhìn xa trông rộng. Sau này cứ đi theo ông đây, đến lúc mi độ kiếp hóa Rồng, ông đây sẽ hộ pháp cho mi, bảo đảm không bị sét đánh chết.
Đôi mắt con rắn nhỏ sáng rực lên hi vọng, nó gật đầu lia lịa, còn dụi dụi cái đầu nhỏ vào tay Liễu Kim đầy nịnh bọt.
Liễu Kim vô cùng mãn nguyện. Kèo này đại thắng! Vừa có bảo bối, vừa tăng được hai loại năng lực, lại còn thu thêm được một thằng đàn em mạnh mẽ.
Cái mụ áo xanh kia chẳng lẽ có tướng vượng phu? Nhưng mình có phải chồng mụ đâu nhỉ?
Thôi kệ, cứ để mụ tiếp tục dẫn đường, mấy cái lợi lộc này càng nhiều càng tốt, lòng tham của con người là vô đáy mà.
Thân hình Liễu Kim vọt lên khỏi đáy hồ, nhờ dòng nước đẩy trợ lực mà tốc độ nhanh đến mức không tưởng như tên lửa đạn đạo.
Kỹ năng Khống Thủy hiện tại điểm kinh nghiệm đã lên tới 780. Dù hệ thống chưa báo Tiểu thành nhưng với con số khủng khiếp này, khả năng điều khiển nước của cậu đã tăng vọt, di chuyển dưới nước chẳng khác gì Hải Vương, tùy tâm sở dục.
Chỉ trong chớp mắt, Liễu Kim đã vọt ra khỏi đầm nước, lộn một vòng trên không trung rồi hạ cánh vững chãi xuống bờ.
Hồ Bát Gia vẫn đang đứng bên bờ đầm, tay cầm đống quần áo của hắn. Liễu Kim mỉm cười nhìn ả:
— Chị gái, làm phiền chị cầm đồ lâu rồi.
Thấy Liễu Kim đi lên bình an vô sự, nữ tử áo xanh nheo mắt đánh giá hắn từ đầu đến chân. Khi nhìn thấy con rắn nhỏ màu đen đang quấn trên cổ tay hắn, ánh mắt ả bỗng khựng lại, đồng tử co rút.
— Cậu... không sao chứ? Con Âm Mãng đâu? — Ả hỏi, tay lén lút thủ thế chuẩn bị động thủ nếu có biến.
— Sao là sao? Chẳng phải có chị bảo kê cho tôi đó sao, đứa nào dám đụng vào tôi? — Liễu Kim cười chân chất, rùng mình một cái vận công, nước trên người bắn ra sạch sẽ, da dẻ khô ráo ngay lập tức rồi bắt đầu mặc quần áo.
— Con rắn này... — Hồ Bát Gia chỉ vào cổ tay hắn, đầy nghi hoặc.
— À, đàn em mới thu nhận của tôi đấy. Chị không biết đâu, tôi vừa xuống nước nhắc tên Hồ Bát Gia uy danh lẫy lừng một cái là con rắn này lập tức sợ run người, ngoan như cún. Nó hâm mộ chị lắm, cứ nhất quyết đòi đi theo tôi bằng được để có cơ hội gặp thần tượng. Tôi từ chối mãi không được nên đành miễn cưỡng nhận vậy. Chị đúng là oai thật đấy, chỉ cần cái danh thôi đã đủ uy trấn tứ phương, khiến yêu ma quỷ quái phải cúi đầu rồi.
Liễu Kim vừa cài khuy áo vừa trưng ra bộ mặt đầy thán phục và ngưỡng mộ giả tạo.
Hồ Bát Gia im lặng.
Thằng ranh này không bốc phét thì chết à? Bà đây có uy danh thế nào chẳng lẽ bà không tự biết sao? Con Âm Mãng kia nổi tiếng hung hăng, đời nào chịu phục chỉ vì một cái tên?
Ả bắt đầu cảm thấy thằng nhóc này thật thâm sâu khó lường. Lại còn trò Cáo mượn oai hùm, đây rõ ràng là nó đang thị uy với mình, cảnh cáo mình đừng có giở trò thì có.
— Chị gái, mục tiêu tiếp theo là ai đây? Em bắt đầu thấy nghiện cái trò này rồi, chơi tiếp đi! Đang vui! — Liễu Kim nhìn nữ tử áo xanh bằng ánh mắt mong chờ như trẻ con đòi quà.
Ả im lặng hồi lâu, tính toán thiệt hơn, cuối cùng cũng mở lời:
— Trong Quỷ Uyên này thực ra không có nhiều kẻ thực sự lợi hại đến mức cậu phải ra tay. Ngoại trừ con rắn này ra thì đáng gờm nhất chính là Quỷ Uyên Vương. Lúc còn sống ông ta là một Vương gia hoàng tộc, chết rồi có ngàn vạn chiến binh hộ vệ, chiếm giữ long mạch tốt nhất Quỷ Uyên, cực kỳ lợi hại. Nhưng ông ta đang hợp tác với sư phụ cậu rồi, cậu chắc không định đi trêu chọc ông ta phá hỏng đại sự đấy chứ?
— Không cần, tìm đứa nào tầm trung, hạng hai hạng ba là được rồi. Tôi là tôi thích nhất cái trò bắt nạt kẻ yếu đấy, an toàn mà lại vui. Chị gái, chị đừng bảo là chơi không nổi nhé? — Liễu Kim yếu ớt hỏi một câu khích tướng.
Khóe miệng Hồ Bát Gia giật giật.
Mẹ kiếp chứ chơi không nổi. Bà đây là không muốn chơi với thằng điên như cậu nữa thì có!
Ả cứ ngỡ là trêu đùa được thằng nhóc này, mượn đao giết người, ai ngờ nó lại chơi chiêu giả heo ăn thịt hổ, nuốt trọn con mồi? Hừ, muốn chơi chứ gì, để xem cậu có bao nhiêu bản lĩnh.
Đảo mắt một vòng, nữ tử áo xanh mỉm cười quyến rũ:
— Đi, ta đưa cậu đến chỗ tiếp theo. Chỗ này đảm bảo cậu sẽ thích.
Ả tóm lấy Liễu Kim, bay vút đi lần nữa. Lần này bay hơi xa, xuyên qua mấy ngọn núi, khoảng năm sáu phút sau thì dừng lại trước một khe nứt lớn tối om.
Sau khi tiếp đất, nữ tử áo xanh chỉ tay xuống dưới bảo:
— Em trai ngoan, bên dưới này là một ngôi mộ cổ, bên trong chôn cất một vị Tướng quân người Mãn thời Đại Thanh. Lúc còn sống ông ta kiêu dũng thiện chiến, giết người như ngóe, cực kỳ hung tàn và nóng tính. Cậu có dám trêu ông ta không?
— Ồ, tướng quân Bát Kỳ à? Thú vị đấy. — Liễu Kim cười, vỗ vỗ đầu con rắn nhỏ trên tay: — Tiểu Hắc, đi, lôi lão ta ra đây cho anh.
Con rắn nhỏ nhận lệnh, trườn khỏi tay Liễu Kim, hóa thành cự xà dài hai mươi mét, lao thẳng xuống khe nứt.
Hồ Bát Gia cạn lời:
— Cậu không tự xuống à? Sao lại sai bảo người khác?
Liễu Kim thản nhiên đáp, châm một điếu thuốc tưởng tượng:
— Tôi có đàn em xịn mà, tội gì không dùng. Làm đại ca phải biết giữ giá chứ. Để nó nếm trải cảm giác thú vị của trò Cáo mượn oai hùm một chút cho biết mùi đời.
Hồ Bát Gia câm nín.
Chỉ một lát sau, mặt đất rung chuyển, con rắn khổng lồ bò ra, miệng ngậm một bóng người đang giãy giụa. Đến trước mặt Liễu Kim, nó nhả người đó ra phịch xuống đất rồi dựng thân mình lên, lạnh lùng nhìn đối phương đe dọa.
— Khốn kiếp! Đứa nào dám động đến bản tướng quân!
Vừa bị nhả ra, bóng người kia đã lải nhải một tràng tiếng Mãn Châu, ngữ khí vừa nhanh vừa gắt, có vẻ đang rất tức giận. Sau đó, hắn nhìn thấy nữ tử áo xanh thì ngẩn ra, lắp bắp nói bằng thứ tiếng Hán lơ lớ không mấy thành thạo:
— Bát... Bát gia... sao ngài lại ở đây?
Liễu Kim quan sát đối thủ: Một bộ giáp trụ đầy mình, tóc tết đuôi sam đặc trưng thời Thanh, thân hình vạm vỡ như gấu, đúng chất một tráng hán phương Bắc. Nhưng khuôn mặt lại khô héo như xác ướp, đôi mắt đỏ rực, răng nanh sắc nhọn chìa ra ngoài, lộ rõ vẻ hung ác của một con Cương Thi ngàn năm.
— Em trai ta muốn tìm ông tâm sự. — Hồ Bát Gia dứt khoát lôi Liễu Kim ra làm bia đỡ đạn, phủi sạch trách nhiệm.
Tướng quân người Mãn nhìn Liễu Kim, giọng điệu trở nên lạnh lẽo, sát khí đằng đằng:
— Ngươi là hạng người phương nào? Muốn chết sao?
— Người đến để tỉ thí võ nghệ với ông. — Liễu Kim nhe răng cười thân thiện.
— Hừ, thằng nhóc miệng còn hôi sữa, có tư cách gì đòi so tài với bản tướng quân? Ta từng chém vạn người trên sa trường đấy! — Lão tướng quân đầy vẻ khinh miệt, định đứng dậy rút kiếm.
Liễu Kim liếc mắt ra hiệu cho con rắn khổng lồ.
Con rắn lập tức hiểu ý, quất mạnh cái đuôi to tướng một cái.
Bốp!
Cú quất như trời giáng đánh văng lão tướng quân đi xa mười mấy mét, đập vào vách đá rồi ngã rầm xuống đất, xương cốt kêu răng rắc, không lết dậy nổi.
Tướng quân ngẩn người: Chơi bẩn!
[Ting! Trêu chọc thành công, Sát Khí +90 cho bạn.]
Liễu Kim sướng rơn:
Vãi chưởng, quả nhiên có đàn em đi cày điểm hộ sướng thật! Cảm ơn Đại ca hệ thống!
— Chà chà, thân thủ cũng cứng cáp đấy chứ, Cương Thi mình đồng da sắt có khác, thế mà chưa tan xác cơ à. — Liễu Kim tiến lại gần, cười nham nhở.
Tướng quân điên tiết gào lên, cố ngóc đầu dậy:
— Con yêu xà kia thật đáng chết! Dám đánh lén! Đợi Vương gia tới, nhất định sẽ bắt nó phải trả giá!
Liễu Kim cầm thanh Phá Vân Đao, vỗ vỗ mặt lưỡi đao lạnh ngắt vào má lão tướng quân:
— Ông định bắt ai trả giá cơ? Nói to lên xem nào?
Tướng quân trừng mắt nhìn Liễu Kim, uất nghẹn không nói nên lời.
[Ting! Trêu chọc thành công, Sát Khí +90 cho bạn.]
— Quên chưa bảo ông, con yêu xà này là đàn em ruột của tôi, nợ của nó cứ tính lên đầu tôi đây này. Nhưng giờ thì bàn chuyện chính đi, tôi muốn tỉ thí võ nghệ công bằng với ông.
Liễu Kim nói một cách cực kỳ nghiêm túc, như thể mình là quân tử.
Lão tướng quân cố cử động nhưng phát hiện xương sống đã bị cú quất lúc nãy làm gãy vụn, hoàn toàn bất lực, uất ức gào lên:
— Ta đã không thể cử động, tỉ thí kiểu gì? Ngươi là đồ vô liêm sỉ!
— Dễ mà, ông cứ nằm im đấy làm bao cát, tôi chém. Xem ông đỡ được mấy nhát.
Liễu Kim cười toe toét, kề thanh Phá Vân Đao sắc lẹm vào ngay cổ lão tướng quân.
Tướng quân câm nín.
[Ting! Trêu chọc thành công, Sát Khí +99 cho bạn.]
[Ting! Chúc mừng Sát Khí của bạn đã đạt mức Tiểu Thành.]