Ta Thật Sự Không Muốn Gây Chuyện Đâu!

Chương 24. XEM CÁI MỊA GÌ MÀY ĐÃ LÀM KÌA

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Sát Khí đạt mức Tiểu Thành rồi sao?

Nghe thấy tiếng thông báo, Liễu Kim có chút ngỡ ngàng. Năng lực đầu tiên cậu nhận được vốn là Khống Thủy, vậy mà cái trò bơi lội đó còn chưa đạt mức Tiểu Thành, Sát Khí lại sau mà đến trước, vượt mặt lên trên rồi?

Ừm, để xem tiêu chuẩn của Tiểu Thành là gì nào. Liễu Kim tập trung cảm nhận luồng Sát Khí cuồn cuộn trong người.

Sát Khí: 1114.

Kinh nghiệm đã phá mốc một nghìn rồi? Nhanh thật sự!

Ý nghĩ vừa nảy ra, cậu lại thấy cũng hợp lý. Dù sao Khống Thủy cậu mới chỉ trêu được thủy quỷ Dương Kiều và cự xà, còn Sát Khí thì trêu đủ loại: từ quỷ binh, quỷ thi cho đến cự xà và lão tướng quân người Mãn. Đặc biệt là vụ cự xà và lão tướng quân, điểm kinh nghiệm nhận được toàn là kịch trần (Max ping). Cứ đà này, vượt qua Khống Thủy cũng chẳng có gì lạ.

Liễu Kim cũng hiểu ra tiêu chuẩn của Tiểu Thành là phá mốc 1000 điểm. Đại Thành chắc phải gấp vài lần, còn Viên Mãn chắc chắn là một con quái vật ngốn điểm kinh nghiệm khủng khiếp rồi.

Thôi kệ chuyện xa xôi, cứ xem cái lợi trước mắt đã. Sát Khí ở mức Tiểu Thành lập tức mang lại cho Liễu Kim một cảm giác hoàn toàn khác biệt. Đó là một sự thay đổi về chất.

Trước đây, Sát Khí chỉ có thể gia trì lên tay chân hoặc đao kiếm để tăng lực công kích vật lý. Còn bây giờ, Sát Khí có thể thoát khỏi cơ thể để tấn công tầm xa như kiếm khí, thậm chí có thể bao phủ toàn thân tạo thành một lớp Hộ Thể Sát Khí đỏ rực, tăng mạnh khả năng phòng ngự và kháng phép cho hắn.

Phê vãi chưởng!

Theo thiết lập trong truyện kiếm hiệp thì đây là một bước nhảy vọt từ cao thủ Hậu Thiên lên thẳng cảnh giới Tiên Thiên rồi còn gì. Tiểu Thành mà đã trâu bò thế này, nếu đạt tới Đại Thành chẳng lẽ có thể rút đao chém đứt dòng nước, một đao xẻ đôi ngọn núi sao?

Lòng sướng rơn, Liễu Kim nhìn lão tướng quân người Mãn đang nằm bẹp dí, tiếp tục nở nụ cười nham nhở:
— Thấy ông không cử động được, tôi cũng ngại mang tiếng bắt nạt người già. Hay là thế này, để tôi chém ba đao, chém không chết thì coi như tôi thua, tha cho ông một mạng, thấy sao?

— Thấy cái mịa gì mà thấy! — Lão tướng quân vừa kinh vừa giận, nghiến răng nghiến lợi.

Cái lời vô sỉ như vậy mà thằng ranh này cũng nói một cách đường hoàng như thật được? Đã chém thì còn gì là sống nữa? Đúng là vô liêm sỉ đến cực điểm!

[Ting! Trêu chọc thành công, Sát Khí +99 cho bạn.]

Lại tới rồi, Sát Khí tiếp tục tăng trưởng, hướng về phía Đại Thành mà tiến bước. Liễu Kim thầm nhủ:
Cảm ơn đại ca hệ thống, cứ tiếp tục phát huy nhé!

— Tốt, nếu ông đã im lặng đồng ý thì tôi xin phép chém trước một nhát lấy thảo. — Liễu Kim nghiêm túc giơ cao thanh đao lên.

— Chờ đã! Ta đồng ý lúc nào? Ta chưa hề đồng ý nhé! Đừng có ngậm máu phun người! — Lão tướng quân kinh hồn bạt vía, vội vàng phản bác.

Liễu Kim coi như điếc không nghe thấy, vận Sát Khí đỏ rực lên lưỡi đao, vung tay chém thẳng vào đùi lão.

Keng!

Một tiếng kim loại va chạm chát chúa vang lên kèm theo những tia lửa bắn tung tóe. Cú chém này Liễu Kim dùng lực rất mạnh. Thế nhưng bộ giáp hoàng kim của lão tướng quân cũng rất cứng, hoàn toàn không bị xuyên thủng, chỉ để lại một vết xước trắng mờ!

Lão tướng quân: "..."
Hú hồn chim én!

[Ting! Trêu chọc thành công, Sát Khí +99 cho bạn.]

— Bát gia, Bát gia cứu mạng! — Lão tướng quân hoảng loạn, quay sang nhìn nữ tử áo xanh cầu cứu như chết đuối vớ được cọc.

Lão nhận ra mình gặp phải hạng "vừa hâm vừa lầy" rồi. Đừng nhìn bây giờ không sao, ngộ nhỡ thằng ranh này chém trúng cổ hay mắt thì đời lão coi như tan nát, hồn phi phách tán.

Hồ Bát Gia giật giật khóe miệng, chẳng biết nói gì cho phải. Chẳng lẽ lại bảo lão tướng quân rằng chính bà đây cố tình dắt cái gã ôn thần này tới để mượn tay giết người? Ngại chết đi được! Hay là cứ để mặc cho thằng nhóc này chém chết lão luôn đi cho rảnh nợ, đỡ lọt tai tiếng làm tổn hại danh dự của bà?

— Ái chà, cái chân cứng phết nhỉ, chém không đứt. Không được không được, đao sau tôi phải chém vào cổ mới được. Chỗ đó chắc mềm hơn. — Liễu Kim lộ vẻ mặt không hài lòng, rồi chĩa thanh Phá Vân Đao lạnh ngắt thẳng vào yết hầu lão tướng quân.

— Đừng đừng đừng! Có gì từ từ nói! Tôi phục rồi, tôi nhận thua! Tôi bằng lòng bỏ tiền chuộc thân, đại ca tha mạng! — Lão tướng quân lúc này sợ thật rồi, mặt cắt không còn giọt máu (nếu có).

Dù đã chết thành cương thi nhưng cổ vẫn là điểm yếu chí mạng. Thanh đao kia cũng chẳng phải hàng thường, lại còn được tẩm Sát Khí đỏ lòm, nếu một đao hạ xuống, đầu chắc chắn sẽ lăn lóc như quả bóng, nghĩ thôi đã thấy rợn người.

— Chuộc thân? Ông nghèo rớt mồng tơi thế này lấy gì mà chuộc? — Liễu Kim cười khẩy hỏi.

Lão tướng quân vội đáp:
— Trong mộ thất của ta có chôn theo mười hòm vàng bạc châu báu lớn, tất cả đều cho cậu hết! Chỉ xin tha cho cái mạng già này!

— Xì, tôi cứ tưởng có bảo bối gì ngon lắm. Mấy thứ vật ngoài thân tầm thường đó tôi không thèm. Tôi là người tu hành, coi tiền bạc như phù du. — Liễu Kim lắc đầu, vẻ mặt đầy sự khinh bỉ và thanh cao giả tạo.

Lão tướng quân hoàn toàn câm nín. Năm xưa lão vào sinh ra tử, đánh trận cả đời, rồi thì tham ô hối lộ, ăn bớt ăn xén quân lương, chắt bóp từng đồng mới gom góp được mười hòm gia sản kếch xù đó. Vậy mà thằng ranh này dám bảo không thèm? Đây rõ ràng là sỉ nhục cuộc đời oanh liệt lúc còn sống của lão!

— Thế bạn muốn cái gì? — Lão tướng quân uất ức hỏi.

Liễu Kim khoái chí:
— Sao? Tôi muốn gì ông cũng có à? Thế tôi muốn ông chửi cái vị Vương gia kia vài câu cho tôi nghe chơi, ông có dám không?

Lão tướng quân: "..."
Mày muốn tao chết nhanh hơn à?

— Nhìn cái bộ dạng nhát như cáy của ông kìa, chẳng vui gì cả. — Liễu Kim trưng ra bộ mặt thất vọng não nề.

Lão tướng quân dù giận nhưng không dám nói gì.
Cậu coi việc chém ta là trò đùa đấy à? Đồ ranh con, nếu không phải bị con yêu xà khốn kiếp kia đánh lén gãy xương sống thì ta đã cho cậu biết thế nào là 'vui' rồi!

[Ting! Trêu chọc thành công, Sát Khí +99 cho bạn.]

Vãi thật! Câu nói này mà cũng khiến lão già này tức đến mức đó sao? Chà chà, tướng quân cũng có cá tính đấy, lòng tự trọng cao ngút trời. Liễu Kim thầm đắc ý.

— Hay là thế này đi, tôi thấy ông vừa nhát lại vừa nghèo, cũng tội nghiệp quá. Hai đao còn lại tôi đại từ đại bi miễn cho. Ông bảo ông có mười hòm vàng bạc đúng không?

Liễu Kim quay sang con rắn:
— Rắn già, vào lôi hết ra đây cho anh, để anh xem có món gì hay ho không, chọn đại vài món coi như trừ nợ vậy.

Liễu Kim nói với giọng điệu chán chường, miễn cưỡng, cứ như thể cậu hoàn toàn chẳng màng gì đến vàng bạc châu báu vậy. Cự xà nghe lệnh, chẳng nói chẳng rằng chui tọt vào khe nứt. Lão tướng quân thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng khiến cái gã sát thần này tạm dừng tay. Của đi thay người vậy.

Một lát sau, cự xà dùng mồm tha từng hòm gỗ lớn ra ngoài, đủ mười hòm xếp thành hàng. Liễu Kim nhìn mà mắt sáng rực lên như đèn pha ô tô.

Nếu mang bán hết đống này, mình lập tức thành đại gia ngàn tỷ ngay! Mua đứt cả cái công ty cũ luôn!

Khổ nỗi đồ nhiều quá, nặng trình trịch, không cách nào mang đi hết được trong rừng núi này.

Ừm, trước tiên cứ chọn vài món giá trị nhất, nhỏ gọn nhất nhét túi đã, còn lại cứ để đây, coi như gửi ngân hàng, khi nào hết tiền lại vào 'mượn'.

Hắn mở nắp hòm ra. Quả nhiên là châu quang bảo khí rực rỡ chói mắt. Nào là vàng thỏi, bạc nén, dây chuyền ngọc trai, vòng tay phỉ thúy, nhẫn ngọc thạch... toàn là hàng thật giá thật cổ vật triều Thanh! Liễu Kim vừa nén cơn đau lòng vì không mang được hết vừa bới móc lung tung tìm món ưng ý.

— À, cái vòng tay Phỉ Thúy này đẹp này, xanh mướt trong veo như nước hồ thu.

Thấy thích, Liễu Kim đảo mắt nhìn sang nữ tử áo xanh đang đứng xem kịch, cười híp mắt nói:
— Chị gái, cái vòng này rất hợp với khí chất của chị đấy, tặng chị này. Cảm ơn chị đã vất vả dẫn đường cho tôi tìm được cái lão 'phế vật' nhiều tiền này nhé.

Nói đoạn, Liễu Kim tiến lại gần định đeo vào tay Hồ Bát Gia.

Hồ Bát Gia: "..."
Lấy của người phúc ta à?

Lão tướng quân: "..."
Đồ của tao mà!

[Ting! Trêu chọc thành công, Thôn Nguyệt +99 cho bạn.]

[Ting! Thôn Nguyệt: Dao dao thái âm, nguyệt hoa vô tận; trên dưỡng nguyên thần, dưới bồi thân xác; rũ bỏ bụi trần, siêu phàm thoát tục. Đây là pháp môn tu luyện thượng thừa của Yêu tộc.]

[Ting! Trêu chọc thành công, Sát Khí +99 cho bạn.]

Liễu Kim ngẩn người:
Vãi thật! Cuối cùng cũng 'vặt' được mụ này một lần. Nhưng cái năng lực nhận được từ mụ này sao lại khác thế nhỉ? Thôn Nguyệt? Nghe như là công pháp hấp thụ ánh trăng của loài yêu vậy! Người phụ nữ này... là Yêu quái sao?

Liễu Kim thầm mắng:
Đậu xanh hệ thống, mày lại đưa tao đi chơi với yêu quái à? Hèn chi tên là Hồ (Cáo) Bát Gia!

Hồ Bát Gia thì đang nghiến răng ken két. Thằng ranh con này, dám gài bẫy, mượn hoa cúng phật trước mặt bà ở đây à? Đang lúc ả định động thủ dạy cho hắn một bài học thì một biến cố đột ngột xảy ra.

Vù!

Một luồng huyết quang đỏ rực, nóng hầm hập từ xa bay tới như thiên thạch, rơi thẳng vào giữa mười hòm vàng bạc châu báu.

Bùm!

Một tiếng nổ vang lên, lửa cháy ngùn ngụt, mấy cái hòm gỗ quý bị đập nát bấy, vàng bạc văng tứ tung, nóng chảy biến dạng.

Lão tướng quân nhìn mà xót xa tột độ, tim như bị bóp nghẹt. Đó là tài sản cả đời lão tích góp được đấy! Đứa khốn khiếp nào dám... ơ!

Lão tướng quân bỗng chốc cứng đờ người, run rẩy.

Kẻ vừa xuất hiện là một gã quỷ khoác áo bào đỏ rực như máu, tóc tai bù xù cháy sém bay loạn xạ, khuôn mặt đầy sẹo rỗ gớm ghiếc, bộ giáp nát bươm, nhe răng trợn mắt tỏa ra tà khí và hỏa khí ngùn ngụt.

— Hồng Bào Hỏa Quỷ! — Hồ Bát Gia lùi lại vài bước, chân mày nhíu chặt đầy kiêng kỵ.

— Cẩn thận! Chính là gã tà quỷ ngoại lai định làm ô uế Quỷ Uyên đó!

Đúng lúc này, một bóng người đuổi tới, chính là ông cụ Mao. Tay ông cầm kiếm gỗ đào, thở hồng hộc, lớn tiếng cảnh báo.

Gã Hồng Bào Hỏa Quỷ lúc đầu có vẻ hoảng hốt vì bị truy đuổi, nhưng khi nhìn thấy mấy người có mặt tại hiện trường (một con rắn bị thương, một lão già què, một ả đàn bà và một thằng nhãi ranh), gã bỗng nở nụ cười tàn nhẫn, vươn móng vuốt rực lửa chộp thẳng về phía kẻ yếu nhất... Liễu Kim.

Liễu Kim nhìn đống vàng bạc châu báu vương vãi dưới đất bị nung chảy, rồi lại nhìn gã hỏa quỷ đang nhe nanh múa vuốt nhắm vào mình. Sắc mặt cậu càng lúc càng khó coi, đen sì lại, ánh mắt trở nên lạnh lẽo vô cùng, sát khí bùng nổ.

Mày dám phá tiền của ông? Mày chết chắc rồi!

Sát Khí Tiểu Thành, toàn lực vận chuyển, gia trì lên lưỡi Phá Vân Đao!

Thanh đao bỗng rực lên một màu đỏ thẫm như máu tươi, tỏa ra khí thế hủy diệt.

Đối mặt với gã hỏa quỷ đang lao tới, Liễu Kim không hề né tránh, gầm lên một tiếng như sấm nổ, vung đao chém xuống một nhát sấm sét xẻ đôi không khí:

— XEM CÁI MỊA GÌ MÀY ĐÃ LÀM KÌA!!!