Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Vút!

Một tiếng xé gió chói tai vang lên, thanh Phá Vân Đao vốn dĩ trông rất tầm thường đột nhiên bùng phát luồng hắc quang đỏ rực như máu, trực tiếp chém đứt lìa cánh tay đang bốc lửa của Hồng Bào Hỏa Quỷ như cắt đậu phụ. Đao khí dư chấn còn bay xa hàng chục mét, chém thẳng vào một tảng đá cao bằng đầu người, phát ra một tiếng Ầm! vang dội, khiến tảng đá nổ tung thành từng mảnh vụn bắn tung tóe.

Sau nhát đao kinh thiên động địa này, nụ cười tàn nhẫn trên khuôn mặt Hồng Bào Hỏa Quỷ bỗng cứng đờ, đông cứng lại, đôi mắt đỏ ngầu tràn ngập vẻ kinh hoàng không thể tin nổi.

Lão tướng quân người Mãn đang nằm giả chết dưới đất thầm nuốt nước bọt, thở phào nhẹ nhõm vì mình chưa ăn trọn cú này.
Hồ Bát Gia (nữ tử áo xanh) thì há hốc mồm kinh ngạc, tay che miệng.
Con cự xà... thì run rẩy vì sợ hãi, co rúm lại.
Đến cả ông cụ Mao đang hồng hộc đuổi tới cũng suýt chút nữa thì vấp chân ngã nhào vì sốc.

Vãi chưởng, thằng nhóc này giấu nghề kinh khủng thật!

Thế nhưng, chỉ mình Liễu Kim biết rõ tình trạng thê thảm của mình lúc này: Nhát đao vừa rồi đã vắt kiệt toàn bộ Sát Khí tích lũy bấy lâu nay, cậu không thể tung ra nhát thứ hai uy lực như vậy được nữa. Giờ cậu chỉ là một con hổ giấy.

Nhưng không sao. Hổ giấy cũng cắn chết người được.

Ngay sau nhát đao đó, Liễu Kim không cho đối thủ cơ hội thở dốc. Hắn vung tay trái, viên đá dưa hấu (Long Châu biến hình) hiện ra trong lòng bàn tay, cậu vận hết sức bình sinh nhắm thẳng giữa trán Hồng Bào Hỏa Quỷ mà nện xuống thật mạnh.

Bùm!

Hồng Bào Hỏa Quỷ bị đập choáng váng, ngã gục xuống đất, ôm lấy cái đầu đang nứt toác và cánh tay đứt lìa mà gào thét thảm thiết.

Liễu Kim không hề có ý định buông tha, hắn nhảy bổ lên cưỡi trên người gã hỏa quỷ, tay cầm viên đá dưa hấu như cầm gạch, nện xuống liên tiếp như giã gạo.

Bộp! Bộp! Bộp!

Vừa nện, Liễu Kim vừa chửi mắng xối xả cho bõ tức:

— Đm mày, mày biết đây là đồ của ai không mà dám nhảy ra làm càn? Mắt mày để dưới mông à?

— Ông đây cho mày thích ra vẻ này! Thằng ngu này, giỏi thì ra vẻ tiếp đi! Phá của ông à!

— Cái đồ chó má, ông nện chết mày luôn! Đền tiền cho ông!

Nện một hồi đến mỏi cả tay, đột nhiên Hồng Bào Hỏa Quỷ kêu lên một tiếng Ác! cuối cùng rồi tan biến thành làn khói đen, chỉ còn lại một vũng máu đen bốc khói xanh hôi thối nồng nặc trên mặt đất. Liễu Kim suýt thì ngồi bệt xuống vũng máu đó, cậu sững sờ đứng hình, tay vẫn cầm viên đá giơ lên cao.

Chuyện gì thế này? Chết rồi à? Yếu thế?

— Khụ khụ... Nó bị cậu nện cho hồn phi phách tán rồi, không cần nhìn nữa đâu. — Ông cụ Mao mặt đen xì bước tới, ho khan vài tiếng lên tiếng nhắc nhở.

Liễu Kim hoàn hồn, nhìn vũng máu đen đầy ghê tởm liền vội vàng nhảy tránh ra xa như tránh hủi. Ngay sau đó, cậu sực nhận ra một điều:
Vãi thật, mình vừa mới tiêu diệt gã tà quỷ (Boss) đe dọa cả Quỷ Uyên sao? Mình trở nên lợi hại thế này từ bao giờ vậy?

Nhìn quanh quất, Hồ Bát Gia và những kẻ khác đều đang dùng ánh mắt quái dị, kiêng dè nhìn cậu. Ông cụ Mao, cùng một lão già người Mãn mặc mãng bào (áo bào thêu rồng) đột ngột xuất hiện từ trong bóng tối cũng đang đánh giá cậu từ đầu đến chân với vẻ soi mói.

Mắt đảo như rang lạc, Liễu Kim nhanh tay thu hồi viên đá dưa hấu vào người rồi lập tức thay đổi thái độ, bày ra bộ mặt đầy sùng bái chạy lại chỗ ông cụ Mao:

— Tiền bối, người đúng là đỉnh của chóp! Gã Hồng Bào Hỏa Quỷ này bị người đánh cho tàn phế phải tháo chạy bán sống bán chết, hi hi, cháu ngại quá, lại đi chiếm tiện nghi của người, húp trọn được cái mạng cuối (Last hit) của nó. Đa tạ tiền bối nhường công!

— Hừ hừ. — Ông cụ Mao nhếch mép cười khẩy, ánh mắt đầy ẩn ý.

Ta nhìn lầm cậu rồi nhé. Thằng nhóc này thâm thấu cốt tủy cái bài "giả heo ăn thịt hổ", kỹ năng diễn xuất thì đạt giải Oscar luôn rồi. Chẳng trách nó dám theo vào Ma Quỷ Ngạn, có thực lực, có diễn xuất, lại còn biết tùy cơ ứng biến nịnh bọt, hạng người này dù ở nơi nguy hiểm nhất cũng có cơ sống sót dai nhất.

— Vị tiểu huynh đệ này đạo hạnh cao thâm, thâm tàng bất lộ, bản vương vô cùng khâm phục. — Lão già người Mãn mặc mãng bào cũng bước tới, chắp tay mỉm cười đầy vẻ kính trọng (nhưng ánh mắt vẫn dò xét).

Liễu Kim cười đáp xã giao:
— Hóa ra là một vị Vương gia à, chào ông nhé. Cháu làm gì có đạo hạnh gì, đều là công lao dạy dỗ của tiền bối Mao nhà cháu cả, ông nên khâm phục người thì đúng hơn.

— Cả hai vị đều là kỳ nhân Đạo gia, đều đáng được kính trọng. — Lão Vương gia rất biết cách ăn nói, vuốt ve cả hai bên.

— Được rồi, hỏa quỷ đã chết, giao dịch của chúng ta coi như hoàn thành. Một nhành Âm Nguyệt Thảo bảy lá, làm ơn.

Ông cụ Mao rất dứt khoát, không hề có ý định xã giao hay uống trà mà vào thẳng vấn đề chính.

Lão Vương gia cười nói:
— Chuyện nhỏ như con thỏ, ta sẽ sai người đi lấy ngay. Giờ trời đã tối mịt, đường núi hiểm trở, hay là Mao đạo hữu cùng mọi người vào phủ của ta nghỉ tạm một đêm, uống chén rượu nhạt, mai hãy đi? Ta cũng muốn làm tròn bổn phận chủ nhà hiếu khách.

— Không cần đâu. Tuy chúng ta có hợp tác nhưng 'đạo bất đồng bất tương vi mưu'. Tuy nhiên, lão già này cũng có lời muốn nhắc nhở: Vương gia đã không muốn vấy máu người thì hãy tự mình bảo trọng, giữ lấy sơ tâm, sau này ắt có ngày được siêu thoát về cõi lành.

Ông cụ Mao nghiêm túc mở lời, từ chối thẳng thừng.

Lão Vương gia chỉnh sắc mặt, nghiêm trang đáp:
— Đa tạ đạo hữu chỉ điểm. Tiểu vương tuy lúc sống không có công trạng gì hiển hách, nhưng sau khi chết nguyện trấn giữ Quỷ Uyên này, che chở một phương để chờ đợi thiên thời.

Ông cụ Mao gật đầu:
— Vậy bọn ta ra đằng kia đợi, phiền Vương gia sắp xếp nhanh cho. Người nhà đang đợi thuốc cứu mạng.

Nói xong, ông cụ Mao ra hiệu cho Liễu Kim rồi đi đầu dẫn đường. Liễu Kim nở một nụ cười thân thiện với lão Vương gia, sau đó lẽo đẽo theo sau sư phụ hờ.

Lúc đi ngang qua đống đổ nát của mấy cái hòm châu báu, cậu trơ tráo cúi xuống "tiện tay dắt bò" nhét đại vài thỏi vàng và trang sức còn nguyên vẹn vào túi quần, túi áo, mồm lẩm bẩm: "Phí của giời, phí của giời", trông đúng chất một kẻ ham lợi nhỏ. Con cự xà dĩ nhiên đã thu nhỏ lại, phóng vèo một cái đậu lên... vai Liễu Kim như thú cưng.

Đợi khi Mao lão và Liễu Kim đi khuất bóng.

Hồ Bát Gia (Tuyết Cơ) đột nhiên mỉm cười quyến rũ:
— Vương gia, chuyến viếng thăm này làm phiền ngài đã nhiều ngày, thiếp thân cũng đến lúc phải đi rồi. Kịch hay cũng đã xem xong.

— Ồ? Tuyết Cơ cũng muốn đi sao? Chúng ta mấy trăm năm mới gặp lại, mới đoàn tụ được vài ngày, sao không ở lại thêm một thời gian tâm sự? — Lão Vương gia nhìn nữ tử áo xanh, vẻ mặt đầy luyến tiếc (nhưng ánh mắt vẫn lạnh lùng).

Tuyết Cơ đáp:
— Hợp rồi lại tan vốn là lẽ thường, ngài và ta đều có con đường tu hành riêng, không thể chậm trễ được. Tuy nhiên Vương gia cứ yên tâm, ơn cứu mạng năm xưa Tuyết Cơ vẫn khắc ghi trong lòng, nhất định sẽ có ngày báo đáp.

Nói xong, nữ tử áo xanh xoay người, ống tay áo phất lên, bay vút lên trời cao biến mất vào màn đêm. Lần này lão Vương gia không mở miệng giữ lại nữa, chỉ lặng lẽ nhìn theo bóng nàng rời đi, gương mặt trở nên thâm trầm khó đoán.

— Vương gia, giờ tính sao ạ?

Lúc này, lão tướng quân người Mãn (vừa bị gãy xương sống nằm bẹp) bỗng "kỳ dị" đứng phắt dậy, vặn mình răng rắc, trông chẳng có vẻ gì là bị thương nặng, lão kính cẩn đứng sau lưng Vương gia hỏi nhỏ.

Lão Vương gia cười nhạt:
— Vẫn nằm trong kế hoạch, không sai một ly. Lần này vất vả cho ngươi diễn kịch khổ nhục kế rồi.

Lão tướng quân vội chắp tay cúi đầu:
— Mọi thứ của nô tài đều là do Vương gia ban cho, nô tài nguyện vì đại nghiệp phục hưng của Vương gia mà tận tụy đến chết, không từ nan. Chút đau đớn này có sá gì.

— Lòng trung thành của ngươi ta đã rõ, không cần nói nhiều. Còn thằng nhóc lúc nãy, ngươi có nhìn ra nó thuộc môn phái nào không? — Lão Vương gia hỏi, mắt nheo lại.

Lão tướng quân thưa:
— Nô tài ngu muội, hoàn toàn không nhìn ra võ công sáo lộ của nó. Có điều thằng nhóc đó dường như rất ham tiền và thực dụng. Nếu không phải Hỏa Quỷ huynh cố ý kích động phá của, e là nô tài cũng không biết nó còn giấu một nhát đao Sát Khí sắc lẹm đến thế. Cái phong thái lộ rõ mũi nhọn đó khiến nô tài cũng cảm thấy bị đe dọa không nhỏ. À đúng rồi, hình như 'Tiềm Long Chi Châu' (Long Châu) cũng bị nó thu phục rồi.

Lão Vương gia cười ha hả:
— Đó chính là duyên. Trong lúc ta đang chuẩn bị kế hoạch, Long hồn bị ảnh hưởng, thiên đạo ứng nghiệm, mọi thứ đều thuận thế mà ra. Tiềm Long Long Châu mấy trăm năm nay chẳng ai có thể điều khiển, cứ như một hòn đá cứng đầu, để cho con súc vật (rắn) kia canh giữ phí hoài. Không ngờ cuối cùng lại tác thành cho thằng nhóc đó. Nhưng đã nhận Long Châu của ta, nó cũng phải gánh lấy nhân quả tác thành cho ta, đó chính là duyên pháp không thể tránh.

— Chúc mừng Vương gia! Chúc mừng Vương gia đại sự sắp thành! Long khí đã động! — Lão tướng quân kích động quỳ xuống chúc mừng.

Lão Vương gia phẩy tay:
— Đừng vội mừng, vạn sự chưa định, đây mới chỉ là bước đầu thôi. Mau đi lấy Âm Nguyệt Thảo bảy lá đưa qua cho họ, diễn kịch thì phải diễn cho trọn bộ, đừng để người ta nhìn ra bất thường. Tiễn khách cho khéo.

— Rõ! Thưa Vương gia.

Khi lão tướng quân đi khuất, lão Vương gia nhìn vũng máu đen bốc khói dưới đất, lẩm bẩm tự nói một mình với giọng điệu thương cảm giả tạo:
— Hồng Bào à Hồng Bào, ta mượn tay kẻ tu đạo chém đi huyết sát trên người ngươi, giúp ngươi giải thoát, ngươi đừng có phụ lòng tốt của ta nhé.

Phía bên kia, trên đường quay lại chỗ nhóm Lục Mộng Hi.

Ông cụ Mao dẫn theo Liễu Kim đi phăm phăm, mặt ông cứ lầm lì, chẳng nói câu nào.

— Khụ khụ... tiền bối, gã Hồng Bào Hỏa Quỷ đó cảm giác hơi yếu nhỉ? Hạng nửa mùa như cháu mà cũng đánh chết được nó, người thấy trong này có gì mờ ám không? — Liễu Kim cười hì hì hỏi, phá tan sự im lặng.

— Nửa mùa? Cái nhát đao 'nửa mùa' đó của cậu mà rơi trúng người ta, chắc cái mạng già này của ta cũng đứt làm đôi. — Ông cụ Mao mỉa mai, liếc xéo hắn.

— Người nhìn xem, lại nói thế rồi. Thực ra đó là tà môn ngoại đạo bộc phát nhất thời thôi, cháu dồn hết sức bình sinh mới chém được một đao đó, chém không chết là cháu 'tèo' ngay, cháu nói thật đấy, không lừa người đâu. — Liễu Kim nghiêm túc giải thích, mặt đầy vẻ oan ức.

— Thế sao không thấy thằng Hỏa Quỷ kia giết chết cậu đi? Nó đứng im cho cậu chém à? — Ông cụ Mao hừ lạnh.

— Thì chẳng phải tại nó bị người đánh cho gần chết, lại bị bất ngờ nên cháu mới ăn hôi được sao? Hi hi, cháu chỉ là kẻ nhặt xác (ks mạng) thôi mà.

— Bớt cái thói cười cợt nhả nhớt đó đi. Có bản lĩnh thì cứ nhận là có bản lĩnh, trước mặt ta còn bày đặt giấu nghề làm gì? — Ông cụ Mao bực dọc mắng.

Liễu Kim chỉ cười trừ gãi đầu không phản bác. Lúc này, ông cụ Mao bỗng dừng lại, trở nên nghiêm túc:
— Nhưng cậu nói đúng một điều, chuyện này quả thực có mờ ám. Rất mờ ám.

— Dạ? Sao cơ ạ? — Liễu Kim tò mò dỏng tai lên nghe.

Ông cụ Mao khà khà cười, vỗ vai Liễu Kim:
— Mờ ám cái gì mà mờ ám? Trên đời này thiếu gì chuyện mờ ám, chẳng lẽ cái gì chúng ta cũng phải truy đến cùng cho ra ngô ra khoai? Mệt không? Muốn sống yên ổn thì đầu phải... bớt tò mò đi. Một chút mờ ám không hủy diệt được thế giới đâu, hồ đồ một chút mới là cảnh giới cao nhất của người tu hành. Hiểu chưa nhóc?

Liễu Kim: "..."
Lão già này, thâm thật.