Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nữ quỷ mặc một bộ đồ đỏ rực trông như giá y (đồ cưới) tân nương thời xưa, đầu đội khăn voan đã rách nát, chẳng biết vì cớ sự gì mà lại treo cổ tự vẫn ở nơi này. Tuổi đời còn trẻ như vậy, oán khí lại tích tụ trăm năm không tan, thật là đáng tiếc.

Trong lòng dâng lên một chút thương cảm, nhưng điều đó chẳng thể ngăn cản ý định muốn "trêu chọc" của Liễu Kim. Bởi vì, muốn mạnh lên trong cái thế giới đầy rẫy nguy hiểm này thì chỉ có con đường đi trêu ma ghẹo quỷ mà thôi.

Hắn nhìn quanh quất dưới đất nhưng chẳng tìm thấy lấy một viên đá nào. Cái công viên này được lát đường xi măng với thảm cỏ nhân tạo phẳng lì sạch bong kin kít.

— Công viên kiểu gì thế này? Kém chất lượng, chấm một sao!

Liễu Kim lẩm bẩm chửi thầm một câu, rồi bắt đầu vận dụng bộ não thiên tài (hoặc quái thai) của mình để tìm cách khác. Suy nghĩ một lát, trong đầu hắn lóe lên một ý tưởng cực kỳ "vô sỉ".

Tiến lại gần nữ quỷ, Liễu Kim tựa lưng vào thân cây vẹo cổ, lôi chiếc điện thoại Huawei Mate đời mới ra (quà của chị Đại Bảo), mở ứng dụng nghe nhạc rồi tìm kiếm từ khóa... "Chú Đại Bi (Remix)".

Lúc ở trên tàu đã gặp được cao nhân lão hòa thượng, không biết kinh văn thiền xướng của Phật môn có tác động gì đến lũ ma quỷ này không. Cứ thử cái đã rồi tính sau.

Liễu Kim vặn âm lượng lên mức tối đa (loa ngoài điện thoại xịn đúng là không đùa được), rồi bấm nút Play.

"Nam mô hắc ra đát na đa ra dạ da. Nam mô a rị da bà lô kiết đế thước bát ra da..."

Bản nhạc "Chú Đại Bi" phối khí EDM vang dội khắp góc công viên tĩnh lặng, xé tan màn đêm u tịch. Phải công nhận một điều, nghe cũng bắt tai phết, bass đập thình thịch vào lồng ngực.

Thế nhưng...

Nữ quỷ vừa nghe thấy tiếng kinh liền đột ngột quay ngoắt đầu lại nhìn Liễu Kim. Cái cổ mụ vặn một góc 180 độ, trong đôi mắt lồi ra hiện lên những tia sáng sắc lạnh đầy nguy hiểm.

[Ting! Trêu chọc thành công, Bế Khí +1 cho bạn.]

[Ting! Bế Khí: Căn bản của Nội Tráng Pháp. Hơi thở của con người là nguồn sống; trong ngoài lặp lại, thanh trọc giao thoa. Khí dài thì thân mạnh, khí ngắn thì thân suy. Khí thông toàn thân, giúp bạn phá vỡ giới hạn tiềm năng.]

— Hê hê, đa tạ đại ca hệ thống, món quà này xịn đấy! — Liễu Kim sướng rơn, thầm cảm thán trong lòng.

Phần giới thiệu kỹ năng này dùng từ ngữ khá trau chuốt, hoàn toàn không theo phong cách "mì ăn liền" như Khống Thủy. Đây là một bộ công pháp tu luyện nội gia thực thụ!

Vốn dĩ Liễu Kim còn đang tính sau này có nên tìm sư phụ nào đó để học hỏi mấy bộ bí tịch thần công của Đạo môn hay không. Giờ thì hay rồi, chỉ cần trêu chọc là có được, đúng là cầu được ước thấy.

Tâm trạng phấn khích, Liễu Kim bắt đầu cảm nhận sự thay đổi của cơ thể.

Cái trò "bế khí" (nhịn thở) này, thực ra Liễu Kim cũng biết chút ít. Lúc dùng Khống Thủy, hắn có thể lặn dưới nước vài tiếng đồng hồ mà không cần dưỡng khí. Thế nhưng hắn đã thử rồi, nếu ở trên cạn mà nhịn thở thì chưa đầy một phút là mặt đỏ tía tai chịu hết nổi. Có vẻ như kỹ năng Khống Thủy chỉ có tác dụng khi ở dưới nước.

Còn bây giờ, Liễu Kim hít một hơi thật sâu. Hắn cảm thấy luồng khí đi vào phổi kéo dài hơn hẳn, sâu tận đan điền, gần như có thể cảm nhận được một luồng khí đang tích tụ và luân chuyển trong kinh mạch. Cảm giác này quá rõ rệt. Liễu Kim nhẩm tính, chỉ với luồng khí này, hắn có thể duy trì vài phút không cần hít thở mà vẫn vận động cường độ cao.

Nhưng rất nhanh sau đó, hắn thấy ngực hơi khó chịu, như có thứ gì đó muốn vọt ra ngoài, liền vội vàng thở mạnh ra.

Phù...

Vừa thở ra một cái, một luồng khí vẩn đục hôi thối phun ra theo, dường như còn lẫn cả một chút cặn bẩn màu đen li ti.

Liễu Kim: "..."

— Vãi chưởng, mồm miệng mình hôi đến mức này sao? Ông bạn hệ thống, mày trêu tao đấy à?

Ơ mà khoan, lồng ngực bỗng thấy nhẹ nhõm vô cùng, cảm giác như trút được gánh nặng ngàn cân, cực kỳ sảng khoái. Cái trò Bế Khí này còn có tác dụng "tẩy tủy phạt mao", thanh lọc phổi nữa à?

Trong đầu Liễu Kim hiện lên dòng giới thiệu: "Khí thông toàn thân, phá vỡ giới hạn."

Hóa ra Bế Khí có tác dụng tôi luyện cơ thể, Nội Tráng Pháp chính là nghĩa này. Hiểu ra vấn đề, hắn lại càng hưng phấn hơn. Tiền bạc là thứ hắn muốn, mà trường thọ cũng là thứ hắn ham. Con ma này, dù dùng cách gì đi nữa, hắn cũng phải trêu cho bằng được!

Đang mải mê suy nghĩ, đột nhiên trước mắt Liễu Kim xuất hiện một khuôn mặt trắng bệch sát sạt. Chính là nữ quỷ tân nương treo cổ kia. Mụ... vậy mà tự leo xuống rồi?

Liễu Kim theo bản năng ngước nhìn lên. Trên cành cây vẹo cổ giờ đã trống không. Còn sợi dây thừng thòng lọng vốn dùng để treo cổ nữ quỷ lúc này đang lơ lửng ngay trên đầu hắn. Hắn cúi xuống nhìn nữ quỷ, há mồm định chào hỏi một câu xã giao.

Ợ...

Một tiếng ợ hơi vang lên, kèm theo đó là luồng trọc khí hôi thối cuối cùng từ trong phổi Liễu Kim phun thẳng vào mặt nữ quỷ tân nương.

Nữ quỷ: "..."

Liễu Kim: "..."

— Đậu xanh hệ thống, lần này tại hạ không cố ý đâu, hoàn toàn là phản ứng sinh lý thôi mà!

[Ting! Trêu chọc thành công, Bế Khí +5 cho bạn.]

Hệ thống ghi nhận, điểm cộng lại nhảy.

Vút!

Sợi dây thừng lập tức thòng vào cổ Liễu Kim, siết chặt rồi kéo tuột hắn lên không trung. Bỗng dưng bị treo cổ, chân đạp không khí, lại còn bị thắt ngay yết hầu, nếu là người bình thường thì đã sớm nghẹt thở, giãy đành đạch rồi trợn mắt chết tươi.

Thế nhưng Liễu Kim lại thấy... bình thường như cân đường hộp sữa. Không thở được nhưng cũng chẳng thấy ngộp, khí huyết trong người vẫn lưu thông đều đặn nhờ Bế Khí quyết.

Đây chính là hiệu quả của Bế Khí +6!

Liễu Kim đảo mắt một vòng, quyết định diễn cho trọn vai. Hắn bắt đầu kêu "ặc ặc", tay chân vùng vẫy kịch liệt, mắt trợn trừng ra vẻ cực kỳ đau đớn và sợ hãi.

Nữ quỷ tân nương cũng bay lên, lơ lửng đối diện hắn, nhìn Liễu Kim giãy chết với ánh mắt lạnh lẽo thỏa mãn.

Dần dần, động tác của Liễu Kim yếu ớt đi, rồi cuối cùng hai tay buông thõng, đầu ngoẹo sang một bên, lưỡi thè dài ra ngoài.

Nữ quỷ tưởng hắn đã chết, đang định thu dây thừng lại để thưởng thức linh hồn thì đột nhiên... cái xác chết Liễu Kim bỗng mở mắt trừng trừng, áp sát mặt tới, hai tay làm động tác múa may quay cuồng, hét lớn một tiếng:

— Hù!!!

Nữ quỷ giật bắn mình, suýt thì rớt tim (nếu còn tim) ra ngoài, vội vàng bay giật lùi lại, thảng thốt kêu lên:
— Vãi!

— Ta đa! Bất ngờ chưa bà già! Lêu lêu lêu! — Liễu Kim thè lưỡi làm mặt xấu trêu chọc.

Nữ quỷ: "..."

[Ting! Trêu chọc thành công, Bế Khí +10 cho bạn.]

Nữ quỷ lập tức nổi trận lôi đình, mắt lóe hung quang đỏ rực, mặt mày dữ tợn như ác quỷ Tu La. Mụ há cái miệng rộng ngoác đến tận mang tai ra, một chiếc lưỡi dài ngoằng đầy nhớt nhát phóng vút tới quấn chặt lấy cổ Liễu Kim.

Phập!

Liễu Kim nhanh tay chộp lấy chiếc lưỡi đó. Nó trơn tuột, lạnh ngắt và vẫn còn đang rung bần bật trên tay hắn, lực siết khá mạnh. Nhìn nữ quỷ đang điên tiết, Liễu Kim đột nhiên nở nụ cười tà ác, rồi... chu mỏ đặt một nụ hôn gió lên chiếc lưỡi đó.

Chụt!

Nữ quỷ: "..."

[Ting! Trêu chọc thành công, Bế Khí +20 cho bạn.]

— Hê hê, cộng hẳn 20 điểm! Phê thật! Đa tạ Hệ thống đại nhân!

Phì!

Liễu Kim lại tiện mồm phun một bãi nước bọt lên chiếc lưỡi đang cầm.

Nữ quỷ: "..."

[Ting! Trêu chọc thành công, Bế Khí +20 cho bạn.]

— Oẹ...

Nữ quỷ lộ vẻ buồn nôn cực độ, rồi trực tiếp vươn tay giật đứt luôn chiếc lưỡi của chính mình quẳng đi như vứt rác. Chiếc lưỡi dài ngoằng đó lập tức tan biến thành một luồng âm khí đen sì. Mụ nhìn Liễu Kim bằng ánh mắt vừa kinh hãi vừa ghê tởm. Quá tởm lợm, sống cả trăm năm nay, mụ chưa từng thấy kẻ nào biến thái, bệnh hoạn và đáng ghét đến mức này.

— Tới đây, tiếp đi chứ! Sao lại dừng rồi? — Liễu Kim dù đang bị treo cổ lủng lẳng nhưng vẫn nháy mắt ra hiệu, còn ngoắc ngoắc ngón tay khiêu khích với nữ quỷ. Cái bộ dạng của hắn lúc này đúng là gợi đòn số một thiên hạ.

— Ngươi rốt cuộc là yêu ma phương nào? — Nữ quỷ lúc này lại chần chừ không dám ra tay tiếp, cất tiếng hỏi đầy cảnh giác.

— Đàn ông đích thực. Chuẩn men 100%. — Liễu Kim nhe răng cười.

Nữ quỷ: "..."

[Ting! Trêu chọc thành công, Bế Khí +1 cho bạn.]

— Sao lại tụt xuống còn có 1 điểm thế này? Mày bị khùng à hệ thống báo đời? Chẳng lẽ phải biến thái đến mức người gặp người đánh, quỷ gặp quỷ sầu thì điểm mới tăng cao sao? Đậu xanh, mình vốn là một thanh niên chính trực cơ mà.

— Thằng nhãi ranh, ta không quan tâm ngươi là ai, tốt nhất đừng có chọc vào ta, nếu không... — Nữ quỷ giận đến run người, cất lời đe dọa, âm khí xung quanh bùng lên dữ dội.

Nhưng lời chưa dứt, Liễu Kim đã ngắt ngang tỉnh bơ:
— Nếu không chị sẽ gả cho tôi, sinh cho tôi mười đứa con trai, để tôi nếm mùi đau khổ của hôn nhân chứ gì?

Nữ quỷ: "..."

[Ting! Trêu chọc thành công, Bế Khí +5 cho bạn.]

Lại tăng rồi, lại tăng rồi! Sướng!

— Ngươi thực sự tưởng rằng ta không giết nổi ngươi sao? — Nữ quỷ u uất cất tiếng, giọng nói trầm xuống, ánh mắt trở nên âm u tột độ như vực thẳm.

— Vậy để tôi gợi ý cho chị một cách giết tôi nhé. — Liễu Kim nháy mắt tinh quái: — Hay là chị dùng sắc đẹp để khiến tôi "sướng đến chết" (thượng mã phong) thì sao?

— CÂM MIỆNG! CÚT NGAY CHO TA!

Nữ quỷ hoàn toàn phát điên, gầm lên một tiếng kinh thiên động địa, sóng âm chấn động cả không gian.

[Ting! Trêu chọc thành công, Bế Khí +10 cho bạn.]

Liễu Kim đang hào hứng chờ mụ ra chiêu tiếp theo thì đột nhiên cảm thấy có gì đó sai sai. Không khí bỗng trở nên lạnh lẽo đến thấu xương.

Hắn nhìn sang bên trái, thấy lủng lẳng một hàng dài những cái bóng đen.
Hắn nhìn sang bên phải, cũng là một hàng dài quỷ treo cổ kín mít.

Đám quỷ treo cổ này toàn là nam giới, sắc mặt xám ngoét, lưỡi thè dài, mỗi con bị treo trên một cành cây, tất cả đều dùng ánh mắt vô hồn, lạnh lẽo nhìn chòng chọc vào Liễu Kim như nhìn một món đồ chơi lạ lẫm.

Dù không sợ ma, nhưng bị cả một "biệt đội cảm tử" nhìn đắm đuối thế này, Liễu Kim cũng không khỏi cảm thấy da đầu tê dại.

— Vãi chưởng, cái cây này có độc à? Sao mà lắm người treo cổ thế này! Đây là họp tổ dân phố âm phủ đấy à?