Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Vài năm sao? Cũng đủ rồi." Mộ Thương Long cười khổ một tiếng: "Dựa vào tình cảnh lưu lạc ma vực của chúng ta, có thể sống được đến ngày thứ hai không còn khó nói."

Có thể nhìn ra được người này vô cùng rõ tình cảnh hiện nay.

Cái gọi là chờ đợi yêu ma tự rút đi chẳng qua chỉ là một hy vọng xa vời.

Khả năng càng lớn chính là tất cả mọi người đều bị vây chết trong thành Hắc Thạch!

So sánh lại, mấy tháng mấy năm sau mới bộc phát tử kiếp thì căn bản cũng không là gì.

"Bỏ đi... Mộ sư phụ nhìn thoáng được cũng tốt." Phương Tịch cười cười: "Ta còn có một số vấn đề trong võ học muốn thỉnh giáo sư phụ."

"Ngươi muốn hỏi sau chân lực nên tiến bộ thế nào?" Mộ Thương Long nhắm mắt lại: "Rất tiếc... Một khi chân lực đã thành, đoạn không sửa đổi. Cho dù ngươi phế bỏ công pháp đi chuyên tâm vào một môn võ lực khác thì vẫn sẽ sinh ra vấn đề khí huyết hỗn loạn. Mà bản môn Bạch Vân Chưởng cao nhất chính là cảnh giới Chân lực, không có sau đó..."

"Nói như vậy, ta đã đi đến cuối cùng của con đường rồi?" Chân phải Phương Tịch duỗi về phía trước.

Ầm!

Một tầng gạch vỡ tan trong nháy mắt.

"Hồng Xà Thoái?" Mộ Thương Long gật đầu rồi lại lắc: "Thì ra ngươi cũng đi con đường hỗn võ."

"Xem ra, rất nhiền võ giả bình thường cùng tu luyện nhiều môn võ học, đột phá cảnh giới chân lực?" Ánh mắt Phương Tịch sáng rực.

Mộ Thương Long hơi suy tư mới cẩn thận trả lời: "Võ giả chúng ta đương nhiên muốn tiến thêm một bước... Tu luyện võ học xung đột không lớn cũng là một cách... Nghe nói đã từng có người tu luyện bảy, tám môn võ học. Đạt đến trình độ có thể đánh một trận với chân kình võ sư, nhưng rất nhanh liền chết bất đắc kỳ tử.

"Phía sau chân lực chính là chân kình?" Phương Tịch nhân cơ hội hỏi thăm về phương diện võ đạo.

"Chân lực đã thành thì lại lấy chân lực rèn luyện lục phủ ngũ tạng, di căn đổi tuỷ, rèn luyện toàn thân mà đợi chân kình tự sinh..." Mộ Thương Long cảm khái nói: "Đáng tiếc... Võ học chân kình đã là cấp mật truyền của tông môn, không phải là thứ Võ quán chủ chúng ta có thể mơ ước."

"Thì ra là thế, cũng không biết tu luyện chân kình võ học có thể giải quyết vấn đề xung đột chân lực nguyên bản không?" Phương Tịch hiếu kỳ nói.

"Xác xuất lớn là không thể, nhưng không hề nghi ngờ tu luyện chân kình võ học sẽ khiến võ giả ngày càng mạnh... Còn có thể đột phá cảnh giới hay không thì ta cũng không biết."

Ánh mắt Mộ Thương Long có chút mờ mịt, hiển nhiên vấn đề này đã vượt qua năng lực của hắn.

Dù sao hắn chỉ là một vị Võ quán chủ mà thôi.

...

Hắc Thạch Thành, Cổng phía Nam.

“Van cầu các ngươi.”

“Các ngươi không thể làm như vậy như vậy!”

Một đám người đang thảm khóc cầu xin thảm thiết, nhìn tơ lụa trên người có thể đoán ra đại khái là từ nhà của bọn phú hào và quan viên.

Bất quá bọn hắn lúc này khi nhìn thấy từng túi lương thực bị cướp đi, trong ánh mắt tràn đầy tuyệt vọng nói không nên lời.

Lúc trước ma tai bộc phát, bọn họ may mắn tránh thoát khỏi đợt trùng kích đầu tiên, theo Nguyên Hợp Sơn chạy tới phụ cận cửa thành phía nam tị nạn.

Kết quả cho tới hôm nay, những võ giả Nguyên Hợp Sơn này lại ngang nhiên cướp đoạt lương thực của bọn họ!

“Cha ta chính là phụ tá của Định Châu Châu Mục!”

Một người đọc sách tướng mạo thanh tú cao giọng nói: “Bá bá ta nhậm chức trong quân Định Châu, bọn họ sẽ không bỏ qua cho các ngươi đâu.”

Hắn nhìn từng túi lương thực, thịt khô lần lượt bị tước đi. Cảm giác giống như mạng mình bị cướp đi vậy.

Kiều Ngũ sờ sờ cái bụng mập mạp của mình, hắn sau khi bị vây ở trong Hắc Thạch thành thì chẳng những không gầy đi mà ngược lại càng thêm béo ra.

Lúc này hắn cười híp mắt tiến lên: “Thì ra là Hứa công tử, thật sự là đắc tội rồi!"

Lúc nói chuyện, bỗng nhiên tay phải vung tròn một vòng, mạnh mẽ tát ra một cái tát.

Bốp!

Hứa công tử bay ngược ra ngoài, gương mặt lõm xuống một mảng lớn,hơi thở đứt đoạn hiển nhiên là không còn sống nữa.

“Hừ! Đúng là điếc không sợ súng, ta nãy giờ nhịn ngươi đã lâu rồi.”

Kiều Ngũ phủi phủi vết máu trên tay, nhìn đám người quyền quý còn lại, trên mặt hiện ra nụ cười dữ tợn.

Bây giờ quy củ đã sớm thay đổi, đám người này bây giờ như đám cừu non chờ thịt cũng không có gì khác biệt.

Ngày đó, khi Lệnh Hồ Dương phá vây vô vọng chỉ có thể cố thủ đợi cứu viện.

Sau đó, toàn bộ võ giả trong phân bộ Nguyên Hợp Sơn chẳng những không có tản đi, ngược lại càng trở nên có kỷ luật tụ lại.

Khi trật tự sụp đổ, một đám người nắm giữ sức mạnh hợp lại một chỗ triển lộ ra tính kỷ luật càng thêm tàn khốc.

Bởi vì tận thế thiên tai sẽ kích phát thú tính trong cơ thể người!

Rất nhanh, Nguyên Hợp Sơn liền chiếm cứ toàn bộ cửa thành phía nam, trắng trợn vơ vét vật tư.

Xui xẻo ngay lập tức kéo lên đầu những gia tộc quyền quý giàu có.Bởi vì đám dân đen đã bị bọn hắn cướp đến mức không thể cướp được hơn nữa!