Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Ha ha...Ha ha..."
Nhìn những đại nhân vật bình thường vốn cao cao tại thượng này, hiện giờ giống như cá nằm trên thớt, Kiều Ngũ không khỏi cười ha ha tiện tay bắt lấy một nữ nhân đầu đầy trâm ngọc phỉ thúy, đối phương tựa hồ nguyên bản vẫn là tiểu thiếp của một vị thông phán, nhưng lúc này hắn căn bản không quan tâm mà mạnh bạo khiêng lên đầu vai chuẩn bị kéo về trong phòng hưởng dụng.
Cách đó không xa.
Lệnh Hồ Dương khoanh tay mà đứng, lạnh lùng nhìn một màn này.
Thuần Vu đứng ở bên người Lệnh Hồ Dương, sắc mặt lộ vẻ không đành lòng: “Kiều Ngũ càn rỡ quá mức, sư thúc có muốn ta ngăn cản hắn một chút hay không?"
Lệnh Hồ Dương khoát tay, ngữ khí lạnh như băng đến cực điểm: “Dù sao cũng đều là người phải chết, ngươi cũng không cần phải quan tâm quá đâu, cứ để tiểu Ngũ làm việc, chuyện này ta thấy hắn vẫn làm rất tốt!"
Thuần Vu trong lòng hơi lạnh, nàng đã có chút không tin nổi mảnh đất trước mặt lâu nay thái bình yên ả, nhưng bây giờ đã sớm long trời lở đất.
Thấy vậy, Lệnh Hồ Dương khóe miệng phác họa ra một tia quỷ dị, lạnh lùng nói: “Thuần Vu à ... Hiện giờ Ma vực đã thành, trừ phi Ma Linh chủ động rút đi, nếu không muốn đi ra ngoài thì có lẽ chỉ có những vị tông sư cao cao tại ở tông môn mới có một tia khả năng, ta chỉ sợ đại bộ phận sinh linh chúng ta đều sẽ chết ở chỗ này..."
"Nhưng võ đạo của ta tuyệt đối sẽ không đứt đoạn ở đây!"
"Chỉ cần ma yêu không tìm tới cửa, sư thúc sẽ phải sống, không từ thủ đoạn nào mà sống sót!"
"Dù cho đến cuối cùng, lương thực cạn kiệt, sư thúc cũng sẽ áp dụng hết thảy thủ đoạn. Dù cho có là phải ăn thịt người!"
"Đây chính là võ đạo chi tâm của sư thúc!"
Lệnh Hồ Dương con ngươi kiên định: “Ta cần phải leo lên tuyệt đỉnh của võ đạo, đăng lâm cảnh giới võ đạo tông sư, dù là thủ đoạn nào cũng sẽ không tiếc dùng!"
"Võ Đạo Chi Tâm sao?”Thuần Vu vẻ mặt chấn động.
……
Cùng lúc đó tại Hắc Thạch Thành bi kịch không ngừng tiếp diễn.
Tất cả đều không thể ngăn cản cây yêu ma thụ ở trung tâm thành trì.Nó bén rễ như muốn cư ngụ ở đó, cành lá sinh sôi càng ngày càng khỏe mạnh.
Tán cây khổng lồ kia, phạm vi đầu tiên là che đậy toàn bộ phủ nha, tiện đà lan tràn toàn bộ nội thành, lại không ngừng hướng ra ngoài thành khuếch tán.
Dưới tán cây, quái vật mọc thành bụi, người và súc vật không còn một mống còn sống.
Cảnh tượng này giống như tận thế hàng lâm, làm cho người sống sót càng thêm tuyệt vọng, một số người vì đường sống của mình mà bất chấp làm hết tất cả mọi thứ.
……
Thời gian trôi qua như nước, trong nháy mắt đã qua ba tháng.
Cổng thành phía tây.
Phương Tịch mặc một bộ áo đen, đầu đội nón lá đi vào một chỗ trong chợ.
Nói là chợ nhưng đây càng giống như một trại tị nạn của những người sống sót đang trao đổi mọi thứ với nhau.
Hắn cau mày, tránh qua đám ô uế trên mặt đất, hai mắt nhìn vào khung cửa đang có vài nữ nhân xanh xao, gầy gò dựa vào.
Nhìn thấy có nam nhân đến, không ít nữ tử miễn cưỡng gượng cười, giữa hai lông mày mơ hồ có thể thấy được mỹ mạo năm đó.
"Nghe nói không ít quan gia tiểu thư đều ở trong đó, chỉ cần một túi nhỏ lương thực liền có thể hưởng dụng được các nàng rồi."
Phương Tịch đối với loại này hoàn toàn không có hứng thú, nhanh chóng đi qua khu vực này rồi đi tới khu bán đồ.
Các loại trân bảo đồ cổ, dược liệu quý báu, bảo đao bảo kiếm, tùy ý có thể thấy được giống như rác rưởi, đã thế lại còn bán rẻ với giá tương đối thấp.
Đã vậy người bán hoàn toàn không cần vàng bạc, chỉ cần lương thực!
"Vị khách nhân này, đến xem thanh Trảm Long bảo kiếm gia truyền của nhà ta đi, kiếm này một khi tóc chạm nhẹ vào là đứt, sắc bén vô cùng, chỉ cần năm mươi cân lương thực!"
Một lão giả tay cầm bảo kiếm như sợ người khác không tin, còn rút ra lưỡi kiếm, đem tóc thả lên lưỡi kiếm.
Phụt!
Lọn tóc vừa thả lên lưỡi kiếm đều đã đứt ra, đây quả nhiên là một thanh lợi khí! Vật này nếu ngày xưa đặt ở Trân Bảo Hội đã có thể bị một đám võ giả cùng phú hào tranh đoạt đến mức vỡ đầu.
Nhưng vào thời này, lương thực khan hiếm, giá cả bị đẩy cao tới mức trên trời, những đồ như thanh bảo kiếm này bây giờ chính là vô dụng, cùng sắt vụn cũng không có gì khác nhau.
"Trân bảo tuyệt thế Bạch Ngọc Cửu Liên Hoàn đây!"
"Phỉ Thúy Ngọc Quan Âm!"
"Bán bí tịch đây,ở đây ta có bí tịch của Hồng Tú kiếm vừa vặn lại có thêm Thần Ý đồ, giá cả chỉ cần một trăm cân lương thực!
……
Bỏ qua những tiếng mời chào của đám thương nhân, bước chân Phương Tịch vội vàng đi vào một gian phòng.
Trong phòng, là một ngọn núi thịt hơi có vẻ khô quắt.
"Ngươi tới rồi!"
Thanh âm hữu khí vô lực của Hàn mập mạp vang lên.
Bên cạnh ngọn núi thịt còn treo một ít thịt còn đang chảy máu... chuột sao?
"Quán thịt của ngươi hiếm có đấy nha, vậy mà lại bán thịt chuột."
"Hàn mập mạp, ngươi lại gầy đi rồi."
Phương Tịch chào hỏi.
Hắc Thạch thành gặp nạn, người ở trong chợ đen cũng khó có thể may mắn thoát khỏi.