Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Tên bịt mặt mắng mỏ: "Hừ, lão già, ước định lúc trước của chúng ta là ngươi phải tìm hiểu được những tin tức hữu dụng thì mới được. Ngươi quá vô dụng, khó trách lúc trước ông cháu ngươi thiếu chút nữa thì chết đói!"
"Đúng vậy, ngay cả ta cũng không nghĩ ra được lão Phúc! Lúc trước ông cháu ngươi suýt chút nữa chết đói ở ven đường, may là ta đã cứu các ngươi, cho các ngươi ăn no mặc ấm, vậy mà kết quả ta nhận được lại như thế này sao?" Lúc này từ ngoài cửa sổ đột nhiên truyền đến một giọng nói.
"Ai?" Lão Phúc cùng tên bịt mặt đều kinh ngạc nhìn ra ngoài cửa phòng.
Ầm!!!
Cửa phòng bỗng nhiên mở ra, Phương Tịch nghênh ngang đi vào.
"Giả thần giả quỷ! Đi chết đi!" Trong chớp mắt tiếp theo, tên bịt mặt nhảy lên thật cao, bắp chân hắn dựng thẳng giống như một thanh khai sơn cự phủ mà mạnh bạo nện xuống.
Tên này ứng biến cũng rất nhanh, sau khi phát hiện có người lạ xông vào thì lập tức đưa ra lựa chọn động thủ.
"Quả nhiên là Hồng Xà Thối!" Phương Tịch cười to và đánh ra một chưởng.
Một chưởng này của hắn hậu phát chế nhân, dù phát ra sau thối pháp nhưng lại tới trước. Chưởng ảnh giống như một bức tường rắn chắc đón đỡ lấy thối pháp của đối phương.
Ầm!!!
Chưởng ảnh và thối ảnh va chạm vào nhau, ngay sau đó tên bịt mặt trực tiếp bay ngược ra sau phá vỡ một cánh cửa sổ.
"Hay cho oắt con dùng Bạch Vân Chưởng!" Một giọng nói khàn khàn truyền đến, Phương Tịch chạy tới cửa sổ thì liền nhìn thấy tên bịt mặt kia đã nhanh chóng đi xa, trong nháy mắt liền biến mất ở góc đường.
Phương Tịch cũng không đuổi theo mà xoay người nhìn lão Phúc, lúc này sắc mặt ông ta đang lúc đỏ lúc xanh.
Lão Phúc đột nhiên quỳ trên mặt đất dập đầu liên tục, nước mắt giàn giụa nói: "Công tử, là lão nô không xứng đáng với sự tin tưởng của ngài! Đều do cái tên giấu mặt kia đã bắt cóc đứa cháu của ta. Vì quá bức bách không biết làm như thế nào nên lão nô mới phải làm ra cái việc đáng chết này..."
Phương Tịch thản nhiên nói: “Lão Phúc, ta đương nhiên biết được ngươi đang làm quản gia cho ta tốt như vậy, nếu như không phải bị người cưỡng ép thì làm sao sẽ phản bội ta được? Chỉ là phản bội chính là phản bội, tôn chỉ của ta khi dùng người là một lần bất trung thì vạn lần bất tín. Haizz, lão Phúc, ngươi cũng nên chết đi thôi!"
"Cái gì? Công... Công tử!" Lão Phúc đột nhiên ngẩng đầu mang vẻ mặt tràn đầy hoảng sợ.
Vô luận như thế nào ông ta cũng không nghĩ tới, vị công tử ngày thường luôn luôn tươi cười, nói chuyện hòa nho nhã mà lại có một mặt lãnh khốc như thế.
Nhưng mà ông ta đã không kịp nói thêm cái gì, bởi vì đã có một bàn tay đen nhánh lặng lẽ đặt ở trên đỉnh đầu ông ta.
Trong nháy mắt, trên mặt lão Phúc đã bị bao phủ bởi một tầng hắc khí, thân thể ông ta lập tức ngã xuống đất, sau khi vặn vẹo vài cái thì liền biến thành một cỗ thi thể.