Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Ngươi vì máu mủ mà phản bội ta thì ta có thể hiểu được, nhưng không có nghĩa là ta sẽ tha thứ cho ngươi. Ta chỉ phụ trách đưa ngươi xuống địa phủ mà thôi, còn tha thứ cho ngươi sẽ là chuyện của Diêm Vương." Phương Tịch thu tay nói ra rồi xoay người rời đi.
Trên thực tế Phương Tịch muốn giết lão Phúc còn có một lý do khác, đó là sau khi ông ta phản bội hắn thì chỉ nghe tên bịt mặt kia nói vài câu mà liền đổi xưng hô với hắn từ ‘công tử' hạ xuống 'hắn', từ đó có thể biết được ông ta dù là bị ép phản bội nhưng nội tâm trước đó cũng chưa chắc không có vài phần bất mãn với hắn.

"Từ năng lực xử lý công việc của ngươi mà nói thì có lẽ ngươi đã làm qua vị trí thư hương gì đó ở quan phủ, vậy mà ngươi lại phải lưu lạc làm quản gia cho ta thì đúng thật là có chút ủy khuất cho ngươi rồi."
"Nhưng đã là người đọc qua sách thánh hiền thì trong tâm liền sinh ra cao ngạo của người có chữ, chắc chắn sẽ có khí khái của đấng nam nhi, bởi vậy làm sao mà ngươi cam tâm làm nô bộc cho ta được? Bởi vì suy nghĩ thiệt hơn quá nhiều mà ngươi đã cam tâm phản bội ta. Kẻ thay lòng đổi dạ đa phần đều là bọn đọc sách, đúng là không có gì hoàn toàn tốt cả!"

Phương Tịch trở về phủ của mình, trong nháy mắt đã quên đi A Phúc.
Về phần cháu trai của ông ta thì hắn cứ mặc kệ thôi, vì chút chuyện cỏn con ấy hắn sẽ càng không dễ để cho nội tâm của hắn có một chút gợn sóng.
"Lão Phúc à, ngươi gây nghiệp thì cháu của ngươi sẽ phải gánh thôi. Hôm nay ta để cho nó tự sinh tự diệt mà tha chết cho nó, coi như là ta nể mặt ngươi đã phục vụ cho ta bấy lâu nay đi."


Ngày hôm sau, Nguyệt Quế và đám tỳ nữ đều đứng thành một hàng, một đám mắt nhìn mũi, mũi nhìn chân, không dám có chút động tác nhỏ, có người sợ sệt gan yếu mà bắp chân đều phát run cả lên, bởi vì Phương Tịch hôm nay gọi đám nha hoàn này lại đây trước mắt là bán đi hết mấy người ngày thường có quan hệ cùng với Phúc quản gia.
"Công tử tha mạng! Công tử tha mạng cho ta đi! Ta không làm gì cả!" Một nha hoàn khóc lóc thảm thiết, nhưng Phương Tịch biểu lộ không động tâm, chỉ lẳng lặng ung dung thưởng thức trà.
Nha hoàn tôi tớ thời đại này không có quyền tự do cá nhân, một khi bị bán trao tay qua chủ mới thì chỉ sợ chủ mới chưa chắc đã hiền lành, dễ tính giống như Phương Tịch. Thậm chí nếu xui xẻo thì có thể trực tiếp bị bán vào trong kỹ viện!