Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Đêm đã khuya lắm rồi, lại đang là mùa đông, chẳng có côn trùng, ngoài tiếng xe lọc cọc chỉ có tiếng gió thổi. Một luồng gió lạnh thổi tới, ngồi trên xe trâu, lý giám môn Bá Vô rùng mình một cái, tức thì tỉnh táo hơn nhiều.
Sau khi chia tách với Sưởng đêm qua, ông ta cả đêm không ngủ được, trằn trọc băn khoăn, luôn lo sợ sự việc bại lộ.
Mấy ngày nay xảy ra quá nhiều chuyện ngoài ý muốn.
Việc đào mộ vốn nên thuận lợi lại gặp phải trận tuyết lớn hiếm thấy.
Đình trưởng Hắc Phu ngày đầu tiên nhậm chức đã chạy tới lý Triều Dương vốn không có việc gì để tuần tra... Rồi chẳng có dấu hiệu gì báo trước, công sĩ Khứ Tật ở phía đông lý vốn không tranh với đời đột nhiên bị đình Hồ Dương truy bắt, tội danh là nhặt được tiền rơi ở huyện?
Đủ thứ chuyện đan xen trong hai ngày nay khiến Bá Vô căng thẳng.
Ông ta cũng biết, bản thân vì tham tiền tài mà cấu kết với trộm mộ đào mộ, lại còn mua công cụ cho chúng, tẩu tán tang vật, đã là phạm vào luật lệnh, chắc chắn sẽ bị trừng trị nghiêm khắc!
Cho nên, tuyệt đối không được để lộ!
Tiếc là ông ta không khuyên được Sưởng, giờ đây ván đã đóng thuyền, ông ta chỉ đành bấm bụng, theo đúng lời hứa đánh xe trâu đi tiếp ứng đám trộm mộ.
Chứ giờ ông ta còn có thể làm gì? Chỉ có thể cầu nguyện tên Hắc Phu kia không phát hiện ra vấn đề gì, đêm nay nhanh chóng chuyển đi lô tang vật cuối cùng, tống khứ mấy tên trộm mộ kia đi cho rảnh nợ.
Phần tiền ông ta được chia đủ để bán lấy mấy vạn tiền, giàu lên sau một đêm, đây cũng là lý do lý giám môn thà mạo hiểm hợp tác với Sưởng chứ không chủ động đi báo quan để lấy thưởng, tiền do phạm tội mà có lớn hơn hơn tiền thưởng tố cáo nhiều.
Bá Vô tăng tốc đánh xe, khi ông ta đến địa điểm đã hẹn, thì thấy phía trước gò đất có đốt đuốc, hai bóng người đang đứng đợi phía sau mộ. Khi xe trâu đi lại gần, thấy bên cạnh mộ đã chất đống không ít đồ sơn mài, đồ đồng...
Xem ra ngôi mộ cuối cùng cũng mở ra rồi, tốt, tốt lắm, Sưởng cũng coi như giữ lời, không ôm đống đồ này bỏ trốn.
Bá Vô thở phào nhẹ nhõm, dừng xe trâu đi về phía hai bóng người kia cười ha hả nói: "Sưởng, thu hoạch đêm nay phong phú quá nhỉ, thật xấu hổ, quả nhiên ta không nên vì tên đình trưởng Hắc Phu đi dạo một vòng ở lý Triều Dương mà bảo ngươi dừng lại..."
Lúc này hai bóng người kia cũng bước tới, một người giơ ngọn đuốc lên quơ qua một cái, ngọn lửa nóng rực và mùi khói hun khiến Bá Vô phải nhắm mắt lại, không nhịn được mắng: "Làm cái gì thế hả?"
"Làm cái gì à? Tất nhiên là để nhìn cho rõ xem phạm nhân là ai rồi." Giọng nói mang theo một chú trêu chọc, hoàn toàn không phải Sưởng:
Bá Vô thất kinh, muốn bỏ chạy nhưng đường lui đã bị một người khác chặn đứng. Ông ta bị kẹp ở giữa, chỉ đành vừa né tránh ngọn đuốc đang dí sát lại gần, vừa cố gắng mở mắt nhìn người trước mặt.
Chỉ thấy người này mặc áo đỏ đội khăn đỏ, đang cười híp mắt nhìn Bá Vô, giống như đang nhìn bậc thang để mình thăng tước phát tài vậy, chẳng phải là tên đình trưởng mà ông ta vừa nhắc tới thì là ai?
"Đình trưởng Hồ Dương... sao... lại là ngài..." Sắc mặt Bá Vô tức thì trắng bệch, không dám tin vào mắt mình:
Người đến chính là Hắc Phu, y đứng trước mặt Bá Vô, vung vẩy sợi dây thừng trong tay, giọng điệu lại vô cùng niềm nở thân thiết, cứ như bằng hữu xa cách lâu ngày gặp lại: "Lý giám môn, nhân sinh hà xử bất tương phùng! Chúng ta lại gặp nhau rồi, thật vui thay, may thay!"
Bá Vô khóc không ra nước mắt, ông ta không muốn gặp lại loại người này chút nào.
Huyện An Lục phía nam thông với Hạ Phố, phía bắc đạt đến Tùy, Đường, là một yếu đạo giao thông của Nam Quận, vì thế bốn mùa quanh năm xe thuyền qua lại tấp nập. Cộng thêm thương phiến vào thành mua bán, bá tánh rao bán gạo củi, sảnh tốt lên bắc phục dịch, nên lượng người lưu động không hề nhỏ.
Nhưng bất kể người chờ bên ngoài có đông bao nhiêu, thời gian mở cửa thành mỗi ngày vẫn luôn lấy lúc mặt trời mọc làm chuẩn, không hề thay đổi.
Tuy nhiên chuyện gì cũng có ngoại lệ. Ngày mười hai tháng Chạp năm đó, vào giờ bình đán, trời còn chưa sáng, cổng nam huyện An Lục đã mở sớm hơn thường lệ.
Trong màn đêm, một vị quan lại mặc áo đen đội mũ đen một mình đánh xe đi đầu, phóng nhanh lao tới, trên xa phía sau còn có hai người nữa.
"Đó chẳng phải là huyện ngục Nhạc sao?"
Huyện tốt canh cửa thành vừa ngáp vừa nói. Dưới ánh đuốc, hắn nhận ra ngay tiểu lại cầm lái chính là ngục lại Nhạc .
"Thời buổi này thật đúng là không thái bình chút nào." Huyện tốt khác cũng không khỏi cảm thán:
Họ đoán không sai. Đêm qua vào giờ "nhân định", khi lệnh giới nghiêm ban đêm vừa bắt đầu, Nhạc phụ trách trực ban tại huyện ngục đang nằm bò trên án kỷ ngủ say thì bị ngục tốt vội vàng gọi tỉnh, nói rằng bên ngoài có đình tốt gọi cửa, có án tình khẩn cấp muốn bẩm báo.
Nhạc bị phá hỏng giấc mộng đẹp, vốn định để tên đình tốt không hiểu quy củ kia đợi một đêm cho biết mặt, nhưng lại nhớ đến lời "công vụ không được trì hoãn qua đêm" của đại phu Hỷ, đành phải mang vẻ mặt đầy khó chịu sai người mở cửa, cho đình tốt báo án vào trong.
Người đến lại là người mà hắn quen biết, bưu nhân Quý Anh của đình Hồ Dương.
Đợi đến khi Quý Anh lắp bắp kể xong đầu đuôi sự việc, cơn buồn ngủ của Nhạc lập tức tan biến sạch sành sanh! Hắn nhận ra , vụ việc này liên quan đến thư nặc danh tố cáo, băng nhóm trộm mộ, lại lý lạm dụng chức vụ, là một đại án không hề tầm thường!
Chuyện quan trọng, Nhạc không dám tự quyết, liền lật đật sai người đi mời cấp trên của mình là Ngục duyện Hỷ tới.
Hỷ hôm nay được hưu mộc, đang nghỉ tại nhà, nhưng rất nhanh đã có mặt tại huyện ngục. Ông không nghe lời kể miệng của Nhạc và Quý Anh, cũng không thẩm vấn công sĩ Khứ Tật, mà trước tiên xem xét tờ "Viên thư" (biên bản điều tra) do đình trưởng Hắc Phu vội vàng viết, trên đó có tóm tắt quá trình xảy ra vụ án.
Hỷ là người chú trọng trình tự pháp luật, sau khi mọi thủ tục đã đúng quy cách, ông mới bắt đầu hỏi han phạm nhân, phân tích án tình và đưa ra chỉ thị.
"Sự việc khẩn cấp, đợi đến sáng thỉnh cầu Huyện úy phát binh tương trợ thì đã không kịp. Nhạc, ngươi mau chóng lái thừa xa, đưa theo Quý Anh và một ngục lại khỏe mạnh, ra khỏi thành đi gấp tới đình Hồ Dương, lệnh cho mọi người ở đình Hồ Dương hỗ trợ ngươi khống chế lý giám môn của lý Triều Dương, ép ông ta khai ra tội trạng cùng nơi ẩn náu của lũ trộm mộ. Sáng sớm, ta sẽ đích thân dẫn huyện tốt tới đó, tóm gọn tất cả bọn chúng!"
Hỷ giao bằng chứng xuất thành cho Nhạc. Nhạc nhận lệnh rời đi, đến khi thực sự ra khỏi thành thì đã là giờ bình đán...
(*) Đường, Tùy tên hai quốc gia cổ thời Xuân Thu, sau dùng tên nước gọi tên vùng đất.