Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Ngục lại, vụ án này lớn lắm sao? Vừa rồi ngục duyện nghiêm nghị như vậy, tiểu nhân chẳng dám hé răng nửa lời." Tốc độ xe rất nhanh, xóc nảy không thôi, Quý Anh nắm chặt lấy lan can xe, thế mà hắn vẫn còn lắm mồm hỏi:
Đừng nói là ngươi không dám lên tiếng, lúc ngục duyện nói chuyện, bọn ta cũng chẳng dám thở mạnh. Sơ sẩy nói sai một câu là phải phạt chép hai mươi thẻ trúc, ai mà muốn chứ... Nhạc nhủ thầm trong bụng.
Lần trước gặp nhau, Quý Anh còn là nguyên cáo của vụ án, lần này hắn đã là một bưu nhân, mọi người đều thuộc về đội ngũ công chức trong hệ thống. Vì thế Nhạc cũng không cần giấu giếm, vừa đánh xe vừa nói: "Đúng vậy, đây e là đại án đầu tiên mà huyện ngục tiếp nhận kể từ khi khai niên tháng mười đến nay!"
Chưa nói đến bức thư nặc danh hiếm khi thấy, cũng chưa bàn đến vụ chuyện lý giám môn cấu kết với đạo tặc, chỉ riêng đám trộm mộ kia thôi đã đủ lớn chuyện rồi. Nhạc nhớ rất rõ, mấy ngày trước trên quận mới gửi văn thư xuống, quận thủ tuyên bố rằng nạn trộm mộ quật huyệt ở Nam Quận đã quá ngang ngược, nhất định phải trừng trị!
Nạn trộm mộ ở Nam Quận có nguồn gốc sâu xa, trong cuộc chiến đổi chủ vùng Giang Hán năm xưa, không ít lăng mộ của Sở vương, quý tộc Sở bị quân Tần phá hoại, nhiều đồ tùy táng thất thoát ra ngoài. Những kẻ trộm mộ thừa lúc cháy nhà hôi của đã phát tài lớn, chúng nếm được vị ngọt nên từ đó nhắm vào các ngôi mộ quý tộc Sở rải rác khắp nơi, bắt đầu điên cuồng đào bới.
Mặc dù tự hỏi lương tâm, chuyện mộ của đám quý tộc Sở bị trộm, những quan lại Tần xuất thân bình dân như Nhạc đều sẽ hả hê mà nói một câu "Trộm hay lắm!". Nhưng trộm mộ dù sao đi nữa vẫn là chuyện thất đức, bị luật lệnh nghiêm cấm rõ ràng. Phá hoại trong thời chiến là một chuyện, việc bảo vệ trong thời bình lại là chuyện khác, bất kể trộm mộ người Tần hay người Sở thì đều phải bắt giữ trừng phạt thật nặng.
Hiện nay, văn thư của quận vừa gửi xuống được mấy ngày, An Lục đã xảy ra một vụ trộm mộ. Nếu có thể phá án, đó là chuyện cực tốt đối với ngục tào An Lục. Nếu không phá được, để trộm mộ chạy thoát, thì sẽ bị trên quận khiển trách, thậm chí còn bị trừ lao tích nữa...
Chỉ sợ ta đã đến muộn một bước, để lũ trộm mộ đó chạy thoát rồi... Nhạc nghĩ bụng như vậy.
Trong lúc trò chuyện, trời đã dần sáng rõ. Đợi đến khi mặt trời hoàn toàn nhảy ra khỏi phương đông, chiếc xe ngựa do nhóm Nhạc cầm lái cũng đã tới bên ngoài đình bộ của đình Hồ Dương.
Thật đúng là trùng hợp, đình trưởng Hắc Phu vừa mới thay một bộ y phục, nghe thấy tiếng xe ngựa bên ngoài liền bước ra khỏi đình xá, chắp tay hướng về phía Nhạc vui vẻ nói: "Lệnh lại, đã lâu không gặp!"
"Hắc Phu, bây giờ không phải lúc khách sáo." Nhạc nhảy xuống xe ngựa, còn chẳng kịp đáp lễ đã nắm lấy cánh tay Hắc Phu, dồn dập dặn dò: "Chuyện ngươi thỉnh thị, ngục duyện đã biết rồi. Vụ án này không hề nhỏ, ngài ấy đặc biệt phái ta tới xử lý. Ngươi mau đi tập hợp đình tốt, chọn lựa binh khí, một khắc sau sẽ theo ta xuất phát."
Hắc Phu vẫn nhe răng cười: "Tập hợp? Đi đâu ạ?"
"Tất nhiên là đi bắt giặc bắt trộm rồi!" Nhạc nhíu mày không hài lòng, song không tiện trách mắng, gấp rút an bài: "Ngươi và ta trước tiên đến lý Triều Dương, bắt giữ tên lý giám môn kia, sau đó thẩm vấn hắn, cạy miệng hắn ra để tìm nơi ẩn náu của lũ trộm mộ, sau đó mới..."
Nói tới đó Nhạc sực nhớ ra điều gì, vỗ vai khích lệ Hắc Phu: "Nói đi cũng phải nói lại, Hắc Phu tuy là lần đầu làm lại nhưng thủ đoạn lão luyện, mưu đồ cơ trí, không chỉ nghĩ cách lôi được kẻ gửi thư nặc danh ra, mà còn che giấu được nguyên nhân thực sự của việc bắt giữ hắn, không để lý giám môn nảy sinh nghi ngờ. Hiện giờ, việc mà đình trưởng ngươi cần làm đã hoàn thành, tiếp theo chỉ cần hành động theo chỉ thị của huyện là được rồi!"
Tâm địa của Nhạc rất tốt, hắn cảm thấy Hắc Phu vừa nhậm chức mấy ngày đã gặp phải đại án thế này, dù y có dũng mãnh, hiểu luật lệnh thì cũng sẽ có chút lúng túng. Nghe tin mình đến chủ quản vụ án này, toàn quyền phụ trách vạch kế hoạch truy bắt, Hắc Phu chắc hẳn sẽ thở phào nhẹ nhõm như trút được gánh nặng nhỉ?
Thế nhưng Hắc Phu lại chỉ mang một vẻ mặt ngượng ngùng.
Tốc độ nói của Nhạc quá nhanh, không để cho người ta một kẽ hở nào. Hắc Phu mấy lần định mở miệng đều không tìm được cơ hội, đành bất đắc dĩ mỉm cười lắng nghe.
"Ài, chỉ hy vọng tên lý giám môn kia chưa nảy sinh nghi ngờ mà bỏ trốn, càng hy vọng hắn biết nơi ẩn náu của lũ giặc... Ta tuy trời chưa sáng đã chạy tới đây, chung quy vẫn là hơi muộn một bước, chỉ sợ lũ giặc kia xảo quyệt, đã đào mộ xong rồi chạy trốn ngay trong đêm."
Đợi đến khi Nhạc cuối cùng cũng nói xong, Hắc Phu mới định mở lời.
Nào ngờ, Đông Môn Báo khắp người đầy vết máu từ trong cửa lao ra, hét lớn: "Hắc Phu, lũ trộm mộ và tên lý giám môn, ta đã trói chặt hết ở trong sân rồi! Có cần giải lên huyện sớm không?"
Nghe thấy lời này, biểu cảm của lệnh lại Nhạc đang tích cực an bài người bắt tặc nhân tức thì trở nên vô cùng kỳ quái:" Ngươi ngươi ..."
Hắc Phu đành phải chắp tay với Nhạc nói: "Lệnh lại, hạ lại còn chưa kịp nói, đám trộm mộ đó, cùng với lý giám môn ... đều đã bị hạ lại bắt về ngay trong đêm rồi! Người và tang vật đều đủ cả, không thiếu một tên!"
"Ngươi, ngươi ... ta ta ..." Chuyện quá bất ngờ khiến Nhạc mãi hồi lâu chưa hoàn hồn:
Đến giữa trưa, ngục duyện Hỷ dẫn theo mấy tên huyện tốt cấp tốc chạy tới nơi, phát hiện ra bản thân đi một chuyến vô ích. Sáu tên trộm thì một chết năm bị bắt, ngay cả lý giám môn cũng đã bị tóm về đình Hồ Dương.
Tấm lưới của Hắc Phu không chỉ quăng ra kịp thời mà còn rất đẹp mắt, toàn bộ phạm nhân đều bị tóm gọn.
Đám ngục lại đang xoa tay múa tay chuẩn bị phá đại án có chút hụt hẫng, thầm chửi trong lòng, phần lao tích lớn thế là bay mất rồi. Nhưng Hỷ thì không hề có chút không vui nào. Ông ta biểu dương Hắc Phu, nói đình trưởng Hồ Dương tuy chỉ vừa mới nhậm chức nhưng hành sự quyết đoán, đưa ra phán đoán chính xác.
Thân là đình trưởng, quản lý trị an một phương, khi nào bắt tặc, bắt tặc thế nào, trong lòng phải có một cái cân. Hắc Phu tuy không đợi lệnh của huyện mà xuất kích ngay trong đêm, nhưng đó thuộc về quyền tự do trong phạm vi chức trách của đình trưởng.
Mặc dù trong quá trình vây bắt có một tên trộm mộ tử vong, nhưng kẻ đó cầm hung khí bạo lực chống đối bắt giữ, chết chưa hết tội.