Tần Lại

Chương 117. Đừng đánh đồng bừa bãi.

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nghe Hắc Phu báo cáo vắt tắt quá trình bắt đám trộm mộ, Hỷ hài lòng gật gù khen: "Ta sẽ báo công lên huyện lệnh, huyện thừa cho ngươi. Có công huân này, chức đình trưởng thí nhiệm của ngươi sẽ sớm được chuyển thành đình trưởng thực sự rồi."

Ở nước Tần, làm quan lại đều có một thời gian thử việc, thông thường là một năm, nếu có biểu hiện ưu tú thì có thể chuyển chính thức sớm. Hỷ nói, nếu thuận lợi, từ tháng Giêng trở đi, Hắc Phu sẽ không còn là " đình trưởng thử" mà là "Đình trưởng hật" rồi.

Nói vậy là sau khi sang xuân, Kinh có thể vào học thất trong huyện thành làm đệ tử rồi? Trong lòng Hắc Phu vui mừng khôn xiết, vội vàng tạ ơn ngục duyện.

Khen ngợi Hắc Phu vài câu đơn giản xong, Hỷ bắt đầu kiểm tra số tang vật mà nhóm Hắc Phu vận chuyển về.

"Tốt lắm, đây quả nhiên là đồ tùy táng trong mộ của Đấu Tân." Hỷ xem đi xem lại mấy chiếc đỉnh, quĩ mà bọn trộm mộ lấy ra, rửa sạch bùn đất, quan sát minh văn trên đó, xác nhận lời của Lợi Hàm là đúng, ngôi mộ này quả thực là nơi an nghỉ của Nhược Ngao thị Đấu Tân:

"Tang vật đều ở cả đây chứ?" Hỷ đặt chiếc đỉnh quĩ xuống, đưa mắt quét qua đám Hắc Phu, Lợi Hàm, Đông Môn Báo, muốn tìm ra sơ hở trên mặt họ:

Hắc Phu bình thản đáp: "Bẩm thượng lại, không thiếu một món, toàn bộ ở đây!"

Trong Tần luật, việc tự ý cất giấu tang vật có hình phạt cực kỳ nghiêm khắc, tương đương với tội trộm cắp. Nhóm Hắc Phu dù chỉ lén giấu đi một món đồ sơn mài, một khi bị phát hiện sẽ lập tức bị khai trừ chức lại. Nếu giá trị tang vật vượt quá 110 tiền, đó không còn là vấn đề mất chức phạt tiền nữa mà sẽ bị phạt làm thành đán...

Cho nên Hắc Phu quản lý thuộc cấp rất chặt, bảo bọn họ đừng vì nhất thời tham tiền mà làm hỏng đại sự.

Lại nói sau khi bắt giữ mấy tên trộm mộ, Hắc Phu đã thẩm vấn sơ qua một lượt. Hóa ra, nạn trộm mộ ở quận Nam nghiêm trọng nhất là ở phía Di Đạo nơi có lăng mộ các vị tiên vương nước Sở, Giang Lăng đứng thứ hai, còn vùng An Lục này thì không thường thấy...

Nhưng mấy năm gần đây, lũ trộm này bắt đầu móc nối với nhau, ở Nam Quận cùng đất Ngạc và vùng Giang Nam của nước Sở đã xuất hiện một thị trường chuyên thu mua đồ tùy táng. Việc mua bán công khai đồ vật của người chết diễn ra cực kỳ ngang ngược.

Y lập tức tò mò, thời đại này đã có giao dịch cổ vật rồi sao?

Câu trả lời của bọn trộm mộ lại khiến Hắc Phu ngã ngửa. Hóa ra những kẻ này trộm mộ không phải để đào cổ vật. Những món đồ sơn mài đó không dễ mục nát, chỉ cần xử lý sơ qua là có thể đem bán như đồ mới, còn đồ đồng thì có thể bỏ vào lò nung chảy, chế ra đồ đồng mới để bán lấy tiền.

Hắc Phu không khỏi cảm thấy ê răng. Nhìn những chiếc đỉnh quĩ trong mộ này được chế tác tinh xảo, dù là con trấn mộ thú kia, nếu đặt ở hậu thế, để trong viện bảo tàng thì cũng là báu vật thu hút ánh nhìn của mọi người.

Kết quả là cách xử lý của trộm mộ thời này lại là coi chúng như nguyên liệu đồng và vật dụng sinh hoạt để bán.

Quả nhiên, bất kể thời đại nào, trộm mộ thực chất đều là những kẻ thiển cận. Loại người này ngoại trừ phá hoại lăng tẩm, hủy hoại văn vật thì chẳng có tác dụng gì.

Hắc Phu nhớ lại kiếp trước có không ít người chỉ mới xem qua mấy bộ tiểu thuyết trộm mộ đã bắt đầu lớn tiếng nói càn, đánh đồng khảo cổ với trộm mộ, nói cái gì mà "Khảo cổ chẳng qua là trộm mộ được pháp luật cho phép".

Đó là sự sỉ nhục lớn nhất đối với những người làm công tác khảo cổ!

Hiện nay việc khảo cổ chủ động phát hiện di tích là hiếm hoi vô cùng, đa số là vì công trình xây dựng hoặc do bị trộm mộ làm lộ lăng mộ cổ, nên mới tiến hành phát hiện cứu trợ. Vì vậy, những người làm khảo cổ luôn chậm chân hơn trộm mộ một bước, nhìn những hố trộm mộ khắp nơi và lăng mộ hỗn độn mà thở ngắn than dài, chỉ có thể khom lưng dọn dẹp hành vi ác độc của bọn trộm mộ, vậy mà còn phải chịu nỗi oan ức thấu trời từ đám anh hùng bàn phím trên mạng.

Trộm mộ là để ăn cắp đồ tùy táng, bán lại lấy tiền, đám trộm mộ sẽ sử dụng bất cứ thủ đoạn nào để phá hoại lăng mộ. Đối với những văn vật lấy ra được, chúng cũng chỉ lựa chọn dựa trên thước đo giá trị thị trường, khiến cho một lượng lớn văn vật có giá trị lịch sử quan trọng bị hủy hoại.

Kiếp trước Hắc Phu từng nghe nói, có một số trộm mộ sau khi mang những tấm lụa là rực rỡ từ mộ Sở ra ngoài nhưng lại không biết cách bảo hộ, kết quả chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, những bộ y phục lụa Sở vốn có thể trở thành trân phẩm được các nhà nghiên cứu chăm sóc tỉ mỉ, đã bị carbon hóa thành một đống rác đen kịt, bị vứt bỏ dưới rãnh nước thối.

Lại thử nghĩ xem, những thẻ trúc Vân Mộng ghi lại câu chuyện của Hỷ, Hắc Phu, Kinh cùng nhiều luật lệnh triều Tần, nếu qua tay trộm mộ thì sẽ ra sao?

Thẻ trúc chôn dưới đất hai nghìn năm rất dễ hư hỏng, nếu không được bảo hộ tốt, chữ viết sẽ mờ đi và biến mất, thẻ trúc bị carbon hóa hóa đen, hơn một nghìn thẻ Tần luật sẽ trở về với cát bụi, không được người đời biết đến.

Cứ như thể chúng chưa từng xuất hiện trên thế gian này vậy.

Nhưng nhờ cuộc phát hiện khảo cổ cứu trợ quy chuẩn, thẻ trúc này được bảo hộ tốt nhất, được cất giữ trong viện bảo tàng, trở thành cửa sổ để chúng ta tìm hiểu từng chút về cuộc sống của tổ tiên. Chúng sẽ trở thành kiến thức mà mọi người trong cả nước đều có thể tìm hiểu, chứ không phải là đồ tàng trữ riêng của một phú hào ngoại quốc nào đó, để rồi các nhà sử học muốn nghiên cứu còn phải hạ mình cầu xin "chủ nhân" mới của nó cho phép.

Tất nhiên chủ nhân ngôi mộ không hy vọng bị bất cứ ai quấy rầy, nhưng nghìn năm thương hải tang điền, hầu hết lăng mộ từ lâu đã đứt đoạn hương hỏa, con cháu cũng di cư phiêu bạt, quên mất sự hiện hữu của chúng. Đến lúc này, lăng mộ không còn là nơi an táng của một cá nhân, cũng không phải là nơi tế tự riêng tư của một gia một họ, mà đã trở thành tài sản chung của dân tộc, quốc gia!

Đánh đồng trộm mộ với khảo cổ, cũng giống như đánh đồng đám tội phạm quấy rối tình dục với việc tìm bác sĩ khám phụ khoa vậy.

Vì thế Hắc Phu rất tò mò, nước Tần thời này xử lý tang vật trộm mộ như thế nào? Nên y mạnh dạt hỏi Hỷ: "Dám hỏi ngục duyện, những tang vật này sẽ được xử lý thế nào?"

Hỷ vuốt râu nói: "Mộ Đấu Tân dù đã để lại người canh giữ, nhưng đồ tùy táng quá nhiều, e rằng chẳng bao lâu nữa sẽ đồn đại ra ngoài, khiến bá tính xung quanh dòm ngó. Thay vì mặc kệ không quản, dụ dỗ người ta phạm tội, chi bằng lấy hết ra, đưa đồ sơn mài và đồ kim khí về Giang Lăng để quận thủ xử lý, sau đó lấp lại quan quách tại chỗ. Không còn đồ tùy táng, Đấu Tân có lẽ sẽ không bị quấy rầy nữa..."

Còn về việc những đồ đồng được đưa về thành Giang Lăng sẽ đón nhận vận mệnh thế nào? Hỷ nói, đại khái là bỏ vào lò nung chảy để đúc binh khí, nông cụ thôi.

Hắc Phu tức thì lặng im. Xem ra trong việc xử lý tang vật trộm mộ, thủ đoạn của quan phủ nước Tần và bọn trộm mộ cũng chẳng khác nhau là mấy. Dù sao cũng là thời cổ đại, viện bảo tàng à? Không tồn tại đâu, trừ phi là đưa vào Hàm Dương, trở thành đồ trang trí trong cung điện của Tần Vương.

Những đồ tùy táng này vẫn là chưa gặp được thời tốt, ở thời đại này, những chiếc đỉnh quĩ tinh xảo cũng giống như huyết thống quý tộc của chủ nhân chúng, đã không còn đáng tiền nữa rồi...

Từ chuông đỉnh đến kiếm cày, có lẽ đây chính là điểm khác biệt lớn nhất giữa thời Xuân Thu và Chiến Quốc! Loạn thế như lò đồng, anh hùng và thứ dân cùng nhau thổi bễ chất than, đem mọi thứ bỏ vào lò đúc lại từ đầu. Lửa chiến tranh tôi luyện, thiêu rụi những trang trí rườm rà hoa mỹ, khiến thời đại cũ mà Khổng Tử hằng hướng tới tan nát vụn vỡ, nhưng lại rèn đúc nên một hình thái văn minh mới.

Lò đang cháy rực, lục hợp bát hoang sắp sửa nhất thống, hình thể đồ sộ của đế quốc đầu tiên đã sắp sửa lộ diện!