Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Trong lúc Hỷ sai người xếp tang vật lên xe ngựa chuẩn bị vận chuyển về huyện, ngục lại Nhạc cũng kết thúc cuộc thẩm vấn đầu tiên đối với đám trộm mộ, đồng thời hỏi rõ quê quán, thân phận của từng tên, ghi vào thẻ tre trình lên cho Hỷ xem.
"Ngục duyện, tiểu nam tử Hưng tự xưng là người đất Ngạc nước Sở, đồng hương với tên trộm mộ đã chết, là bị lừa tới. Bốn tên còn lại là người Tần, quê quán rải rác khắp Nam Quận, có một người An Lục, hai người Tân Thị, một người Cánh Lăng..."
Hỷ liếc mắt xem qua, sau đó đích thân đi tìm từng tên giặc để xác nhận. Khi hỏi đến tên đầu mục "Sưởng" tự xưng nhà ở Tân Thị, thân phận là sĩ ngũ , Hỷ dường như nhận ra một điểm bất ổn. Đôi lông mày rậm của ông khẽ nhíu lại, bắt đầu tỉ mỉ quan sát dung mạo của Sưởng, sự nghi ngờ càng thêm sâu sắc.
Hỷ không cắt ngang lời khai của Sưởng ngay lúc đó, mà giả vờ như không có chuyện gì, đi ra hậu viện mới nói với Hắc Phu: "Đình trưởng Hồ Dương, trong đình ngươi có thông báo truy nã do quận huyện gửi xuống không?"
Hắc Phu vội nói: "Có ạ."
"Mau đi lấy tới đây!"
Không lâu sau, Hắc Phu từ trong sảnh đường làm việc mang mấy tấm thẻ gỗ truy nã mà hắn mới chỉ xem qua một lần tới.
Hỷ đón lấy, kiểm duyệt từng tấm một, cuối cùng ánh mắt ngưng lại, nắm chặt một tấm trong tay! Ông ra hiệu cho đám Hắc Phu đừng lên tiếng, đi theo ông từ từ bước ra tiền viện, đứng phía sau đám trộm mộ.
Mọi người tuy không hiểu, nhưng đều răm rắp làm theo. Hỷ bảo Nhạc tiếp tục hỏi tên mộ tặc mấy câu không quan trọng, còn bản thân ông thì chắp hai tay sau lưng, nắm chặt tấm lệnh truy nã kia, đột nhiên hét lớn: "Công sĩ Tinh!"
Theo bản năng, "Sưởng" ngơ ngác quay đầu lại sang, nhưng chỉ trong nháy mắt, hắn nhận ra mình trúng kế, sắc mặt đại biến, vội vàng cúi gầm đầu xuống!
Thế nhưng muộn rồi, trên mặt Hỷ tràn ngập nụ cười của con mèo tóm được con chuột xảo quyệt, vị đại phu mặt sắt ít hi thể hiện cảm xúc rõ ràng ra ngoài lại cười tươi như thế khiến ngục lại Nhạc cũng phải rùng mình, biết có kẻ xui xẻo rồi.
Còn về phần Hắc Phu, y chỉ liếc mắt nhìn thấy, trên tấm lệnh truy nã tên tội phạm trộm mộ, Công sĩ Tinh của huyện Giang Lăng, tiền thưởng là...
Hoàng kim hai mươi lạng!
Ôi mẹ ơi, Hắc Phu lảo đảo, suýt nữa hét lên, phen này vớ bở to rồi.
Ngày hai mươi tháng Chạp năm Tần Vương Chính thứ 21, mưa tuyết kéo dài nhiều ngày cuối cùng cũng kết thúc. An Lục dưới ánh nắng mùa đông rực rỡ, nhiệt độ bắt đầu tăng lên, những sĩ ngũ nông phu mấy ngày trước còn nằm co ro trong nhà tránh rét cũng lũ lượt bắt đầu ra ngoài hoạt động. Chiếm giữ tiêu điểm trong những cuộc tán gầu của họ, tự nhiên chính là vụ án "Lại lý Triều Dương thông đồng với trộm mộ" làm chấn động toàn huyện An Lục mấy ngày trước!
Ở thời đại phương tiện giải trí cực kỳ thiếu thốn, nhất là nước Tần, quản lý càng ngặt ngoèo, những câu chuyện này là món ăn tinh thần lớn nhất, cho nên trước đó chuyện Hắc Phu một mình bắt ba tên tặc nhân mới lan truyền mạnh như thế.
Tại huyện ngục thành An Lục, sau nhiều ngày thẩm vấn liên tục của ngục duyện Hỷ, vụ án này cơ bản đã làm rõ.
Trong vụ án này, đình trưởng Hồ Dương Hắc Phu, phát hiện ra chân tướng của bức thư nặc danh, rồi lần theo dấu vết, bắt gọn lũ trộm mộ cùng kẻ bại loại Bá Vô. Với tư cách là nhân chứng quan trọng, y liên tục trong mấy ngày đều được triệu tập lên huyện thành để tham gia xét xử vụ án.
Trong quá trình thẩm vấn, đại phu Hỷ vẫn giữ vững phong độ thường ngày, tuân thủ chính xác các điều khoản của Tần luật, bóc tách từng lớp sự thật. Đám tặc nhân dưới sự truy vấn liên tiếp của ông đã bại trận, lần lượt cúi đầu nhận tội, ngay cả kẻ liều chết không nhận cũng phải cúi đầu trước những bằng chứng dày đặc.
Trong số đó, tội trạng của tên đầu mậu trộm mộ mạo danh là "Sưởng", tên thật là "Tinh" là độc ác nhất.
Theo điều tra xác nhận của Hỷ, tên "Tinh" này vốn là công sĩ huyện Giang Lăng Nam Quận, từng nhiều lần đào trộm mộ Sở ở Di Lăng, Giang Lăng. Sau khi bị người tố cáo, hắn bỏ mặc cha mẹ vợ con trốn đến huyện Tân Thị. Sau khi ẩn náu trong rừng núi Tân Thị vài tháng, Tinh đổi tên đổi họ, tự xưng là "Sưởng", bắt đầu tổ chức lại băng nhóm trộm mộ. Chúng ngày nghỉ đêm đi, làm hại không ít mộ táng ở Tân Thị, An Lục, mà mộ Đấu Tân ở An Lục là vụ án lớn nhất...
Vài tên đồng bọn của Tinh, trừ thiếu niên Hưng và quỷ xui xẻo đã thiệt mạng là người nước Sở ra, những kẻ còn lại đều là người Tần, hoặc là kẻ trốn chạy phiêu bạt giống Tinh, hoặc là hạng nghèo khổ gần đó. Ba tên người Tần này cuối cùng đều vì "tội đào trộm mồ mả" mà bị phán xử "kình vi thành đán", tức là xăm chữ trên mặt, gia nhập đại đội công trình của huyện An Lục, hơn nữa không có kỳ hạn, là vĩnh viễn. Điều này kỳ thực không khác gì đã tử hình bọn chúng.
Riêng Tinh, với tư cách là kẻ tổ chức vụ trộm mộ này, tội của hắn nặng hơn một chút. Ngoài "tội đào trộm mồ mả" còn có các tội danh như "tương dương" (tập hợp đám đông phạm pháp), "lũy phạm" (tái phạm), "giáo toa" (xúi giục), số tội cùng bị xử lý, cuối cùng bị tuyên hình phạt tàn khốc bậc nhất trong Tần luật: Xa liệt!
Xa liệt đời sau gọi là ngũ mã phân thây, không cần giải thích quá nhiều cũng hiểu đây là loại hình phạt đáng sợ đến mức nào. Hơn nữa, khác với "trách hình" mà tên tặc nhân giết người bị Hắc Phu bắt được trước đó phải chịu, vốn là sau khi chết mới phân thây để sỉ nhục thì xa liệt lại là bị xé nát cơ thể khi còn sống giữa thanh thiên bạch nhật.
Dẫu Tinh là một tên ác đồ gan to tày trời, dám mặc cả y phục người chết, nhưng khi đối mặt với cực hình như vậy, hắn vẫn mặt cắt không còn giọt máu, ánh mắt đờ đẫn. Kẻ đen đủi không chỉ có mình hắn, ngay cả cha mẹ, vợ, con của hắn thảy đều phải đọa xuống làm lệ thần thiếp.
Sau khi tuyên án xong, Hỷ lại sai người triệu tập thiếu niên "Hưng" vào công đường.
Tiếp theo chính là điểm khiến Hắc Phu không ngớt lời trầm trồ trong buổi xét xử này. Lần đầu tiên y biết , hóa ra nước Tần còn có luật bảo vệ người vị thành niên!