Tần Lại

Chương 135. Khả nghi.

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Ngôi nhà đó ở ngay phía trước kìa."

Trong lúc Đình trưởng Hắc Phu lấy thân mình làm mồi nhử, cầm chân lý chính và điền điển, đồng thời đi hết chỗ này tới chỗ khác, tìm người tán gẫu với mọi người nhằm thu hút sự chú ý của đại đa số người dân trong lý đang xem náo nhiệt, thì hai người Quý Anh và Lợi Hàm lại nhận mệnh đi tuần tra trong lý.

Tuần tra là giả, thực chất họ muốn đưa "Câu" đến cái nơi khả nghi mà Quý Anh đã phát hiện khi tới lý Manh Sơn đưa công văn lần trước...

Trước khi tiến vào lý Manh Sơn, Quý Anh đã kể cho mọi người nghe chuyện kỳ quái mà mình gặp phải.

"Không phải vào tháng Giêng ta có đến đây đưa thư cho điền tá lại sao, lúc đó ăn cơm xong, ta đi tìm chỗ đi vệ sinh, kết quả là bị lạc đường trong lý, đi mãi rồi đi ngang qua một ngôi nhà nhỏ rách nát ở phía bắc lý."

Quý Anh nói, ngôi nhà đó thực sự che kín mít, chỉ mở một ô cửa sổ nhỏ hướng ra ngoài, khung cửa xám xịt, bên trong hình như còn có những thanh song gỗ nhỏ, trông cứ như ngục giam giữ nghi phạm ở đình xá vậy. Sau khi nghe thấy tiếng động của hắn bên ngoài, bên trong nhà còn phát ra những tiếng sột soạt...

Quý Anh vốn là người hiếu kỳ, bèn ghé sát mặt vào xem. Vì bên ngoài sáng còn bên trong tối nên hắn nhìn rất khó khăn.

Ngay lúc đó, cái đầu bù xù đột nhiên từ trong căn phòng tối lao mạnh về phía cửa sổ! Làm hắn sợ hãi nhảy ngược ra sau!

"Người đầu tóc bù xù đó hình như là nữ nhân, cô ta vừa thấy ta liền liều mạng lấy tay đập cửa, chấn động cửa sổ kêu thình thình, miệng còn nói cứu ta, cứu ta, giọng hơi khàn, không nghe rõ sau đó còn nói gì nữa."

"Ta bị dọa cho lùi lại, đúng lúc này có người đi tới tìm ta, bảo ta đi theo, đừng chạy lung tung. Còn có một người đi đến hộ đó, dùng phương ngôn của lý này nói to mấy câu gì đó, bên trong cửa sổ lập tức im bặt."

Sau chuyện đó, người trong lý giải thích với Quý Anh, bên trong đó nhốt một lệ thiếp của nhà nào đó, đã bị điên rồi, phải nhốt lại, nếu không sẽ chạy khắp nơi cắn người như chó dại, bảo hắn cứ mặc kệ là được.

Quý Anh lúc đó không hề nghi ngờ, cho đến khi biết về án lược mại, hắn mới sực nhớ ra chuyện này.

"Biết đâu người bị nhốt bên trong chính là nữ nhi của Câu!"

Chuyện mà Quý Anh nhắc tới gần như là manh mối duy nhất của nhóm Hắc Phu, vì tiểu thương kia tuy nói là thấy nữ tử giống nữ nhi của Câu, nhưng không biết sau đó nàng bị người ta kéo đi đâu.

Dù Hắc Phu đã kìm chân được lý lại và phần lớn người trong lý, nhưng lý chính xem ra rất cảnh giác, hắn không yên tâm, vẫn phái một người đi theo nhóm Quý Anh. Chỉ là đi được nửa đường, Quý Anh bỗng ôm bụng kêu đau, bảo người kia mau chóng đưa mình đến hố xí. Người kia bất đắc dĩ, đành dặn Lợi Hàm và Câu đứng nguyên tại chỗ, đừng đi lung tung.

Hai người làm sao có thể đứng im ở đó, chân trước người giám sát vừa đi, chân sau hai người đã vội vã đi về phía bắc. Quý Anh đã nói với họ, hộ gia đình đó tách biệt, nằm sát tường lý, trước cửa có một cây táo mọc lệch, rất dễ tìm.

Chẳng mấy chốc, họ đã tìm thấy cái nhà mà Quý Anh nói. Nhà này cách hơi xa các hàng xóm khác, trước cửa trồng một cây táo xiêu xiêu vẹo vẹo, cứ như có thể đổ bất kỳ lúc nào. Sân chỉ được rào bằng hàng rào đơn sơ, tường nhà trát phân trâu đen ngòm, mái nhà lợp cỏ tranh, nhìn qua đã biết là một nhà nghèo khổ.

Căn nhà nhỏ mà Quý Anh nói nằm ngay bên cạnh cây táo.

Câu nóng lòng lao tới, áp sát vào ô cửa sổ nơi Quý Anh từng thấy người, nhỏ giọng gọi vào bên trong:" Diên Diên, Diên Diên,."

Thế nhưng ông đã gọi mấy tiếng liền mà bên trong vẫn không hề có động tĩnh gì.

Lợi Hàm sợ ông ta càng gọi càng to sẽ dẫn người khác đến, vội vàng kéo Câu lại. Hắn tự mình kiễng chân nhìn vào trong nhà, đảo mắt một vòng rồi nói: "Bên trong không có người."

"Không có người à?" Câu thất vọng tột độ, giậm chân nói: "Có khi nào chúng ta tìm nhầm chỗ không?"

"Không nhầm đâu, chính là hộ này." Đúng lúc này, Quý Anh cũng chạy bước nhỏ tới. Cũng không biết hắn đã dùng cách gì mà cắt đuôi được người giám sát.

Hắn cũng nhìn vào cửa sổ, chép miệng nói:" Lạ thật đấy , lần trước tới rõ ràng là có người mà."

"Hay là đã bị dời đi rồi! Ở đây tuy không lớn nhưng cũng có hơn hai mươi hộ, chẳng lẽ chúng ta phải tìm từng nhà một sao?" Câu càng thêm lo lắng bất an, tìm thấy nữ nhi muộn một khắc là nó phải chịu khổ thêm một khắc:

Đây cũng chính là điều Lợi Hàm lo lắng. Nếu người đó vẫn còn ở trong lý thì còn đỡ, chỉ sợ là hết người này đến người khác nhìn thấy những nữ tử khả nghi đánh động đến sự cảnh giác của lý Manh Sơn, họ sẽ chuyển người vào rừng núi bên ngoài lý.

Lợi Hàm bảo Câu bình tĩnh, còn hắn thì đi vòng quanh nhà này quan sát. Chỉ thấy cửa phòng đóng chặt, trong sân cũng trống không không có nửa bóng người, chắc hẳn chủ nhà không có nhà.

Trong sân nhìn qua không có gì khả nghi, cho đến khi hắn đi vòng gần hết, vòng ra hậu viện mới đột ngột dừng bước!

Ở hậu viện có một cái chuồng lợn, được quây bằng hàng rào gỗ, nhìn rất nhỏ. Còn chưa đợi Lợi Hàm đi tới gần đã ngửi thấy mùi hôi thối nồng nặc bên trong, khiến người ta vô cùng khó chịu.

Đến khi hắn bước tới cạnh, mới kinh ngạc phát hiện, chuồng lợn đó trống không, bên cạnh cái máng đựng chút nước, thứ đang nằm ngủ không phải là lợn, mà là một con người!

Một người nữ tử đầu tóc bù xù, quần áo không đủ che thân!

"Chính là cô ta! Người lần trước ta nhìn thấy chắc chắn là cô ta!" Lúc này Quý Anh cũng đi tới, lập tức kêu lên:

Câu nghe tiếng cũng chạy lại. Ông nhìn thấy trong chuồng lợn, nữ tử đang cuộn tròn thành một đống giữa bùn bẩn và rơm rạ, dường như thực sự có nét giống nữ nhi, lập tức đau đớn thốt lên một tiếng, định trèo vào trong sân.

Lợi Hàm vẫn còn chút do dự, giữ lấy tay ông ta: "Khoan đã, tự ý xông vào nhà dân khi chưa được chủ nhà cho phép là phạm pháp đấy."

Quý Anh sốt ruột nói: "Chúng ta là phụng mệnh phá án, không cần lo bị trách phạt!"

"Vạn nhất nữ tử không phải bị bắt cóc lừa bán tới thì sao?"

"Đến lúc nào rồi mà còn quản những chuyện đó?"

Quý Anh bất kể ba bảy hai mốt, lập tức trèo vào trong, Câu cũng vùng khỏi tay Lợi Hàm, theo sát phía sau.