Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Chuồng lợn vốn là chỗ bẩn thỉu, nhưng cái chuồng này còn bẩn hơn chuồng lợn bình thường, rõ ràng là thiếu chăm sóc. Đám ruồi nhặng đang đậu trên người người nữ tử ngủ trong chuồng lợn thấy động tĩnh chợt bay lên thành đám, tiếng vỗ cay rủ rù đến rợn người, làm nàng cũng giật mình tỉnh giấc. Nữ tử ban đầu ngẩn ra, cứ ngỡ là đang mơ, nhưng khi thấy hai người lạ đã bắt đầu trèo qua hàng rào chuồng lợn, nàng mới bắt đầu kêu la thảm thiết.
Quý Anh đến trước, hắn chịu đựng mùi hôi thối trong chuồng lợn, ngồi xuống giúp nữ tử cởi sợi dây thừng buộc trên tay. Sợi dây không biết đã siết trên tay nàng bao lâu, cổ tay đã đóng thành những vết chai dày, thứ trên người nàng thậm chí không phải tấm giẻ rách, những chỗ nhạy cảm trên người nữ nhân phơi bày hết ra ngoài. Trên cánh tay và đùi của nữ tử đầy những vết sẹo, vài cái nhìn là biết vết roi, chắc hẳn đã bị đánh đập không ít.
"Đúng là hành vi cầm thú." Quý Anh không nhịn được mắng một câu, cho dù thực sự là lệ thần thiếp thì cũng không cần đến mức này chứ:
Sau khi sợi dây trên cổ tay được cởi ra, nữ tử đó đột ngột túm lấy Quý Anh, khóc lóc van xin: "Cứu mạng, cứu ta với..."
Quý Anh nén giận, cố gắng nói thật ôn hòa, tránh nàng sợ: "Bọn ta là đình tốt do huyện phái đến, chính là tới cứu cô, cô có phải là nữ tử bị bắt cóc bán tới không?"
Nữ tử đó không biết có phải bị nhốt quá lâu hay không mà nói chuyện cũng không rõ ràng, nhưng vẫn không ngừng gật đầu, ú ớ nói: "Bắt cóc bán, đúng, ta bị bắt cóc bán tới đây, nhiều năm rồi … họ ép ta, đánh ta, còn nhốt ta ở đây... cứu, cứu !”
Vừa nói, nước mắt từ hốc mắt chảy xuống, thành hai vệt dài trên khuôn mặt bẩn thỉu của nàng.
"Ngươi xem, ta nói không sai chứ!" Quý Anh mừng lắm, quay đầu nói với Lợi Hàm, gọi hắn mau vào giúp một tay:
Đúng lúc này, Câu cũng đã trèo qua được chuồng lợn. Ông già chân tay không tốt, lại thêm kích động nên bị ngã một cú khá đau, nhưng lập tức bò dậy ngay, lảo đảo đi tới, quỳ trước mặt nữ tử đầu tóc bù xù bẩn thỉu, tay run rẩy đỡ vai nàng, giọng nói mang theo tiếng nấc nghẹn ngào:" Nữ nhi của ta, con đã phải chịu khổ rồi!"
Lúc này nữ tử mới ngẩng đầu lên, Câu cũng vén mái tóc bẩn thỉu bết dính, bám đầy bùn đất rơm rạ của nàng ra, lộ ra khuôn mặt bẩn thỉu hốc hác.
Đây vốn là một thiếu nữ thanh xuân chưa đầy hai mươi tuổi, nhưng vì mấy năm qua chịu quá nhiều khổ cực nên nhìn qua cứ như ngoài ba mươi tuổi.
Nhìn ông già đang gọi mình là "nữ nhi", nữ tử kia chẳng hiểu ra sao:"Ông là ai?"
Câu cũng nhìn rõ diện mạo của nàng, kêu lên một tiếng kinh hãi, vội vàng lùi ra sau, ngã bịch xuống đất, vừa vặn ngồi bên chân Lợi Hàm vừa mới bước vào .
"Sao vậy?" Lợi Hàm cảm thấy có gì đó không ổn, đây không phải dáng vẻ của cha con gặp lại nhau:
"Cô ta, cô ta ..." Câu giơ tay chỉ vào nữ tử, dù không muốn thừa nhận nhưng vẫn lẩm bẩm: "Cô ta không phải nữ nhi của ta, không phải Diên Diên nhà ta!"
"Cái gì!?" Lợi Hàm, Quý Anh biến sắc:
Quý Anh nhất thời chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng Lợi Hàm đã nhanh chóng suy nghĩ trong đầu. Nữ tử này tự nhận bị bắt cóc bán tới, nhưng lại không phải nữ nhi của Câu, lẽ nào ... Sắc mặt hắn thay đổi, trong cái lý Manh Sơn này, nữ tử bị bắt cóc bán tới không chỉ có một người!?
Cùng lúc đó, bên ngoài sân cũng truyền đến một tiếng quát lớn.
"Các ngươi đang làm gì đấy!?"
Cả ba tức thì giật bắn mình quay đầu lại, thấy ba nông phu vừa ở dưới ruộng về đang cầm nông cụ trên tay, đứng bên ngoài viện tử.
Dưới ánh mặt trời, mồ hôi lấp lánh trên cơ thể đen nhẻm của họ, sắc mặt cũng đen kịt, cứ như thể có ai đó động vào món đồ riêng của mình vậy, họ nhìn đám người Quý Anh, Lợi Hàm với vẻ giận dữ.
….. ….
"Đình trưởng Hắc Phu , mấy vị đình tốt kia đâu, sao lâu vậy vẫn chưa thấy về?" Ở phía bên kia, trong nhà lý chính, Phong dường như có tâm sự, đứng dậy ngó ra bên ngoài:
"Có lẽ là đi hơi xa quá, mặc kệ bọn họ đi, lý chính, chúng ta tiếp tục trò chuyện." Hắc Phu ngoài mặt thì cười , nhưng trong lòng chưa từng dừng lại việc suy tính dù chỉ một khắc:
Kế sách của y thực ra rất đơn giản, muốn kìm chân những lý lại, những kẻ có khả năng sẽ bao che cho hương thân bản địa, cùng với thu hút những lý dân đến xem náo nhiệt, khiến họ nới lỏng phòng bị. Còn Quý Anh, Lợi Hàm thì thừa cơ đi vòng quanh trong lý, xem có căn nhà nào khả nghi, có phải là người mình cần tìm hay không.
Sau khi xác định được, họ sẽ rút lui, chia người ra, một phần ở lại bí mật canh giữ nơi này, đồng thời sai người tới hương ấp cầu viện.
Kiếp trước từng có một vị tiền bối trong ngành cảnh sát tới dạy họ một tiết, kể về mấy chục năm kinh nghiệm phá án bắt cóc.
Trên lớp học, vị tiền bối đó đều nói những lời bài bản, nào là sự nguy hại của nạn bắt cóc đối với xã hội, thành quả đánh án bắt cóc của quốc gia, vân vân.
Nhưng đợi sau khi tan học, lúc ngồi ăn cơm cùng họ, ông già uống vài hớp rượu vào là bắt đầu thổ lộ tâm tình.
Tiền bối nói, những vụ bắt cóc ở vùng nông thôn trong núi như thế, thường là cả thôn cùng tham gia. Cái nơi bé bằng bàn tay, ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy, ai mà không biết nhà ai tình cảnh thế nào? Hơn nữa thường là một nhà mua, hàng xóm láng giềng cũng sẽ mua theo.
Thậm chí ngay cả cán bộ thôn cũng sẽ hỗ trợ bao che, vì nếu không giúp, chức quan thôn này cũng coi như xong đời. Cho nên mới xuất hiện việc xe cảnh sát vừa vào thôn đã bị cả thôn kéo ra vây chặn, ngăn cản không cho họ đi qua.
Thôn dân có một loại ý thức tập thể vô hình, đặc biệt là về phương diện này, mọi người rất đoàn kết. Bởi vì hôm nay anh không giúp người khác giữ vợ lại, ngày mai vợ anh chạy mất thì anh cũng chẳng còn gì. Ở trong thôn, mua một người vợ ít thì vài nghìn, nhiều thì cả vạn, cơ bản là toàn bộ tích góp của một gia đình, cả đời cũng chỉ mua nổi một người.
Thực ra ở nơi đó, mua một con bò cũng xấp xỉ cả đời mới mua nổi một con phải không?
Khoảng cách giữa người và gia súc, đôi khi lại nhỏ bé đến thế.
Lúc đó phải làm sao đây, nổ súng à? Tiền bối mỉm cười nói, không thể nào, việc đó sẽ gây ra sự kiện bạo lực, tất cả đều sẽ gặp rắc rối lớn. Cuối cùng chỉ có thể bại trận rút lui, ký thác hy vọng vào lần sau chuẩn bị đầy đủ rồi mới đến, nhưng đến khi quay lại thì người đã không tìm thấy nữa rồi.
Đời sau những năm tám mươi, chín mươi còn như vậy, huống hồ là nước Tần của hơn hai nghìn năm trước?
(*) Thực ra đừng nói thập niên 80, 90, nạn bắt cóc ở TQ giờ vẫn vậy, dù có ít đi thật, tính chất không khác.