Tần Lại

Chương 137. Máu gà. (2)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Hắc Phu không hề tin đám lý lại trong lý Manh Sơn, hỏi bọn họ về chuyện bắt cóc bán người chẳng khác nào bàn chuyện lột da với hổ.

Vốn dĩ kế hoạch đang tiến triển thuận lợi, nhưng hiện giờ, những lý dân kéo đến xem náo nhiệt ban nãy thấy y chỉ có hai tay hai mắt chẳng có gì mới mẻ nên, lần lượt tản đi, mà bọn Lợi Hàm, Quý Anh lại bặt vô âm tín. Thời gian càng lâu, sự nghi ngờ của lý chính càng lớn, chiêu trì hoãn này của Hắc Phu sắp không còn tác dụng nữa rồi.

Vừa vặn lúc này, đứa đệ đệ ngốc ngoài hai mươi tuổi của lý chính chạy ra, la hét với họ, phá vỡ bầu không khí gượng gạo. Lý chính vội vàng cau mày sai người kéo đi, rồi thở dài nói đứa đệ đệ này hồi nhỏ bị ngã vào đầu nên cứ luôn như vậy.

Gà cuối cùng cũng đã làm xong, một người đầu bếp dáng vẻ bà thím bê một cái chậu gốm đến chính đường, trước mặt mọi người, đổ vào đó một ít rượu gạo, lại bỏ thêm ít hoa tiêu dại, muối và tương vào, dùng que gỗ nhanh tay khuấy vài chục cái, liền đổ thứ nóng hổi trong chậu vào bát gốm.

Đập vào mắt là màu sắc rất rực, đó là máu gà tươi nóng hổi, bên trên trôi nổi một ít hoa tiêu dại, còn có bọt máu nổi lên, khi đặt trước mặt Hắc Phu, một mùi tanh nồng lợm giọng xộc thẳng vào mũi.

"Đình trưởng, xin mời dùng!"

Khóe miệng Hắc Phu hơi giật giật, trong đầu đang gào thét, cái của nợ gì thế, ngoài miệng vẫn mỉm cười:"Ồ, đây là món gì vậy?"

Điền điển nhiệt tình giới thiệu:" Đây là máu gà sống, chính là món ngon ở vùng này, có thể hoạt huyết, bồi bổ cơ thể."

Nói xong còn mẫu uống cạn một bát máu gà sống, ợ một cái, trông có vẻ thỏa mãn lắm.

Đông Môn Báo cũng thử nếm một ngụm, cau mày, cuối cùng vẫn uống hết.

Đến lượt Hắc Phu thì khó xử lớn rồi, máu gà sống, đây chắc hẳn là thực đơn truyền lại từ các dân tộc Bộc, Việt ở vùng Giang Hán năm xưa. Hiện nay bách tính ở các khu dân cư hẻo lánh Nam Quận đa phần là hậu duệ của hai dân tộc này, chỉ là đã bị Sở hóa về mặt ngôn ngữ mà thôi.

Thức ăn chủ nhà dâng lên bắt đầu phải ăn một chút mới coi là lễ phép, nhưng Hắc Phu thực sự không muốn uống... y sợ ký sinh trùng, vạn nhất mắc phải thì không phải chuyện đùa đâu.

Thế là Hắc Phu bưng bát gốm lên, làm như đang định uống thì đột nhiên ôm bụng kêu đau, cáo lỗi rằng mình phải đi nhà xí một chuyến.

Đợi Hắc Phu vội vã rời đi, trong ánh mắt của lý chính và điền điển khó tránh khỏi có vài phần khinh bỉ, còn cười nói: " Đình trưởng Hắc Phu không lẽ là sợ bát máu gà sống này chứ..."

Đông Môn Báo ở bên cạnh nghe vậy tức giận, quẹt vết máu trên miệng, định lao qua dạy cho hai tên này một bài học, để chúng biết đình Hồ Dương mới chính là nơi tụ tập của những kẻ cùng hung cực ác nhất huyện An Lục!

Nhưng nghĩ đến lời dặn dò của Hắc Phu, cầu đạo cuối cùng cũng nhịn được. Vì thế lý chính và điền điển nhìn nhau cười khẽ lại càng thêm xem thường đám Hắc Phu.

"Cái nhà xí bên kia tại sao không được đi?"

Trong sân nhà lý chính, trên đường đi đến nhà xí, Hắc Phu lại bị một đứa chất nhi của lý chính chặn lại, sống chết không cho y đi hướng đó, mà dẫn đến một góc tường, bảo y cứ giải quyết tạm ở đây.

Hành vi khác thường này khác gì chưa đánh đã khai, Hắc Phu vừa cởi thắt lưng vừa làm như thuận miệng tán gẫu:"Bên kia không cho người đến, chẳng lẽ là vì bên cạnh có nhốt lệ thần thiếp? Những lệ thần thiếp đó đều là mua từ bên ngoài về sao? Đúng rồi, đệ đệ của lý chính đã cưới vợ chưa?"

Tên đó vô thức gật đầu, nhưng rồi lại vội vàng lắc đầu, khi Hắc Phu hỏi thêm, hắn một câu cũng không chịu nói nữa.

Hắc Phu biết người ta cảnh giác rồi, bắt đầu suy tính xem tiếp theo nên làm thế nào. Tất nhiên không phải lo chuyện bát máu gà kia, đó chỉ là chuyện nhỏ, điều y lo lắng là nếu Quý Anh, Lợi Hàm đã đi lâu như vậy rồi không về, không lẽ gặp chuyện gì rồi sao?

Ngay lúc này, từ đằng xa đột nhiên truyền đến một tiếng còi, toét.

Hắc Phu vội vàng ngẩng đầu, kế đó lại nghe thấy tiếng thứ hai, tiếng thứ ba!

Toét! toét! Tiếng còi đang vang lên dồn dập!

Ba tiếng còi chói tai truyền đến từ vị trí phía bắc của lý, xuyên qua khoảng cách hơn trăm bước, truyền đến không trung phía trên nhà lý chính, khiến những người gần đó không hiểu chuyện gì.

Duy chỉ có sắc mặt Hắc Phu là lập tức trở nên trầm trọng.

Y đã nhờ tỷ trượng ở huyện thành giúp chế tạo mấy cái còi đồng nhỏ, lấy đồng thau làm nguyên liệu, gỗ sồi chất lượng tốt làm hạt còi, có thể thổi ra âm thanh rất sắc nhọn, đứng xa trăm bước cũng nghe rõ mồn một! Thứ này giờ đã trở thành trang bị tiêu chuẩn của cảnh sát khu vực đình Hồ Dương, trong cái thời đại liên lạc cơ bản dựa vào la hét này, còi đồng không nghi ngờ gì có thể phát huy tác dụng lớn.

Trước khi vào lý Manh Sơn, Hắc Phu đã giao một chiếc còi đồng cho Tiểu Đào, một chiếc khác giao cho Lợi Hàm, một chiếc giữ lại chỗ mình.

Y và Lợi Hàm đã bàn bạc, đôi bên lấy tiếng còi làm phương thức liên lạc, gặp nguy hiểm mới thổi.

Một tiếng đại diện cho người chưa tìm thấy, nhưng có nguy hiểm.

Hai tiếng đại diện cho người đã tìm thấy, nhưng gặp nguy hiểm.

Và ba tiếng... nghĩa là tình hình đã cực kỳ phức tạp, bọn họ đang lâm vào cảnh nghìn cân treo sợi tóc! Cần cứu viện ngay lập tức!

Hắc Phu lập tức thắt dây lưng, sải bước quay lại đại đường.

Lý chính và điền điển ở trong nhà không nghe thấy tiếng còi bên ngoài, lúc này họ đã có phần xem thường Hắc Phu, cũng chẳng thèm đứng dậy, chỉ ngồi tại chỗ cười nói:" Đình trưởng đến thật đúng lúc, máu gà vẫn còn ấm..."

Lời vừa dứt, bên ngoài đột nhiên vang lên một tiếng kêu lớn!

"Cứu mạng!"

Là tiếng thét của nữ nhân.

Hắc Phu quay đầu nhìn lại, thấy trong sân, chính cái hướng mà ban nãy y bị chặn không cho đi, một nữ tử đang xô ngã đứa đệ đệ ngốc của lý chính, như phát điên chạy về phía này, nhưng lại bị hai người đột ngột ôm chặt lấy, còn định bịt miệng nàng lại.

Nhưng nữ tử cắn thật mạnh vào bàn tay đang bịt miệng mình, tranh thủ lúc tên đó bị đau buông tay ra, nàng hét lớn về hướng Hắc Phu: "Cứu mạng, tiểu nữ bị bắt cóc bán đến đây, tiểu nữ tên là Diên..."

Chưa kịp nói hết câu, nàng đã bị đánh một cái thật mạnh, đánh cho ngất lịm, hai người nhà của lý chính cưỡng ép lôi đi ... ban nãy chắc hẳn nàng đang làm việc ở hậu viện, nhờ tiếng còi thu hút sự chú ý của người khác nên mới tìm cơ hội chạy ra ngoài.