Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Diên..." Hắc Phu nhẩm lại cái tên này, tức thì bừng tỉnh, vậy mà họ cứ tìm ở đâu xa xôi:
Lúc này tên lý chính râu dài đã đứng dậy, vẻ mặt ngượng nghịu, miệng không ngừng giải thích: "Đình trưởng đừng nghe cô ta nói bừa, đó là thê của đệ đệ ta, không còn cách nào khác, không ai chịu gả cho nó, đành phải tìm một lệ thiếp bị điên về cho có đôi có cặp. Đến đây đến đây, chúng ta tiếp tục trò chuyện, máu gà phải uống lúc nóng, thịt gà cũng sắp chín rồi."
"Đúng thế, đúng thế, ở đâu mà chẳng có nữ nhân điên, ta vừa rồi chẳng nghe thấy gì cả!" Hắc Phu cũng cười ha hả, nén lửa giận đang bùng cháy trong lòng, làm như không có chuyện gì, bưng bát máu gà lên, tiến về phía lý chính:" Ha ha, bản đình trưởng lấy thứ này thay rượu kính chủ nhà vì đã tiếp đãi nồng hậu."
Lý chính không mảy may nghi ngờ, đang chắp tay cười nói một câu khách khí thì Hắc Phu bất thình lình giơ nện thẳng vào đầu hắn.
Bát gốm phát ra một tiếng rắc giòn giã, vỡ tan thành nhiều mảnh, thứ máu đỏ rực bắn tung tóe khắp nơi, mang theo hoa tiêu, bọt máu, dính nhớp đầy lên búi tóc cùng bộ râu rậm của lý chính, cũng chẳng phân biệt được đó là máu gà hay là máu của hắn..
Hắc Phu nổi giận thực sự rồi, lớn tiếng mắng: "Nữ nhân điên thì ở đâu cũng có, chỉ là nhờ hồng phúc của ngươi mà lý Manh Sơn đặc biệt nhiều đấy!"
Lý chính không chúp đề phòng bị đánh cho choáng váng, cánh tay bị Hắc Phu chộp lấy, tiếp đó là một cú quật qua vai, quật hắn ngã rầm lên án kỷ, khiến cái bàn thấp vỡ vụn, rồi lại xoay tay khóa chặt cánh tay hắn. Lý chính lúc này mới đau đớn gào lên oai oái!
Tất cả mọi người đều sững sờ trước biến cố đột ngột này, duy chỉ có Đông Môn Báo bật dậy như một con báo, lao thẳng về phía điền điển còn đang ngơ ngác, vật hắn ngã nhào xuống đất!
Người nhà của lý chính nghe động tĩnh liền vội vã lăm lăm dao bếp, gậy gộc trong tay xông lên, nhưng thấy trong đường khung cảnh hỗn độn, máu gà đổ đầy mặt đất.
Phía sau, Hắc Phu đã kề kiếm vào yết hầu của lý chính, khiến hắn không dám nhúc nhích.
Phía trước, Đông Môn Báo cũng giẫm điền điển dưới chân, hắn vén vạt áo mình lên, để lộ hai chiếc kích ngắn giắt bên hông!
Đông Môn Báo một mình đối diện năm người, chẳng chút sợ hãi, trợn mắt quát lớn:"Kẻ nào dám bước tới nửa bước! Nãi công sẽ cho máu của thứ cẩu lý lại này bắn đầy người các ngươi!"
Đám người đó không dám tiến lên nữa, nhưng không chịu lùi lại, tay lăm lăm vũ khí vây quanh, chửi bới om xòm.
Đông Môn Báo không nhiều lời, rút kích lấy mũi sắt cứa qua cổ điền điển. Dù máu chưa chảy, cảm thụ hơi lạnh từ lưỡi kiếm truyền đến, điền điển rất thức thời quát:" Lùi lại, các ngươi mau lùi lại."
Đám người kia mắt gườm gườm lùi xa mấy bước, Hắc Phu kéo lý chính đi, tới sát bên Đông Môn Báo, nói:" Đi, chúng ta dựa lưng vào nhau, đến chỗ đám Lợi Hàm."
"Được." Đông Môn Báo xách cổ áo điền điền lên, kẹp vào giữa cánh tay như kẹp con gà con, đấu lưng với Hắc Phu, hai người tiến dần từng bước về phía phát tiếng còi ở bắc lý trong vòng vây đám lý dân kéo tới ngày một đông.
Hành trình bọn họ khá thuận lợi tên điền điển chết nhát liên tục chửi bới lý dân bắt họ lùi lại tránh đường, đám lý dân tuy đông nhưng quần long vô thủ, không tên nào dám mạo hiểm xông lên đầu, chỉ dám ở quanh đe dọa.
"Một, hai, ba, bốn."
Nửa canh giờ sau, trong nông hộ có trồng cây táo ở phía bắc lý. Hắc Phu đếm số nữ tử đang ngồi cùng nhau, rồi hỏi tên Lý chính đang bị trói chặt vào cột: "Lý chính Phong, trong lý Manh Sơn này, số nữ tử bị bọn buôn người bắt cóc bán đến đây chỉ có bốn người này thôi sao?"
Trên tóc và râu của Phong vẫn còn dính những vệt máu gà đã đông cứng, trông cực kỳ nhếch nhác. Hắn hậm hực quay mặt đi, không muốn trả lời.
Vẫn là tên điền điển có chút nhát gan ở bên cạnh vội vàng đáp lời: " Đình trưởng, vẫn còn vài người nữa, nhưng họ bị bán đến đây ngày tháng đã lâu, không còn muốn về nhà nữa..."
Đây cũng là lẽ thường tình của con người, lâu dần thì cũng chấp nhận số mệnh, tâm ý muốn rời đi cũng nhạt phai. Chỉ có nữ nhi của Câu là Diên Diên, cùng với nữ tử bị nhốt trong chuồng lợn mà đám Quý Anh phát hiện ra là có ý chí phản kháng mãnh liệt nhất, năm lần bảy lượt tìm cách bỏ trốn.
Lại nói trước đó Hắc Phu và Đông Môn Báo khống chế được lý chính và điền điển làm con tin, ép đám lý dân nghe tin chạy đến phải tránh đường, đi thẳng tới nơi tiếng còi vang lên ở phía bắc lý.
Ba người Lợi Hàm, Quý Anh và Câu, cùng với nữ tử vừa được giải cứu, đang bị ba hán tử nông hộ cùng hàng xóm láng giềng vây khốn. Lại là một tiếng gầm của Đông Môn Báo khiến chúng khiếp sợ lùi lại, nhóm người đình Hồ Dương mới có thể hội quân.
Hắc Phu sai người đóng cổng viện, dùng ngôi nhà nông hộ này làm căn cứ tạm thời, lại lấy lý chính và Điền điển ra uy hiếp, bắt dân lý bên ngoài phải mau chóng đưa những nữ tử bị bắt cóc khác trong lý đến đây!
Mọi người trong lý Manh Sơn cơ bản đều là hậu duệ của một bộ lạc người Bộc năm xưa, lý chính và điền điển vừa là quan lại, vừa là tộc trưởng. Lý chính thì nhất quyết không hợp tác, may mà điền điển đã làm theo lời Hắc Phu, chẳng bao lâu sau, quả nhiên có thêm hai nữ tử nữa được đưa tới.
Hắc Phu lúc đó định dẫn người rời khỏi lý Manh Sơn lý ngay lập tức, nhưng lại bị chặn ngược lại ở sát tường lý.
Để hội quân và giải cứu những người bị bắt cóc, khiến họ chậm mất một bước. Nhân vật số ba trong lý là lý giám môn đã nghe tin dẫn người tới, tổ chức dân lý vây chặn.
Dưới sự tổ chức của lý giám môn, đám lý dân vốn như nắm cát rời bên ngoài bắt đầu tụ tập ngày càng đông, mỗi người cầm một loại nông cụ, bao vây chặt chẽ nông xá. Chúng không dám xông vào trong, nhưng cũng không chịu nhường đường, đôi bên cứ thế rơi vào thế giằng co.
Hắc Phu bảo Đông Môn Báo và Lợi Hàm lần lượt cầm mâu, nỏ canh giữ bên ngoài, còn y và Quý Anh, ở bên trong hỏi chuyện bốn nữ tử. Hiện giờ tạm thời chưa ra ngoài được, chỉ có nắm rõ tình hình cơ bản, hiểu rõ hành vi phạm tội của lý lại và lý dân trong lý Manh Sơn, y mới có thể tính toán bước tiếp theo.