Tần Lại

Chương 139. Bị bao vây. (2)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nữ tử tên Diên kia quả thực Diên Diên, nữ nhi của Câu, hai cha con hội ngộ đã khóc ngất đi một lần rồi, Câu càng phẫn nộ, đòi giết tên lý chính kia, nhưng Hắc Phu ngăn cản kịp thời.

Lúc này được Hắc Phu trấn an ôn tồn hỏi chuyện, bốn nữ tử bị bắt cóc bán đến lý Manh Sơ này bắt đầu kể lại trong nước mắt những lời tố cáo đầy xót xa.

Bắt đầu là Diên Diên, nàng năm nay 16 tuổi, nhưng vì hai năm qua sống trong khổ cực nên trông có phần tiều tụy, không giống một thiếu nữ đang tuổi xuân thì, ít ra ăn mặc tử tế, thân thể không có vết thương nào đáng kể.

Nàng kể vào tháng ba hai năm trước, khi đi hái dâu, nàng được một bà lão đi ngang qua chào hỏi. Bà lão đó hơn năm mươi tuổi, gương mặt hiền từ, còn tán gẫu với nàng, ra sức khen ngợi dung mạo của Diên Diên. Sau đó bà ta nói người thân của mình đang đợi ở phía sau rừng dâu, bà ta đi không vững, nhờ Diên Diên dìu qua đó.

Diên Diên không mảy may nghi ngờ, nhưng thứ chờ đợi nàng sau rừng dâu lại là hai đại hán cao bảy thước. Chúng chụp bao tải lên đầu nàng, siết nàng ngất đi rồi ném lên xe.

Những ngày tháng sau đó, nàng sống trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, miệng bị bịt kín, không được ăn uống để đề phòng bỏ trốn. Nàng bị chở đi mãi tới lý Manh Sơn, khi bị tháo bao tải ra thì đã ngồi trong nhà lý chính rồi. Lý chính nói nàng đã bị bán làm lệ thiếp, từ nay về sau phải làm vợ của đứa đệ đệ ngốc của hắn.

Cuộc sống ở nhà lý chính, nói thật thì không đến nỗi quá tệ, nhưng Diên Diên luôn nhớ thương cha mẹ, hơn nữa nàng không thể chịu đựng nổi phải hầu hạ tên "trượng phu" ngốc kia, nên hai năm qua đã nhiều lần tìm cách trốn đi, nhưng lần nào cũng bị lý chính dẫn người bắt về.

Diên Diên vừa nói vừa nghiến răng nghiến lợi nhìn lý chính, bởi vì đứa đệ đệ ngốc của hắn không biết chuyện nam nữ, đêm đó, lý chính đã đích thân làm mẫu chỉ dạy cách hành phòng với Diên Diên, về sau tên lý chính đó cũng nhiều lần xâm hại nàng.

Nàng từ nhỏ được cha mẹ cưng chiều, nào đã từng chịu nhục nhã thế này, đã có lúc định treo cổ tự vẫn nhưng lại được cứu sống. Hai năm qua, đúng thực là sống không bằng chết...

Nói đến đây, nàng lại gục vào lòng cha mình khóc nức nở, Câu cũng nước mắt giàn giụa, liên tục vỗ vai nữ nhi nói không sao, không sao. Một thiếu nữ mười sáu tuổi mà đã phải nếm trải nỗi thống khổ lớn nhất của nhân gian.

Tuy nhiên chuyện của nàng so với nữ tử bị nhốt trong chuồng lợn tên Uẩn mà nói, thì vẫn chưa là gì.

Uẩn bị nhốt quá lâu nên tinh thần có chút thất thường, những vết bẩn trên người đã được người khác giúp lau sạch, Hắc Phu còn lấy áo của mình cho nàng che thân. Nhưng bất kể hỏi gì, Uẩn cũng chỉ cười ngây dại, rồi lặp đi lặp lại những câu như "Ta bị bắt cóc bán đến đây", "Cứu mạng", "Tha mạng".

Vì vậy đám Hắc Phu chỉ có thể thông qua lời kể của ba nữ tử còn lại để biết chuyện của nàng.

Diên Diên lau nước mắt, nhìn Uẩn đầy thương cảm kể: "Cô ấy bị bắt cóc bán đến đây từ ba năm trước, giá hơn một nghìn tiền, bán cho ba huynh đệ ở phía bắc lý này để làm thê chung cho họ..."

Một thê đa phu, cái tập tục kinh hãi, coi thường luân thường luân lý này ở lý Manh Sơn không phải là cá biệt. Một nữ tử khác cũng khóc lóc kể rằng, mình bị gả làm thê cho cả hai cha con trong một nhà.

Uẩn là người phản kháng quyết liệt nhất trong số những nữ tử bị bắt cóc, bởi lẽ cái cảnh cùng lúc hầu hạ ba huynh đệ như vậy, người bình thường không ai chấp nhận nổi. Nhưng nàng cũng giống Diên Diên, lần nào trốn cũng thất bại, ba huynh đệ kia cực kỳ tàn nhẫn, mỗi lần bắt về là lại đánh nàng một trận thừa sống thiếu chết, nhốt vào hầm tối bỏ đói mấy ngày. Chính là lúc đó Quý Anh đã vô tình nhìn thấy nàng.

Đến cuối cùng, Uẩn bắt đầu trở nên điên điên dại dại, từ đó chúng ném nàng vào chuồng lợn không thèm ngó ngàng tới nữa.

Những nữ tử đó vừa nói xong, không đợi Hắc Phu ra tay, Quý Anh đã tức giận đá lý chính mấy phát. Nhà hắn cũng có mấy tỷ muội, tuổi tác xấp xỉ Uẩn và Diên Diên, nên khó tránh khỏi phẫn nộ, vừa đánh vừa chửi:

" Tỷ muội nhà ai mà chẳng là tỷ muội, nữ nhi nhà ai mà chẳng là nữ nhi, vậy mà các người nhẫn tâm xuống tay được! Thân là lý lại, thấy thảm cảnh như vậy mà không quản, còn cầm đầu đi mua! Đúng là hành vi cầm thú! Quý Anh ta tuy cũng chẳng phải hạng người tốt lành gì, nhưng cũng không làm ra được loại chuyện này!”

Tên lý chính kia là kẻ thâm trầm lỳ lợm, bị đánh không kêu, còn lạnh lùng nói: "Nếu không thì sao? Lý Manh Sơn này nam nhiều nữ ít, lại cách xa những nơi khác, nữ tử lý khác không chịu gả đến, nữ tử trong lý thì không đủ chia, không mua từ bên ngoài thì còn cách nào nữa!"

Giọng điệu tên lý chính đó hùng hồn như thể mình chẳng có tội gì đâu, Diên Diên lại phẫn nộ lao tới tát hắn một cái, mắng lớn: "Đừng có giảo biện! Ta nghe người già trong lý nói rồi, chẳng phải vì năm xưa lý Manh Sơn sinh ra nữ hài là lại thích dìm chết hay sao! Có tình cảnh ngày hôm nay cũng là đáng đời, ta nguyền rủa cả tộc cả lý các người đều tuyệt tử tuyệt tôn! Phì."

Một bãi nước bọt nhổ thẳng vào mặt lý chính, Câu vội kéo nữ nhi lại.

Như vậy chuyện ở Man Sơn lý đã sáng tỏ. Người ở cái lý này dù không trực tiếp tham gia bắt cóc, nhưng thừa biết những nữ tử đó có vấn đề mà vẫn nhiều lần mua từ tay bọn buôn người. Việc này đã kéo dài mười mấy năm, lần lượt có hơn mười người nữ tử bị cùng một nhóm người bán đến đây.

Nhưng trừ bốn người trước mắt, những người khác đa phần đã cam chịu số phận, hoặc cảm thấy gả đi đâu chẳng là gả, nay có hy vọng được giải cứu nhưng họ lại lặng lẽ lựa chọn từ bỏ.

Cũng có thể, là vì họ đã sinh con đẻ cái ở đây, tình cốt nhục không thể dứt bỏ được nữa.

Điền điển thấy sự việc không che giấu được nữa, khóc lóc le lớn:" Đình trưởng Hắc Phu, đình trưởng Hắc Phu, nhà ta chưa từng mua người bị bắt cóc, ta không liên quan gì cả."

"Ha ha ha, ngươi còn mong thoát một mình à? Bất kể có tham gia hay không, chỉ cần biết mà không báo đều phải chịu phạt! Ngươi bị xử thành đán là chắc rồi. Huống hồ thân là lý lại, tội càng nặng thêm một Bậc!" Lý chính mắt đỏ ngầu nói, còn tự phán định tội của mình: "Còn đối với những kẻ như ta, biết rõ những nữ tử này lai lịch không chính đáng mà vẫn mua, thì tội ngang với kẻ bắt cóc, tội chết!"