Tần Lại

Chương 140. Bị bao vây. (3)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Trong Tần luật ghi, bắt cóc bán người cùng tội với hiếp dâm, đều bị xử cực hình, phân thây vứt giữa chợ!

Chỉ cần là người mua biết rõ sự tình từ trước thì cũng chịu tội ngang hàng. Người mua không biết rõ sự tình thì bị xăm mặt thành đán, những kẻ khác hỗ trợ che giấu thì bị chặt ngón chân làm thành đán giã gạo...

Ở nước Tần, hình phạt đối hành vi mua bán nữ tử vô cùng nghiêm khắc, tội trạng nặng nề! Hoàn toàn không thể so sánh được với những điều lệ ôn hòa của hậu thế kiểu như "mua phụ nữ, trẻ em bị bắt cóc thì bị phạt tù dưới ba năm", hay "không ngược đãi trẻ em đã mua, không cản trở việc giải cứu thì có thể không truy cứu trách nhiệm hình sự"!

Sự trừng phạt nghiêm khắc này tuy khiến Hắc Phu thấy hả dạ, nhưng cũng mang lại một rắc rối, đó là nếu những kẻ phạm pháp biết mình cầm chắc cái chết, chúng sẽ chống trả đến cùng.

Đó là tình cảnh nan giải mà họ đang đối diện.

"Chúng ta hôm nay muốn bình an bước ra khỏi cái lý Manh Sơn này, e là có chút khó khăn rồi..."

Hắc Phu mở cửa sổ ra. Bên ngoài hàng rào của hộ nông dân này đã bị vây kín. Cả lý hơn hai trăm người, không phân già trẻ nam nữ, gần như toàn bộ đã tập trung tại đây. Họ cầm nông cụ, gương mặt đen xì, trong đôi mắt cũng đen xì ấy là đầy vẻ hung ác, còn đâu dáng vẻ những người dân hiền lành chất phác, kẻ nào kẻ nấy như ác quỷ.

Lịch sử hơn hai nghìn năm xoay một vòng, luôn có một khoảnh khắc hay một sự việc nào đó đột nhiên giao thoa. Cảnh tượng này, sao mà thấy quen thuộc đến thế, không phải chính là tình cảnh của cảnh sát đời sau khi đi giải cứu phụ nữ, trẻ em bị bắt cóc sao?

Trong mắt những người lý dân bên ngoài, những kẻ trong căn nhà kia chính là những kẻ đến cướp đi vợ của họ hoặc vợ của hàng xóm, cũng là những kẻ mang đến tai ương cho cái lý này. Họ đã chờ đợi bên ngoài từ lâu, dưới sự hô hào của tên lý giám môn kia, họ bắt đầu ngày càng kích động, ngày khó kiểm soát...

Lúc này Lợi Hàm cũng bước vào trong nhà, lau mồ hôi trên trán, giọng nói có chút run rẩy: "Đình trưởng, tình hình không ổn rồi, người bên ngoài có thể xông vào bất cứ lúc nào! Chẳng biết bao giờ Tiểu Đào mới gọi được viện binh đến?"

Trước khi đến, Hắc Phu đã để Tiểu Đào ở lại bên ngoài dặn hắn tùy cơ ứng biến. Theo suy tính của Hắc Phu, sau khi nghe thấy tiếng còi trong lý, Tiểu Đào chắc hẳn sẽ lập tức chạy xuống núi, đến các đình xá, hương ấp, thậm chí là huyện thành để cầu cứu, có lẽ đã chạy được vài dặm đường rồi.

"Không thể đợi đến khi trời tối." Hắc Phu nhìn mọi người trong nhà, hạ quyết tâm: "Chúng ta phải xông ra ngoài trước khi màn đêm buông xuống, nếu không, chúng ta tuyệt đối không có đường sống!"

Bóng tối sẽ kích phát sự hung tàn và ác niệm của con người. Đêm dài đằng đẵng, chỉ cần một mồi lửa ném vào, mấy người bọn họ sẽ mất mạng. Hắc Phu không muốn mạo hiểm chờ đợi cứu viện không biết bao giờ mới tới.

Quý Anh nuốt nước bọt: "Hắc Phu huynh đệ, chúng ta cứ thế này mà xông ra sao?"

"Chúng ta có nỏ, có thể uy hiếp khiến lý dân không dám lại gần." Hắc Phu luôn chú ý quan sát bên ngoài, thấy tên tên nãy giờ luôn kích động đám đông dẫn người đi, lòng dấy lên dự cảm không lên, khả năng đi lấy công cụ chuẩn bị tấn công họ rồi. Đây là cơ hội cuối cùng, phải liều một phen thôi:

Hắc Phu đưa kiếm cho Quý Anh, còn bản thân thì tiếp nhận chiếc nỏ tay. Chiếc nỏ này là vật thu được từ vụ án trộm mộ lần trước. Quả không hổ là đồ tốt bị nghiêm cấm lưu thông trong dân gian, lực bắn rất mạnh, trong vòng mười bước thậm chí có thể bắn xuyên người; trong vòng hai mươi bước nếu bị trúng chỗ hiểm thì tuyệt đối không có đường sống, là vũ khí chí mạng nhất trong những cuộc vây hãm nơi ngõ nhỏ thế này.

"Nỏ tuy lợi hại, cũng chỉ có một chiếc thôi..." Quý Anh tuy không muốn làm mọi người nhụt chí, song cái miệng vẫn lẩm bẩm:

Bên ngoài có tới 200 người đông nghìn nghịt, tuy không có binh khí sắc bén gì, nhưng chỉ riêng dùng đá ném thôi cũng đủ nện họ thành thịt nát. Một người khó địch lại bốn tay, cho dù võ nghệ của Hắc Phu và Đông Môn Báo có cao đến đâu, cho dù thủ nỗ có thể uy hiếp khiến đám đông không dám làm càn, thì cũng vô dụng.

"Hiện giờ, chỉ có thể đánh cược một ván thôi." Hắc Phu đứng dậy, bảo Quý Anh và Lợi Hàm áp giải lý chính và điền điển, đúng rồi, còn phải bịt miệng hai tên này lại, tránh để chúng nói năng bậy bạ: "Chúng ta còn hai con tin trong tay, có lẽ sẽ khiến bọn chúng ném chuột sợ vỡ đồ."

"Chuyện này không chắc đâu." Lợi Hàm khẩn trương tới toát mồ hôi: "Người của cái lý Manh Sơn này hung hãn quen rồi, nếu họ cảm thấy mình có nguy cơ bị diệt tộc, có lẽ sẽ chẳng màng đến tính mạng của lý lại hay tộc trưởng đâu, sẽ quyết không để chúng ta bước ra khỏi đây."

Hắc Phu cũng hiểu chuyện này, nhưng giờ còn cách nào khác đâu, nghĩ một lúc rồi nói: "Nếu vậy thì ngoài vũ khí và con tin, chúng ta còn có thứ thứ ba."

"Là thứ gì?" Mọi người trong phòng đồng loạt nhìn về phía Hắc Phu đầy hi vọng, muốn biết y còn kế sách gì chưa dùng:

Hắc Phu lôi từ bên hông ra một thẻ tre dài hai xích, trên đó viết chi chít các điều khoản của Tần luật, hít sâu một hơi nói: "Còn có uy nghiêm của Tần luật!"

Mọi người nghe vậy thì ngẩn ra.

Hắc Phu biết câu nói này của mình nếu đặt ở hậu thế thì chắc chắn rất buồn cười, nhất định sẽ khiến những tên tội phạm đang cầm hung khí phải cười rụng răng.

Nhưng ở nước Tần trị quốc bằng Pháp gia, thì lại khác.

Tần luật không phải là những quy định dân sự đầy tình cảm đối với bất kỳ ai như ở hậu thế, mà là búa rìu gậy gộc lạnh lùng tàn khốc, bất cứ ai cũng phải cân nhắc kỹ.

Tuy không rõ rốt cuộc tác dụng tới mức nào, nhưng chỉ đành như thế.

Đám Hắc Phu cũng không phải là những cảnh sát giải cứu phụ nữ bị bắt cóc có thể để cho đám ác đồ dân điêu tùy ý nhục mạ vây hãm, mà họ là ưng khuyển của triều đình, là thiên cẩu ghét ác như kẻ thù của huyện An Lục. Kẻ nào dám nhổ một sợi lông trên đuôi y, kẻ đó sẽ bị luật lệnh chém đứt cổ!

Hắc Phu gật mạnh đầu, kiên định nói:"Dù không muốn thừa nhận, nhưng đây chính là chỗ dựa cuối cùng của chúng ta!"