Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Trong lúc đám lý dân bên ngoài đang bàn bạc xem nên đồng loạt xông vào hay châm lửa hun khói để ép người ra, thì không ngờ Hắc Phu lại chủ động bước ra, nhất thời làm cả đám phải kinh hãi.
Thấy Hắc Phu tay trái cầm nỏ, tay phải giơ cao thẻ trúc hai xích sải bước đi tới, bọn họ theo bản năng lùi lại phía sau.
Trong mắt những người lý dân cả đời chẳng rời lý một lần, đình trưởng đã là một vị quan rất lớn mà họ biết, sự kính sợ trong lòng ít nhiều vẫn hiện hữu ...
Hắc Phu cũng nhận ra sự sợ hãi của đám đông đối với mình, nhìn hai trăm khuôn mặt đen nhẻm, gầy gò này, y lớn tiếng nói: "Ta là đình trưởng Hồ Dương , là Tần lại do quan phủ bổ nhiệm! Sự việc các ngươi cũng đã rõ rồi, ta lần này đến lý Manh Sơn chính là để tìm lại những người nữ tử bị bắt cóc bán đến đây... Việc này đã vi phạm luật lệnh, nếu các ngươi còn mê muội, ngăn trở vây hãm bản đình trưởng làm nhiệm vụ, tội sẽ nặng thêm một bậc, bị xem là tội quần đạo! Đến lúc đó, e rằng khó tránh khỏi cái chết!"
Có một số người bắt đầu thì thầm bàn tán. Thực ra họ sớm đã hiểu việc này là phạm pháp, nhưng cả lý đều bưng bít không nói, ai mà biết được? Mãi đến hôm nay sự việc bị bọn Hắc Phu chọc thủng một lỗ lớn, giờ phải làm sao đây?
Dù người lý dân đa phần mù chữ, lại sống nơi hẻo lánh bế tắc, nhưng dẫu sao mỗi năm cũng có vài người đi phục dịch ở hương, ở huyện, ít nhiều cũng đã cảm nhận được sự tàn khốc khiến người ta nghe danh đã biến sắc của Tần luật. Không giống như hậu thế, cho dù có đánh cảnh sát, vây hãm nhân viên công vụ thì cuối cùng cũng vì "luật không thể phạt đám đông" mà được xử lý khoan hồng, chẳng làm sao cả.
Thấy đám đông có phần kiêng dè, tiếng hò hét xung quanh lắng xuống, Hắc Phu càng dồn sức nói tiếp: "Nếu nhường đường cho chúng ta ra ngoài, ta có lẽ sẽ nói đỡ cầu tình cho các ngươi! Để các ngươi tội không đến mức chết!"
Hắc Phu đang lừa đám lý dân. Sau khi thanh toán sự việc, kẻ đáng chết vẫn sẽ phải chết, kẻ đáng làm thành đán vẫn phải làm thành đán, y cũng sẽ không cầu xin nửa câu cho những kẻ có tội.
Ở nước Tần, trừ khi là lệnh xá tội do chính tay Tần vương ban xuống, nếu không, chẳng có khái niệm "khai ân ngoài pháp luật".
Quả nhiên lời này vừa thốt ra, đám đông xuất hiện dao động. Khi biết tội không đến mức chết, tâm lý chống đối đến cùng của bọn họ đã giảm đi vài phần.
Một bước, hai bước, Hắc Phu từ từ tiến về phía trước.
Ba bước, bốn bước, đám lý dân vây quanh lớp ngoài cùng cũng vô thức lùi lại.
Lúc này lý chính và điền điển cũng lần lượt bị bịt miệng, được Quý Anh và Lợi Hàm áp giải ra ngoài. Phía sau là Câu tay lăm lăm vũ khí dắt theo nữ nhi Diên Diên và ba người nữ tử bị bắt cóc. Câu tuy khiếp sợ trước cảnh tượng chưa từng trong đời này, mồ hôi ướt đẫm tay, nhưng vẫn cắn răng bảo vệ nữ nhi, còn dặn nàng nếu lát nữa có cơ hội cứ chạy, không cần để ý đến ông. Còn Đông Môn Báo thì mặc giáp, hai tay cầm kích đi đoạn hậu, không ai dám đối diện với ánh mắt hung tợn của gã.
Thấy người đứng đầu trong lý bị bắt, lý dân càng thêm kinh hãi, nhưng nhìn thấy những nữ tử mình mua về cũng ở trong đó, mấy hộ gia đình kia lại gào thét lên.
"Nữ tử đó là mấy huynh đệ ta góp hơn hai nghìn tiền mới mua được đấy, các ngươi bằng vào cái gì mà đưa cô ta đi."
"Người đi rồi, tiền thì tính sao!"
"Đúng thế, cô ta còn chưa sinh con cho nhà ta nữa, thế chẳng phải bọn ta lỗ à?"
Trong mắt những kẻ ngu muội này, thuận mua vừa bán, một tay trao tiền một tay trao người, có vấn đề gì chứ? Muốn nữ nhân họ bỏ tiền ra mua đi, làm sao mà được?
Thế là đám đông lại kích động, có một hán tử muốn xông tới, cưỡng ép kéo nữ tử điên dại tên là "Uẩn" đi. Uẩn thấy kẻ đó tiến lại gần, lập tức lộ vẻ sợ hãi, kêu la ú ớ. Mấy nhà khác liên quan cũng nhìn nhau, ý đồ xông lên.
Hắc Phu không chút do dự giơ nỏ lên, bắn thẳng vào hắn,
Phập!
"Á!" Nam tử đó tức thì hét to ngã vật xuống đất, chỉ thấy mũi tên nỗ cắm sâu vào da thịt, máu tươi phun ra, hắn ôm lấy gốc đùi gào khóc thảm thiết.
Không thể nổ súng à? Không tồn tại chuyện đó đâu.
Ở thời đại này, có Tần luật bảo đảm, Hắc Phu có thể sảng khoái nện một bát máu gà vào đầu lý chính, cũng có thể không chút do dự bóp cò nỏ đối với những kẻ bạo đồ điêu dân, mà không cần phải sợ hãi rụt rè hay "tuẫn chức" một cách uất ức như cảnh sát đời sau.
Nhưng vì có biến cố này, không khí lại trở nên căng thẳng. Một đám lý dân định ý đồ xông lên, tức thì bị cảnh tượng này chùn bước, đùn đẩy nhau.
"Kẻ nào dám bước tới sẽ phải làm quỷ dưới nỏ của ta!" Hắc Phu vừa hét lên đe dọa, vừa tranh thủ thời gian nạp lại nỏ:
Hai người Quý Anh, Lợi Hàm ở phía sau cũng kề vũ khí vào cổ lý chính và điền điển, lớn tiếng đe dọa, tranh thủ thêm thời gian cho Hắc Phu.
"Còn dám manh động là ta cho hai tên này đổ máu đấy!"
Dưới sự uy hiếp kép từ nỏ và con tin, lý dân lại lùi bước. Họ chậm rãi nhường ra một con đường, nhóm hơn mười người bọn Hắc Phu như đi trên băng mỏng, từng bước xuyên qua giữa đám đông.
Lúc này đây, cổng lý chỉ cách họ mười bước chân...
Tuy nhiên, trước cổng lý vẫn còn một người đứng chắn! Chính là kẻ vừa tổ chức lý dân vây hãm ban nãy lý giám môn Trọng Thằng.
Trọng Thằng là nhân vật số ba ở lý Manh Sơn sau lý chính và điền điển, nhưng nếu luận về tuổi tác và vai vế thì ông ta còn cao hơn hai người kia vài phần. Lại vì từng đi thủ biên, đã đến những nơi xa xôi , kiến thức rộng hơn, kinh nghiệm đối phó với Tần lại cũng dày dạn hơn.
Vừa rồi ông ta dẫn người đi lấy vũ khí định phát cho hương thân, không ngờ bọn Hắc Phu lại to gan lớn mật đến mức trực tiếp xông ra như vậy, Trọng Thằng quay lại thấy cảnh này không khỏi hơi ngẩn người.
Thấy lý dân bị Hắc Phu dọa cho nhường đường, sắp đi đến cạnh cổng lý, Trọng Thằng vội vàng lao tới, lớn tiếng ngăn cản.
"Các huynh đệ, đừng mắc lừa!" Trọng Thằng chỉ tay vào Hắc Phu quát: "Tên đình trưởng này đang lừa các ngươi đấy! Lý chính sớm đã nói với ta rồi, chỉ cần chứa chấp mua bán nữ tử bị bắt cóc thì chính là con đường chết! Còn những người khác cũng bị liên đới, nhẹ nhất cũng phải làm thành đán! Vạn lần không được để chúng rời đi!"