Tần Lại

Chương 143. Chỗ dựa cuối cùng. (3)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Bên phía đám Hắc Phu phấn chấn lên không ít, đều cho rằng viện binh của mình đã tới rồi. Chỉ có Hắc Phu nghe tiếng còi này biết, không có viện binh nào hết, chỉ có một người ngoài kia thôi, là thằng nhóc Tiểu Đào đó, không hề đi!

Mũi tên xuất quỷ nhập thần kia, tiếng còi đồng lanh lợi kia, nghe qua là biết ngay tác phẩm của thanh niên nói lắp đó.

Một mình mà diễn như thể có cả mười người, thằng tiểu tử này không chỉ bắn tên chuẩn xác mà đầu óc cũng đủ thông minh, hơn nữa, tiếng còi liên tục xuất hiện như vậy, không biết đã phải dốc sức chạy thế nào rồi.

Hắc Phu không ngờ chỗ dựa cuối cùng của họ không còn là uy nghiêm của Tần luật, mà là một nước cờ dự phòng y để lại trước khi bước vào cửa.

Sự xoay chuyển kịch tính này khiến Hắc Phu không kìm được cười lớn, đối mặt với đám dân lý đang hoảng loạn, mất phương hướng như rắn mất đầu, y dõng dạc nói:" Ha ha ha, vừa rồi bản đình trưởng chỉ là thử xem các ngươi có biết sai, có lòng tự thú nhận tội hay không thôi. Nói thật cho các ngươi biết, ta thực ra trước khi vào trong lý, ta đã sớm bố trí cả một truân cung thủ mai phục ở bên ngoài rồi!"

Một truân cung thủ sao? Đám lý dân thất kinh, một truân là những năm mươi người đấy, chẳng lẽ đều trốn ở bên ngoài? Giờ đây người thông minh duy nhất còn lại đã chết, họ hoàn toàn không có cách nào phân biệt thật giả.

Thừa lúc dân lý đang rơi vào hỗn loạn, Hắc Phu chỉ vào xác của Lý giám môn, trợn tròn mắt quát lệnh:" Kẻ nào chống đối, đây chính là kết cục, nhị tam tử nếu cho rằng mình vô tội thì mau chóng hỗ trợ bản đình trưởng bắt giữ những kẻ đã mua phụ nữ bị bắt cóc lại. Cơ hội tự thú để giữ mạng chỉ có một lần, không nhanh tay là mất đấy!"

Quý Anh nhanh mồm hét:” Bắt lấy những kẻ mua nữ tử kia, các ngươi sẽ được giảm bớt tội.”

"Nhà ta, nhà ta không liên quan, là nhà hắn, nhà hắn ..." Một lý dân trong cơn hoảng loạn đã lao vào một người khác, đè xuống đất:

"Nhà ta cũng không liên quan, không phải nhà ta, là bọn chúng mua những nữ tử kia ..."

Có một người đi đầu, tức thì người khác làm theo, những kẻ có liên quan không chịu, tức thì chống trả, một người, mười người, rất nhanh hình thành hai phe, lao vào ẩu đả, cả lý tức thì hỗn loạn.

Sáng hôm sau, khi du kiêu hương Huân Thủy Thúc Vũ dẫn theo lệnh lại Nhạc của huyện thành cùng ba bốn mươi đình trưởng, cầu đạo, đình tốt từ các đình khác của huyện An Lục thở hổn hển chạy đến lý Manh Sơn, ông ta chứng kiến một cảnh tượng kỳ lạ khó quên trong đời...

Trên những cây cột, gốc cây bên trong tường lý Manh Sơn, cả trăm người bị trói chi chít bằng dây leo, dây thừng, thắt lưng. Trừ mười mấy đứa trẻ còn nhỏ và những nữ tử bị bắt cóc đang đứng nhìn ngoài cổng lý, tất cả người trưởng thành ở lý Manh Sơn vậy mà đều đã thúc thủ chịu trói!

Còn Hắc Phu bị Thúc Vũ đào hố, tiếp nhận vụ án hóc búa này thì đang ung dung ngồi trên mái ngói tường lý. Y vừa nghịch chiếc nỏ trong tay, vừa cùng Tiểu Đào đang lăm lăm cung tên giám sát hơn trăm nam nữ bên trong cổng lý, khiến họ không dám manh động dù chỉ một chút.

"Chuyện này... Chuyện này làm sao mà y làm được vậy?" Dù đã nghe Quý Anh đi cầu cứu kể sơ qua sự việc, nhưng Thúc Vũ vẫn không thể tin được cảnh tượng trước mắt:

Hơn hai trăm người, ít nhất cũng có vài chục tráng đinh chứ, mà Hắc Phu chỉ mang theo năm sáu người đến. Chẳng lẽ họ thực sự có thể lấy một địch mười, tóm gọn cả lý Manh Sơn hay sao?

"Đình trưởng Hắc Phu, sao, làm được thế." Nhạc khá quen thuộc với Hắc Phu, đứng dưới tường lý hỏi vọng lên:

"Ha ha ha, đó là vì họ khiếp sợ uy nghiêm của Tần luật nên họ tự trói mình thôi." Hắc Phu mắt liếc qua Thúc Vũ, nhưng mặt không có biểu hiện gì khác lạ, cười đáp như thể chuyện đó chẳng có gì to tát:

Sự thực là ngày hôm qua, sau khi lý giám môn bị Tiểu Đào bắn chết, Hắc Phu đã hư trương thanh thế, lấy một truân cung thủ mai phục ngoài tường ra đe dọa, lừa cho dân lý Manh Sơn nội chiến.

Đám người này không còn người đứng đầu, số còn lại đều là lý dân thôn dã xa xăm ngu dốt, dễ bị lừa gạt kích động. Những nhà tự cho mình vô tội bị vạ lây lao vào đánh nhau thừa sống thiếu chết với những nhà mua phụ nữ, đánh đến mức mũi sưng mặt sưng, cuối cùng trói hết những kẻ đó lại.

Sau đó, Hắc Phu lại đổi sắc mặt, thu hết nông cụ của đám người chiến thắng để mệt lửa, dùng nỏ ép họ cũng phải tự trói mình lại, nhờ đó mới có cảnh tượng như hiện tại.

Lịch sử hai nghìn năm sau đó đã vô số lần chứng minh, khi sĩ khí đã tan biến, không còn quyết tâm liều chết, việc vài trăm người đầu hàng mười mấy người là chuyện thường tình.

Nhưng mấy viên huyện lại và đình trưởng do Thúc Vũ mang đến nào đã thấy qua cảnh này, càng không hiểu quá trình, ai nấy đều chấn kinh.

Từ lệnh lại Nhạc cho đến mấy vị đình trưởng, cầu đạo đều không màng đến khuôn mặt đang tái xanh vì đố kỵ của Thúc Vũ, áy náy nói: "Bọn ta lại đến muộn một bước rồi."

Hắc Phu cả đêm không ngủ, mắt đầy tơ máu, tuy chia ca để thức đêm trông coi, nhưng y không yên tâm, tự mình thức xuyên đêm. Kỳ thực đâu chỉ có mình y, những người khác đều thế cả.

Y nhìn những hộ gia đình bạo dân phạm pháp bị trói trong tường, kẻ nào kẻ nấy như cà tím gặp sương, không còn cái uy phong của lúc ngược đãi nữ tử. Thứ chờ đợi chúng sẽ là sự phán xét vô tình nhưng công bằng của (Tần Luật).

Y lại nhìn sang những nữ tử bị bắt cóc bên ngoài tường. Dưới ánh nắng ban mai, Diên Diên đã khôi phục lại dáng vẻ của một tiểu nữ hài, nằm trong lòng cha mình nói mê, chỉ là đôi mày hơi nhíu lại, nước mắt đọng trên gò má, dường như đang nhớ lại những chuyện không vui.

Còn Uẩn từng chịu đựn bao sự hành hạ, cũng được ai đó tết cho một vòng hoa đội trên đầu, che đi những vết sẹo đáng sợ do bị đánh đập. Nàng ngây người nhìn ánh rạng đông nơi chân trời, cười ngây ngốc...

"Đúng, đến muộn rồi." Hắc Phu tự lẩm bẩm tự nói một mình:" Công lý có thể đến muộn... nhưng vĩnh viễn không bao giờ vắng mặt!"