Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Kể từ sau vụ án lý Manh Sơn, có lẽ vì sợ danh tiếng của "năm người đình Hồ Dương" từng diệt cả một lý, khiến người ta tan nhà nát cửa, các lý trong địa bàn đình bộ đều rất ngoan ngoãn, ngay cả những kẻ lười biếng du đãng cũng biệt tăm biệt tích. Thế là suốt cả tháng sáu, công vụ của Hắc Phu bỗng chốc trở nên nhàn hạ hẳn, cuộc sống y cũng trở nên quy luật hẳn, tuần tra, hưu mộc về nhà giúp đại ca làm ruộng, hiếu kính với mẫu thân, dắt chó và hai đứa cháu đi chơi, lần trước còn dẫn chúng lên núi bắt chim nướng ăn, cải thiện ẩm thực, cấm chúng không tiết lộ với ai.
Còn ở đình xá, Hắc Phu lại có rất nhiều thời gian, sau khi cho ngựa ăn no, cưỡi nó ra ngoài chạy vòng quanh.
Thời này không có yên ngựa, chỉ có tấm đệm lưng ngựa, càng không có bàn đạp, nên cưỡi ngựa không hề dễ dàng. May mà Lợi Hàm trong đình là người biết cưỡi, hắn rất nhiệt tình dạy bảo, truyền thụ cho Hắc Phu không ít kinh nghiệm.
"Lúc điều khiển ngựa, có thể nó sẽ không nghe lời, lúc này đừng sợ hãi, càng sợ càng không cưỡi được. Loài vật này khôn lắm, nó cảm nhận được người cưỡi biết hay không biết, có sợ nó hay không. Nếu nó biết người vừa không biết cưỡi lại vừa sợ nó, nó sẽ không coi người ra gì, tuyệt đối không nghe lệnh đâu."
“Không đúng, không đúng đình trưởng, vai ngài cứng quá rồi, thả lỏng ra, chân không nên kẹp bụng ngựa như thế.”
"Đừng sợ ngã ngựa, nếu chẳng may rơi xuống mà không có gì nghiêm trọng thì phải lập tức trèo lại lên lưng ngựa ngay."
Lợi Hàm liên tục đứng bên la hét, cái tên này thường ngày ít nói, vậy mà khi chỉ dẫn Hắc Phu thì nói luôn mồm, làm y lắm lúc chỉ muốn nhảy xuống đạp hắn … à không bảo hắn nghỉ đi, đừng vất vả thế nữa, cứ tin vào đình trưởng.
Bất chấp ánh mắt giết người của đình trưởng, Lợi Hàm vẫn giảng giải cách say sưa, thuyền thụ kiến thức:” Ngựa là loài vật rất kiêu ngạo, một người mới như đình trưởng leo lên, đa phần biểu hiện của ngựa là không coi ngài ra gì. Ngàii muốn chạy, nó nhất quyết không chạy, ngài muốn rẽ trái, nó cố tình rẽ phải, ngài muốn tiến lên, nó lại cúi đầu ăn cỏ.”
Lợi Hàm dạy Hắc Phu phải nghiêm khắc với con ngựa, bắt nó phải phục mình. Cái gọi là cưỡi ngựa chính là quá trình thuần phục, để ngựa biết ai mới là chủ nhân, để nó có thể thực hiện ý chí của chủ mà không chút do dự.
Đợi đến khi ngựa hiểu ai mới là chủ nhân thực sự, bắt đầu nghe lời.
Cưỡi ngựa thật không dễ, Hắc Phu cũng qua hơn một tháng tiếp xúc, hàng ngày cho ngựa ăn chải lông tắm rửa cho nó, dần dần hai bên nảy sinh sự ăn ý. Ban đầu chỉ dám đi chậm, dần dần có thể chạy nước kiệu, thậm chí có thể kẹp chặt hai chân vào bụng ngựa, để nó sải bước phi nước đại ...
Một ngày đầu tháng bảy, vụ thu hoạch mùa thu sắp đến, Hắc Phu cưỡi ngựa trên đường hướng về hương ấp. Năm nay huyện An Lục được mùa, sau khi vào hạ mưa đủ, lúa kê lúa gạo trên đồng bắt đầu chuyển màu, từ xanh mướt chuyển sang vàng óng. Lúc này gió thu thổi tới, hoa màu vàng óng nhấp nhô như sóng, một mùi hương lúa thơm ngát phả vào mũi. Ngồi trên ngựa nhìn ra xa, có thể thấy ruộng đồng hai bên đầy bóng người, họ đang thực hiện những công đoạn lao động cuối cùng trước vụ thu hoạch.
Khi sắp đến hương ấp, Hắc Phu rẽ một vòng, chuẩn bị đi theo con đường nhỏ xuyên qua một lý tụ để đến uyển hữu cách đó vài dặm. Ở đó có trăm mẫu đồng cỏ, là nơi tốt để luyện kỹ thuật cưỡi ngựa.
Tên khốn Lợi Hàm đó, tuy hắn che giấu rất kỹ, nhưng Hắc Phu thừa nhận ra, hắn lợi dụng dạy mình cưỡi ngựa để thỏa mãn tâm lý mất cân bằng nào đó. Hừa, nãi công không chiều thói xấu của ngươi, người biết cưỡi ngựa ít à, vì dụ Câu chẳng hạn.
Sức lao động đều đã ra đồng làm việc hết, nên trong lý tụ không thấy bóng người. Tuy nơi này thuộc quyền quản lý của hương đình, không phải địa bàn trị an của Hắc Phu, nhưng ngồi trên ngựa, Hắc Phu vẫn theo bản năng đưa mắt nhìn quanh quất xem trong lý có kẻ nào nhàn rỗi không làm việc đàng hoàng hay không, đây chính là bệnh nghề nghiệp của đình trưởng rồi.
Ngay khi y sắp ra khỏi lý tụ thì đột nhiên nghe thấy bên cạnh vang lên một tiếng kêu thất thanh đầy sợ hãi:"Giết người rồi!"
Con ngựa bị tiếng hô lớn làm cho kinh hãi, bỗng nhiên chồm hai chân trước lên, phát ra một tiếng hí dài, suýt chút nữa đã hất văng Hắc Phu xuống đất, khó khăn lắm mới khống chế lại được.
….. …..
Đợi đến khi du kiêu Thúc Vũ của hương Huân Thủy nhận được tin báo trong lý, dẫn theo hương đình đình trưởng cùng vài người nữa đuổi tới lý Liễu Thụ thì phát hiện mình đã chậm một bước. Căn nhà tại hiện trường vụ án mạng là một căn nhà tranh đơn sơ, nằm cách tường lý hơn trăm bước ngay tại một ngã ba đường, vốn là nơi cư ngụ của một thợ săn.
Trên gốc liễu ở ngã tư đó đang buộc một con ngựa màu mận chín, một đám người đứng vây quanh từ xa, chỉ trỏ vào trong căn nhà.
Hương đình đình trưởng giơ cao thẻ tre dài hai thước, rẽ đám người đang xôn xao ra, hô lớn: "Du kiêu tới rồi, tránh ra hết, tránh ra!"
Đám đông vội vàng dạt sang hai bên, Thúc Vũ được các đình tốt hộ tống, ngẩng cao đầu bước vào, nhưng lại phát hiện trước mặt bị chặn bởi một sợi dây thừng.
Đây chính là lý do vì sao đám đông chỉ đứng từ xa quan sát ở đầu lộ mà không chen vào trong.
Thúc Vũ nhíu mày, sợi dây thừng được kết từ mấy sợi nhỏ lại với nhau, kéo dài từ cột nhà ra tới tận gốc cây ở ngã tư, chiều cao vừa vặn ngang hông, khiến ông ta nhảy qua không được mà cúi người chui qua cũng chẳng xong, nhất thời lâm vào cảnh lúng túng.
Hương đình đình trưởng thấy vậy liền rút đoản đao tùy thân ra, định cắt đứt sợi dây để du kiêu đi qua.
Đúng lúc ấy những người đứng xem vội vươn tay ngăn lại: "Không cắt được! Đây là do vị đình trưởng bên trong sai người buộc vào, nói là không cho phép bước vào dù chỉ một bước!"
"Đình trưởng? Cái lý này thuộc quyền quản hạt của hương đình, ngoài ta ra thì còn vị đình trưởng nào khác nữa?" Hương đình hương đình lập tức không vui, vung đao cắt đứt sợi dây, cùng du kiêu Thúc Vũ đi tới cửa nhà:
Chưa bước vào cửa, hai người đã ngửi thấy mùi máu tanh thoang thoảng, định thần nhìn lại, tại vị trí cách cửa năm bước có một thi thể nữ tử nằm sấp, tóc tai xõa xượi, thân dưới trần truồng, khoe ra hai mông trắng ngần đẫy đà, trên lưng còn cắm một con dao, máu chảy đầm đìa khắp người.
Tiến vào trong thêm vài bước, trên giường còn có một thi thể nam giới ở trần nằm ngửa, trên cổ có vết dao đâm, động mạch bị đâm thủng, máu chảy ra tấm đệm da hươu đã đông cứng lại.
Ngoài hai cái xác, bên trong quả nhiên còn một vị đình trưởng đội khăn đỏ đang bận rộn. Lúc này, y đang cầm mấy miếng vôi tường trắng, vẽ những vòng tròn xung quanh hai cái xác.
"Hắc Phu." Nhìn thấy người này, mặt Thúc Võ lập tức tối sầm lại, chất vấn: "Sao ngươi lại ở đây?"